Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1779 lượt.
ông còn bóng người, mà vừa rồi cái kẻ cứ xuất hiện liên tục trong tâm trí nàng kia, giờ lại đang đứng trước mặt nàng bằng xương bằng thịt.
“Nghĩ cái gì mà tới mức xuất thần thế hở?” Lăng Siêu hỏi, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn nào, như thể trước giờ vốn chưa có chuyện gì bất thường xảy ra hết.
Thấy dáng vẻ hắn thư thái như thể không có chuyện gì, không hiểu từ đâu trong lòng Tiêu Thỏ bỗng nổi lên một trận tức tối. Rõ ràng hắn mới là kẻ đi hôn trộm nàng, lại có thể tỏ ra như không thế kia, trong khi nàng là kẻ bị hại, lại mất vài ngày cơm không ngon ngủ không yên, toàn là do kẻ thâm hiểm là hắn gây ra cả! Thật không hiểu là do da mặt hắn dày hay là bản thân mình cảm thấy tội lỗi nữa?
Vừa nghĩ tới đây, toàn bộ đống cảm giác thẹn thùng vốn lẩn quẩn trong lòng Tiêu Thỏ cả ngày hôm nay đều biến sạch không còn một mảy, thậm chí còn giận dữ nói. “Không có gì!” Nói xong nàng quăng cặp sách lên vai hùng hổ chạy ra cửa.
Không hiểu tại sao nàng lại nổi giận, Lăng Siêu chỉ biết nhún vai đi theo sau.
Hai người kẻ trước người sau đi, tới cổng trường, Tiêu Thỏ bỗng có người gọi tên. Nàng nhìn về phía thanh âm phát ra, thấy Duẫn Tử Hàm đang đứng cạnh một cỗ xe hơi màu đen tuyền, giơ tay vẫy vẫy nàng.
“Không được qua đó!” Kẻ đi phía sau lạnh lùng cảnh cáo. (hí hí, ghê chưa kìa!)
Tiêu Thỏ vốn không muốn qua đó, nhưng vừa nghe Lăng Siêu nói vậy, chỉ hận không thể chạy thẳng qua đó ôm lấy Duẫn Tử Hàm khiến Lăng Siêu tức chết. (ha ha, chiêu này quá độc… bé mà làm vậy đảm bảo có án mạng xảy ra!)
Tất nhiên, nàng dù có xúc động tới mấy cũng sẽ không thể ban ngày ban mặt ở cổng trường làm ra cái chuyện khiến người khác chú ý thế được, nên nàng chỉ có thể chậm rãi bước qua. Còn chưa kịp mở miệng chào hỏi Duẫn Tử Hàm, gã lại đột nhiên choàng tay ôm lấy nàng.
Tiêu Thỏ bị tình huống đột ngột này khiến cho ngây ngẩn cả người. Cũng may tan học đã lâu, cổng trường giờ đã vắng người qua lại, nhưng nàng vẫn có thể cảm thấy rõ một luồng sát khí lạnh lẽo từ phía sau ập tới.
Luồng sát khí kia khiến Tiêu Thỏ bừng tỉnh, nàng vội vã đưa tay đẩy Duẫn Tử Hàm ra.
“Đừng động đậy, Tiểu Thỏ.” Duẫn Tử Hàm bỗng trầm trầm thốt, giọng gã so với bình thường có chút khác khác. “Tớ phải ra nước ngoài rồi.”
“Ý cậu là gì?” Tiêu Thỏ bật thốt lên, quên béng luôn việc mình đang bị gã ôm.
“Ừ, ông nội tớ đã giúp tớ thu xếp xong xuôi, sáng mai tớ bay rồi. Sau ngày mai, có thể cả đời này chúng ta sẽ không gặp lại…” Giọng hắn bỗng trở nên vô cùng buồn bã thương tâm. “Thỏ Thỏ, tớ thích cậu.”
Lần đầu tiên trong đời bị người khác tỏ tình, Tiêu Thỏ lập tức sững người không biết làm sao.
“Hai người ôm đủ chưa?” Một tiếng nói đầy khó chịu vang lên cắt ngang bọn họ. Lăng Siêu không biết đã tới cạnh hai người tự lúc nào. (Hí hí, ghen ghen, đáng đời chưa, ai bẩu hôn trộm!)
Duẫn Tử Hàm cười có chút chua xót, cố tình ôm chặt Tiêu Thỏ không buông, lại còn ra vẻ hờn dỗi than thở. “Tôi sắp phải đi rồi, cậu còn keo kiệt thế làm gì?” (trả thù a trả thù!)
“Hứ!” Lăng Siêu khẽ hừ một tiếng, nguẩy mặt qua một bên. (Ôi tưởng tượng mà chết cả cười!)
Còn bên kia, Tiêu Thỏ vẫn đang sững sờ…
Duẫn Tử Hàm vươn tay ra vỗ vỗ vai nàng. “Thỏ Thỏ, tớ đi rồi, cậu phải chăm sóc bản thân cho tốt nhé.” Một đêm thức trắng, gã dường như đã trưởng thành lên rất nhiều, đối với chuyện tình cảm cũng như đối với cuộc đời.
Thật ra chuyến đi nước ngoài này, người nhà đã sắp xếp cho gã xong xuôi từ vài tháng trước, nhưng gã vốn không cam tâm cứ thế mà buông tha cho Tiêu Thỏ. Mãi tới hôm đó trên sân bóng, nhìn theo bóng Tiêu Thỏ đỡ Lăng Siêu rời đi, gã bỗng cảm nhận được những năm qua việc gã tranh này tranh nọ với Lăng Siêu nhàm chán vô ích tới chừng nào. Nếu có thứ đồ vốn không phải của mình, dù có tranh cướp sứt đầu mẻ trán, cũng chỉ là phí công. Không bằng buông tay đúng lúc để đi theo đuổi thứ mà bản thân nên chân chính theo đuổi.
Có lẽ trong những năm qua, người gã phải cảm ơn nhiều nhất chính là Lăng Siêu. Nếu không có hắn, gã vẫn sẽ chỉ là một bông hoa trong nhà kính được che chở bảo dưỡng, không biết đến mùi vị thất bại, và do đó cũng sẽ không thể thức ngộ ra được.
Người là sẽ trưởng thành, trong vài ngày ngắn ngủi ấy, trong lòng Duẫn Tử Hàm đã xảy ra nhiều biến đổi lớn, quả thật như biến thành người khác vậy.
Lúc chuẩn bị phải đi, gã quay sang nháy mắt với Tiêu Thỏ. “Thỏ Thỏ, tuy tớ đi rồi, nhưng biết đâu ngày nào đó tớ sẽ quay lại. Mong cậu ngàn vạn lần đừng có người trong lòng nhanh quá nhé!” Nói xong gã lườm sang phía Lăng Siêu một cái, quả nhiên sắc mặt hắn so với than còn đen hơn.
Té ra đây là khoái cảm khi trả thù trong truyền thuyết, Duẫn đại thiếu gia cuối cùng cũng đã nếm được mùi vị không tệ của nó, trách sao Lăng Siêu vốn thích dùng giọng lạnh lùng đùa bỡn người khác như thế.
Tiêu Thỏ mặt hồng hồng đứng chào tạm biệt Duẫn Tử Hàm, chiếc xe màu đen kia chậm rãi đi về hướng hoàng hôn buông xuống, ánh nắng chiều hắt lên thân xe một màu vàng cam óng ả, nàng còn nhìn rõ bóng Duẫn Tử Hàm vẫy tay chào tạm biệt bọn họ.
“Tạm