Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1774 lượt.
biệt, nhớ bảo trọng…”
Một câu chúc phúc khi chia tay ấy, như có cánh vươn dài ra bay cao bay xa trong không gian đỏ rực của hoàng hôn, biến mất sau tầng mây cuối trời.
Đời người, sớm muộn cũng sẽ phải đối mặt với sự chia cắt, đây chính là ngưỡng cửa trưởng thành a.
Mãi tới khi chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Tiêu Thỏ quay người nhìn thấy Lăng Siêu đứng sau lưng nàng. Ánh hoàng hôn còn sót lại cũng hắt trên người hắn, mái tóc đen huyền như được phủ một lớp vàng rực rỡ, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, có chút mơ hồ mông lung.
Tuy không thích Duẫn Tử Hàm, nhưng hắn dù gì cũng không phải người tuyệt tình như vậy, tuy ngoài mặt hắn làm bộ không có chuyện gì, nhưng trong lòng hắn hẳn vẫn đủ các cung bậc tình cảm như người bình thường chứ…
Nghĩ tới đây, khúc mắc trong lòng Tiêu Thỏ lại được cởi bỏ.
“Đi, chúng ta ra kia chờ ba cậu.”
Lăng Siêu thu hồi ánh mắt lại, gật gật đầu, tia thất thần hồi nãy giờ được giấu chặt trong đáy mắt.
Đợi xe cùng họ, cạnh đó có một vài học sinh túm năm tụm ba bàn luận chọn đại học thế nào. Tiêu Thỏ do đó cũng thuận miệng hỏi. “Học kỳ sau xong là cậu phải thi đại học rồi, cậu đã chọn trường nào thi chưa?”
“Rồi.” Lăng Siêu gật gật đầu.
“Trường nào?” Tiêu Thỏ bỗng tỉnh táo hẳn lên. Chí hướng của Lăng Siêu hẳn là phải rất xa vời rồi, đại học B? đại học F? Nghe đã thấy theo không kịp rồi…
“Trường Z.” Hắn bỗng thốt ra cái tên này.
“Trường Z?” Tiêu Thỏ lắp bắp kinh hãi, tuy trường Z cũng tính trong hàng ngũ các trường đại học hạng nhất của cả nước đi, nhưng so với những trường đại danh lẫy lừng như đại học B hay đại học F, tựa hồ đẳng cấp vẫn là thấp nhất a.
“Tại sao? Lấy thành tích của cậu mà xét, trường đại học nào vào chẳng được?”
Lăng Siêu không trả lời nàng, nhưng lại đem vấn đề hỏi ngược lại. “Còn cậu? Cậu muốn thi đại học nào?”
“Tôi ấy à…” Vấn đề này không khiến Tiêu Thỏ lo lắng chút nào. “Tôi chưa nghĩ nhiều đến việc học ở trường nào, nhưng tôi đã nghĩ đến theo chuyên ngành nào rồi. Tôi muốn làm y tá.”
“Hả?” Giọng Lăng Siêu bống có chút hứng thú xen lẫn.
Thế là khơi trúng nguồn của Tiêu Thỏ rồi. “Cậu còn nhớ hồi trước có lần cậu bị sốt, khiến mẹ nuôi phải mang đi bệnh viện không? Khi đó nhà tôi không có ai ở nhà, mẹ nuôi lo lắng tôi ở nhà một mình nên mang tôi đi cùng. Kết quả là tới bệnh viện, cậu sống chết nhất quyết không chịu truyền thuốc, lại còn vừa khóc vừa nháo loạn cả lên…”
“Đều là chuyện lâu rồi!” Lăng Siêu ngắt lời nàng, ánh mắt hiện lên một tia bối rối cùng quẫn bách.
Tiêu Thỏ dường như không nghe thấy mà tiếp tục nói. “Sau đó, có chị y tá kia cầm lấy tay cậu, nhẹ nhàng vỗ vỗ xoa xoa vào cái, cậu lập tức ngừng khóc nha! Chuyện trước đây cậu có thể quên, nhưng tớ từ khi đó đã luôn nghĩ, làm y tá thật là tốt…” Lúc nàng nói những lời này, đầu hơi ngửa lên, đôi mắt hơi rực sáng, đúng lúc ánh trời chiều chiếu lên gương mặt nàng vô cùng xinh đẹp.
Lăng Siêu thu ánh mắt lại, khẽ cúi xuống nhìn bàn tay mình.
Tôi làm sao quên được, bởi vì lần đó, là cậu nắm lấy tay kia của tôi mà…
TÌNH YÊU TÌNH BÁO TÌNH NỌ TÌNH KIA
Sau ngày Duẫn Tử Hàm rời đi, hết thảy dường như đều quay trở lại điểm khởi đầu. Lăng Siêu bắt đầu quá trình tập trung ôn tập khẩn trương để chuẩn bị thi đại học. Tiêu Thỏ cũng đã dần quên nụ hôn phớt nhẹ kia, thi thoảng trong đầu nàng chợt thoáng hiện lên vẻ mặt của Lăng Siêu hôm đó, nàng sẽ thất thần một chốc rồi thôi. Vì xét cho cùng việc học ở trung học dù sao cũng vô cùng bận rộn và nhiều kiến thức mới, nên những chuyện bên lề nghĩ mãi mà vẫn không ra như vậy, đặt cạnh cuốn sách bài tập mở ra mở vào mãi vẫn chưa làm xong, thì rõ ràng vẫn yếu thế hơn hẳn, vẫn phải lắc lắc đầu mà vứt qua một bên.
Cứ như vậy thời gian lặng lẽ trôi, đã tới tháng năm của năm ấy.
Kỳ thi đại học được ngàn vạn người chú ý tới rốt cục cũng đến.
Lăng Siêu là mong muốn thi vào đại học Z. Xét thành tích học tập của hắn, hoàn toàn thừa sức. Nhưng ai cũng biết không có cách nào có thể đoán trước tương lai một cách chính xác, chỉ có cố gắng hết mình mới có thể tới gần thành công nhất có thể. Do đó khoảng thời gian trước kỳ thi đại học kia, lần đầu tiên Tiêu Thỏ thấy Lăng Siêu đi học phải cố gắng học bài tới thế, thậm chí những trận đấu của đội bóng rổ hắn cũng không buồn tham gia.
Tiêu Thỏ dụi dụi mắt, thầm mắng bản thân bị ma ám, rồi cúi xuống thu dọn đồ đạc bước ra ngoài.
“Sao cậu còn chưa về nhà?” Lúc này hẳn hắn phải về căn hộ chung cư rồi chứ.
Lăng Siêu ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đêm thăm thẳm khẽ thản nhiên nói. “Chưa muốn về, muốn đi dạo chút đã.”
“Ờ.” Tiêu Thỏ khẽ đáp, không biết nói gì.
Đúng lúc đó, Lăng Siêu bỗng tóm lấy tay nàng. “Đi, chúng ta cùng ra hồ đi dạo!” Dứt lời, hắn không chờ nàng trả lời đã phăm phăm kéo nàng đi tới bên hồ.
Cái hồ trong khuôn viên trường A tên là Kính Hồ, ngay bên cạnh sân bóng rổ của trường.
Buổi tối hôm ấy hoàn toàn không một gợn gió, mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương, phản c