Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
ng, nhẹ nhàng hôn phớt lên đôi môi khiến hắn khao khát từ lâu.
Nhẹ nhàng, thật sự là nhẹ nhàng… như cánh bướm phớt qua… (*fangirl sáng mắt* hun rồi, hun rồi nha!)
Nhưng điều mà hắn không biết chính là, bàn tay kia không chống cằm đang để hờ bên mép giường, những ngón tay bất chợt hơi hơi run rẩy.
THÌ LÀ… HÔN RỒI!
Cả ngày, hai má của Tiêu Thỏ cứ gọi là đỏ rực lên, lại còn thỉnh thoảng giơ tay lên chạm khẽ vào môi, bộ dáng rõ ràng là tâm hồn treo ngược cành cây.
Buổi tối, nàng về phòng ngủ, Tương Quyên Quyên liền hỏi. “Tiêu Thỏ, không phải là cậu bị hồn của Quan Công ám ảnh chứ?”
“Hả? Gì cơ?” Tiêu Thỏ đầu óc mù mịt.
Tương Quyên Quyên thò tay lấy cái gương trên đầu giường nhét vào tay nàng. “Tự cậu soi gương xem, mặt cậu nhìn đủ để đi đóng giả làm Quan Nhị gia được rồi đấy!”[42'>
Võ Thừa Vĩ tới, Tiêu Thỏ dĩ nhiên vô cùng cao hứng. Thứ nhất là hồi trước khi nàng còn học võ ở võ quán của sư phụ Võ Đại Lang, Võ sư huynh vốn luôn quan tâm chiếu cố tới nàng, nàng vẫn luôn coi hắn như đại ca của mình. Thứ hai là vì gần đây nàng bận học không thể thường đi tập võ với đội được, có Võ Thừa Vĩ ở đó, nàng cũng dễ trốn hơn.
Không ngờ rằng, vị đại ca luôn ôn nhu dịu dàng với người khác Võ Thừa Vĩ lại chọc tới Âu Dương Mai, nguyên do cớ sự ẩn tình bên trong, hẳn nhất định vô cùng đặc biệt a.
Thấy hai mắt Tiêu Thỏ bỗng nhiên lóe sáng, Âu Dương Mai có chút hoảng. “Thỏ Thỏ, sao cậu lại đi học cái vẻ mặt này của Quyên nhi thế hả?” Quả nhiên gần mực thì đen gần đèn thì rạng[44'>, ở chung lâu ngày với Tương Quyên Quyên, người thường cũng sẽ trở nên hóng chuyện.
“Lão Cửu, cậu vừa nói gì? Tớ thì làm sao hả?” Tương Quyên Quyên đứng cạnh rất là không phục, bỗng nàng nghĩ ra điều gì, liền cười rộ lên đầy gian xảo. “Cửu cô nương, hẳn là nhà ngươi đang trốn tránh câu hỏi của chúng ta phải không?”
Lời này vừa thốt, mặt Âu Dương Mai lập tức biến sắc.
Tương Quyên Quyên quả nhiên là bậc thầy hóng hớt, nhoáng cái là phát hiện vẻ mặt kia khác thường. “Mau mau nói thật, vị Võ sư huynh kia đã làm gì cậu?”
Lúc này, không khí trong phòng đã có chuyển biến một cách rõ rệt, gương mặt đen xì như Bao Công của Âu Dương Mai thoáng chốc trở nên đỏ bừng, ngón tay còn vô ý thức đưa lên quệt quệt môi, nhìn qua dáng vẻ không khác gì một Tiêu Thỏ thứ hai cả.
“Hắn… hắn … hôn tớ…”
Tiếng nói kia vốn líu ríu nhỏ như muỗi kêu, trong nháy mắt lại như tiếng sấm bên tai Tiêu Thỏ.
Nàng không phải bị mối ‘gian tình’ của Âu Dương Mai và Võ Thừa Vĩ khiến cho hoảng hốt, mà là nghĩ tới chính mình.
Đúng thế, chiều hôm qua ở phòng y tế, lúc Lăng Siêu hôn nàng, nàng đang hoàn toàn tỉnh táo. Nụ hôn ấy như chuồn chuồn khẽ chạm mặt nước, phớt nhẹ trên môi nàng chỉ vài giây rồi rời đi nhanh chóng, nhưng đối với Tiêu Thỏ, nó lại không khác gì một quả bom ném thẳng vào lòng nàng. Lực sát thương của nó quả là ghê gớm, cho tới giờ còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự suy nghĩ của nàng.
Lăng Siêu tại sao lại làm như thế? Hắn có phải là hôn trộm nàng hay không? Hắn hôn nàng không lẽ là vì…
“Đồ ngốc! Là vì hắn thích ngươi mà!” Tương Quyên Quyên hét to lên một tiếng khiến Tiêu Thỏ đang trầm tư suy nghĩ cũng giật mình quay lại hiện thực.
“ Lão Cửu, cậu quả là đứa con gái ngốc nhất ngốc nhất ngốc nhất mà tớ từng biết! Gã Võ Thừa Vĩ kia bộ dạng đẹp trai thế kia mà? Cậu có biết nữ sinh các lớp khác bàn tán thế nào về vị võ sư mới của chúng ta hay không hả? Bọn họ nói hắn ta có công phu của Schwarzenegger, gương mặt của Kim Thành Vũ, sự chói lọi của Vương Lực Hoành, và có vẻ u buồn của Lương Triều Vĩ! (Vũ Thừa Vĩ: Liệu ta có còn là con người không? -__-) Trường A cả đám đầu trọc bụng to, một gã đẹp trai ưa nhìn hiếm hoi là vậy chạy tới hôn cậu, cậu còn không nể nang gì mà cho người ta một đá! Cậu, cậu làm tớ quá thất vọng rồi…”
Tương Quyên Quyên đứng đó thao thao bất tuyệt, Tiêu Thỏ bên cạnh chỉ biết thất thần.
Thích sao? Lăng Siêu là thích nàng sao?
Vấn đề này không ngừng đảo qua lượn lại trong đầu nàng, hại nàng tâm thần không yên ổn.
Đầu óc rối loạn cứ thế thêm vài ngày, thẳng tới thứ sáu, trường học chuẩn bị nghỉ cuối tuần.
Bởi vì tuần trước nàng không về nhà, tuần này Tiêu Thỏ hẳn là chuẩn bị về thôi. Như thường lệ, là ba của Lăng Siêu tới đón hai đứa, do đó dĩ nhiên nàng sẽ gặp Lăng Siêu.
Vừa nghĩ đến việc gặp hắn, suy nghĩ vốn đã rối vài ngày qua của Tiêu Thỏ giờ lại càng rối loạn hơn.
Từ sau nụ hôn kia, Lăng Siêu như thể biến mất khỏi trường học, mấy ngày đều không thấy đâu, có khi nàng còn cố ý ở lại nhà ăn lâu hơn lúc ăn trưa để tìm bóng dáng của hắn, nhưng cũng chỉ phí công. Rốt cục là nàng trước giờ chưa hề chú ý giờ giấc của hắn, hay là Lăng Siêu cố tình tránh mặt nàng? Trong lòng hắn rốt cục đang nghĩ gì nhỉ…
Ở chung bao năm như vậy, mãi tới hôm nay, Tiêu Thỏ chợt phát hiện hóa ra bản thân không hề biết gì về Lăng Siêu.
“Khụ khụ…” Bỗng có người ho khẽ bên cạnh nàng.
Tiêu Thỏ vội tỉnh hồn lại, phát hiện ra cả lớp đã đi hết kh