Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.

trúng tuyển kia một cái rồi thản nhiên nói. “Là tôi sửa đấy.”
Đã làm sai lại còn có thể khí định thần nhàn[51'>, vẻ mặt như thể tất lẽ dĩ nhiên là phải thế, Tiêu Thỏ liền giận dữ hét. “Sao cậu có thể không hỏi ý kiến tôi, tôi chưa đồng ý đã tự tiện sửa tờ điền nguyện vọng của tôi chứ? Nhỡ tôi không trúng tuyển thì sao hả, không lẽ cậu tính để tôi chờ năm sau thi lại sao?” Hắn sao có thể ích kỷ tự tư như thế, không để ý đến cảm giác của nàng cơ chứ? Càng nghĩ Tiêu Thỏ càng khó chịu trong lòng.
Hắn bỗng buông khăn mặt trong tay, nghiêm chỉnh nhìn nàng. “Thì tôi sẽ cùng đợi với cậu.”
Tiêu Thỏ sửng sốt, không biết đáp lại sao.
Một lúc lâu sau, Lăng Siêu bỗng chìa tay ra đưa cái khăn bông trong tay cho nàng, như thể chưa có chuyện gì xảy ra thản nhiên nói. “Thỏ Thỏ, lau tóc giùm tôi đi.”
“Lau cái đầu cậu ấy!” Tiêu Thỏ rốt cục không thể chịu được nữa, ném thẳng cái khăn vào mặt hắn. “Lăng Siêu, cậu thật là đáng ghét, tôi không thèm chơi với cậu nữa!”
Tiêu Thỏ quả là giữ lời, vài ngày sau nàng vẫn không thèm để ý tới Lăng Siêu, ngay cả mẹ nuôi mà nàng luôn kính trọng tới làm thuyết khách, cũng không thể dao động quyết tâm của nàng.
“Mẹ nuôi, mẹ đừng nói nữa, con không tha thứ cho hắn ta đâu!” Tiêu Thỏ giận dữ nói
“Thỏ Thỏ, thật ra việc này mẹ nuôi cũng có sai mà, nhưng ít nhất giờ con cũng đã trúng tuyển vào trường Z rồi, học trường Z rõ ràng hơn trường C không phải sao?”
“Mẹ nuôi, vấn đề không phải ở chỗ đó!” Mà là ở chỗ Lăng Siêu dám dối gạt nàng, hắn sao dám làm bậy không để ý đến cảm giác suy nghĩ của nàng chứ? Tiêu Thỏ thế nào cũng không nguôi được cơn giận này.
Cuối cùng, ngay cả mẹ nuôi cũng chỉ có thể lắc đầu đi về.
Lại vài ngày sau, Tiêu Thỏ vẫn không chịu tha thứ cho Lăng Siêu, mà Lăng Siêu cũng không hề có ý định qua giải thích xin lỗi với nàng. Giữa hai người mơ hồ có một tầng không khí lạnh như băng chắn giữ, thậm chí vô tình gặp giữa đường cũng là quay mặt ngó lơ, ánh mắt còn trở nên lạnh lẽo vô cùng.
Cứ thế, mẹ của Tiêu Thỏ không chịu nổi nữa.
“Thỏ Thỏ, con đi tìm việc gì đó bên ngoài làm thêm đi!”
Tiêu Thỏ trước giờ chưa biết đến cái gọi là đi làm liền ngốc ra. “Làm thêm cái gì?”
“Cái gì cũng được, đừng có để mẹ nhìn thấy cái bản mặt lạnh lẽo của con là được!” Mẹ nàng vuốt ngực nói. “Còn để mẹ chứng kiến con với Lăng Siêu cãi nhau chiến tranh lạnh như vậy, khác nào khiến mẹ lên cơn đau tim cơ chứ?”
Tiêu Thỏ xám xịt mặt mày. “Mẹ, mẹ bị bệnh tim từ lúc nào đâu?”
Mẹ nàng im lặng một chút, nổi giận. “Không phải bệnh tim thì bệnh trĩ vậy được không? Thôi mẹ xin tiểu tổ tông của mẹ, con cho mẹ thoáng khí vài ba ngày đi mà!”
Tiêu Thỏ: “……”
Vậy là, dưới sự uy hiếp áp bức của mẹ nàng, Tiêu Thỏ cuối cùng cũng tìm thấy công việc làm thêm lần đầu tiên trong đời: đi làm phụ giáo dạy võ thuật.






LẦN NÀY, LÀ HẮN ĐÃ SAI RỒI SAO?
Lần này Tiêu Thỏ đi làm trợ giáo dạy võ thuật, không ở đâu xa, chính là ở võ quán của ông thày Võ Đại Lang của nàng ngày trước.
Từ sau khi Tiêu Thỏ tốt nghiệp sơ trung, lớp võ thuật của thày Võ càng ngày càng được mở rộng. Chỉ trong vài năm, ‘trường huấn luyện’ này vốn chỉ là một trường võ nho nhỏ trong khu dân cư, đã trở thành một trường dạy võ chuyên nghiệp, còn lấy một cái tên mới vô cùng uy phong là ‘Chấn Uy võ quán’. Hôm khai trương, nghe đâu ngay cả ông trưởng trấn cũng được mời đến, thế là đủ biết ngôi trường này oai tới mức nào.
Vì võ quán giờ tiếng tăm vô cùng lớn, không ít đệ tử kể cả trên thành phố đều mến mộ thanh danh mà tới. Đệ tử ngày càng nhiều, Võ lão sư đương nhiên một mình không thể quản lý hết được, mà con ông ta là Võ Thừa Vĩ lại đang đi dạy võ trên thành phố, không thể rời vị trí ngay được. Do đó thày Võ liền nảy ra ý định trong đầu là đi tìm người trợ giáo cho mình. Đúng lúc này Tiêu Thỏ lại đang tìm việc làm thêm, thế là ông ta lập tức tuyển nàng vào giúp mình.
Nói là trợ giáo, thật ra công việc không khác gì thày giáo dạy võ chính cả. Tiêu Thỏ mới làm ở đó hơn một tháng, phụ trách dạy các động tác cơ bản cho các cô cậu thấp hơn nàng năm cấp. Nàng cả ngày bị một đám trẻ con lít nhít quấn quít nháo loạn bên tai, lỗ tai nhanh chóng muốn điếc đặc.
“Em đừng tưởng anh không biết, hắn nếu có lòng muốn xin lỗi, thì đã sớm sang phòng Thỏ Thỏ nói chuyện rồi! Không được, anh thấy cái cửa ngòai ban công kia cũng không thể để như vậy được, sớm muộn gì cũng sẽ có hại cho Thỏ Thỏ, anh sẽ khóa cái cửa đó lại…”
Mắt thấy sự tình ngày càng nghiêm trọng, mẹ Tiêu Thỏ rốt cục ra chiêu tối hậu. “Anh mà dám khóa cánh cửa đó lại, em sẽ méc với mẹ em hồi đó cái nhẫn làm lễ xin dâu của anh là vàng giả!”
Năm đó lúc mẹ Tiêu Thỏ lấy ba nàng, mẫu thân đại nhân nhà bà thích chọn rể sang, lúc nào cũng đòi con rể tương lai phải đưa lễ là nhẫn vàng thứ thiệt. Ba nàng vốn không có cách nào khác đành phải kiếm nhẫn mạ vàng cho đủ số. Việc này khi ấy mẹ nàng vì ông chồng thân yêu của mình vốn vẫn giấu biệt không nói ra.
“Em… đúng là muốn anh tức chết mà!”