Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
au a!
“Không đủ.”
“Vậy còn không đủ?” Tiêu Thỏ buồn bã nhíu mày. “Vậy nửa tháng một lần?”
Lăng Siêu lắc đầu.
“Không lẽ cậu muốn tuần nào tôi cũng tới? Làm ơn đi, vé máy bay đắt lắm nha!” Tiêu Thỏ bĩu bĩu môi hờn dỗi, tay vò vò cái vạt áo (của hắn).
Bỗng nhiên tay nàng được cầm lên.
Hắn cầm bàn tay nàng đưa lên mặt, môi má cọ cọ vài cái, rồi thốt lên đầy chân thành. “Tôi muốn ngày nào cũng có thể nhìn thấy cậu…”
Khoảnh khắc đó, Tiêu Thỏ bỗng cảm thấy toàn bộ những lý lẽ bảo vệ chính đáng của mình đều bị đẩy lùi không thương tiếc.
Đúng lúc nàng đang xúc động tới nỗi chuẩn bị thay đổi chủ ý lần nữa, mẹ Lăng Siêu bỗng bước vào.
Cửa vừa mở, Tiêu Thỏ dùng tốc độ nhanh nhất có thể giật lại bàn tay đang bị Lăng Siêu nắm giữ, đầu cúi gằm xuống không dám nhìn Lăng nương.
Thấy bộ dạng Tiêu Thỏ hai tai đỏ ửng, cúi đầu không nói gì, trong lòng Lăng nương dĩ nhiên là hiểu đại khái nãy giờ đã xảy ra chuyện gì, nhưng bà làm bộ không nhìn thấy. “Thỏ Thỏ, may quá con còn đây, ngày mai mẹ nuôi phải đi mua quà sinh nhật cho chị họ của Lăng Siêu, con đi cùng mẹ giúp mẹ chọn nhé!”
Tiêu Thỏ không suy nghĩ nhiều, gật đầu ngay. “Vâng!” Nhưng lập tức nàng liền nhớ ra. “Không được rồi mẹ nuôi, mai con phải tới trường nộp đơn nguyện vọng xét tuyển.”
“Vậy sao…” Lăng nương có chút khó xử nhíu mày. “Nhưng mà ngày kia đã là sinh nhật chị họ Lăng Siêu rồi, mấy đứa nhóc các con lớn nhanh quá, sở thích thay đổi, mẹ thật không biết chọn quà gì.”
Đúng lúc đó Lăng Siêu bỗng chen vào. “Mai tôi có hẹn với bạn cũ tới trường thăm thày giáo, không thì đưa đây tôi nộp đơn hộ cho.”
“Như vậy có được không?” Tiêu Thỏ có chút do dự.
“Không sao đâu, không lẽ con không tin tưởng Siêu Siêu sao?” Lăng nương phụ họa.
Nếu mẹ nuôi đã nói thế, Tiêu Thỏ còn biết làm sao, chỉ còn gật đầu. “Được, lát tối tôi sẽ mang đơn nguyện vọng điền xong cho cậu mang đi ngày mai.”
“Giờ cậu đưa luôn cũng được, tôi phải đi ngủ sớm, mai còn dậy sớm.”
“Nhưng phần điền chính thức tôi vẫn chưa điền xong…”
“Thì cứ mang sang đây tôi điền nốt cho.”
“Được!” Tiêu Thỏ không nghĩ nhiều, về phòng mang tờ đơn nguyện vọng xét tuyển đưa cho Lăng Siêu, miệng còn không quên dặn dò. “Cậu đừng có điền sai đó nha!”
Lăng Siêu lườm nàng một cái. “Cậu tưởng tôi là cậu chắc?”
Tiêu Thỏ. “……”
Cứ thế, Tiêu Thỏ rốt cục đưa tờ điền nguyện vọng cho Lăng Siêu. Một tuần sau, các trường đại học bắt đầu thông báo điểm chuẩn xét tuyển ra ngoài. Tiêu Thỏ thấy trường C tuyển chỉ hơn điểm trung bình có mười điểm, mừng rỡ biết chắc mình đã đậu, có điều nàng tìm mỏi mắt trên danh sách trúng tuyển công bố trên báo chí, thế nào cũng không thấy tên mình.
Tiêu Thỏ hoảng hốt, rõ ràng mình thừa điểm trúng tuyển vào trường C, tại sao trong danh sách trúng tuyển lại không có tên mình cơ chứ? Sau đó cả nhà nàng cũng hoảng hốt theo, mẹ nàng còn đặc biệt gọi điện thẳng cho một người bạn học cũ làm ở cục Giáo dục để hỏi thăm, kết quả là đối phương cũng không nói được nguyên do tại làm sao.
Cứ như vậy lo lo lắng lắng hai ngày trời, bỗng có một tờ giấy báo trúng tuyển gửi tới.
Tiêu Thỏ vừa nhìn đến địa chỉ ghi trên tờ giấy đó, lập tức ngây ngốc một hồi.
Sao… sao lại là trường Z?
Ba nàng vừa nhìn thấy tờ báo trúng tuyển đó, chưa nói câu nào, lắc đầu bỏ đi, còn vừa đi vừa lầm bầm. “Con gái lớn không thể giữ nổi nữa rồi…[50'>”
Mẹ nàng thì mặt mày hớn hở cười tươi như hoa, gặp ai cũng khoe. “Con gái tôi thật là may mắn nha, hóa ra lại vào trường cao cấp như vậy!”
Còn về phần Tiêu Thỏ, sau khoảnh khắc kinh ngạc ban đầu, nghĩ nghĩ một lúc, một cơn giận liền bùng lên mạnh mẽ trong lòng nàng!
Lăng Siêu, nhất định là Lăng Siêu làm!
Hôm đó Lăng Siêu nhiệt tình nói muốn nộp hộ nàng hồ sơ xét tuyển, nàng phải đoán ngay được chứ. Cái kẻ tính nết cứng đầu, chưa đạt được mục đích còn lâu mới bỏ qua như hắn, làm gì có chuyện vui vẻ giúp đỡ như vậy? Còn việc tự nhiên mẹ nuôi bỗng nhờ nàng đi chọn mua quà cho chị họ gì đó ư? Khỏi phải nói, chắc chắn tám chín phần mười là Lăng Siêu giở trò sau lưng.
Mơ mơ hồ hồ, tự nhiên bị hai mẹ con hắn hợp sức nhau lừa một cú, mà kẻ chịu hại là nàng lại không hay biết gì. Nếu không phải trường Z gửi trực tiếp giấy báo trúng tuyển tới, nàng còn ngốc nghếch hồ đồ mỏi mắt tìm kiếm trong danh sách trúng tuyển của trường C dài dài.
Tuy nói dù gì hai mẹ con bọn họ cũng giúp nàng chó ngáp phải ruồi vào được trường đại học Z, nhưng nhỡ mà điểm nàng không đủ trúng tuyển thì sao chứ? Không lẽ mình nàng lại phải thi lại một năm? Cái kiểu tự tung tự tác không để ý gì đến cảm nhận của người khác như thế này quả thật là rất đáng ghét, khiến kẻ khác khó mà nén giận cho được!
Tiêu Thỏ từ nhỏ tới lớn, cho tới giờ chưa bao giờ cơn giận lại lớn và dai tới thế!
Nàng đùng đùng chạy tới cửa sổ phòng Lăng Siêu, ném tờ báo trúng tuyển xuống trước mặt hắn, dùng giọng ‘tra hỏi’. “Cậu giải thích cho tôi xem, sao lại thế này hử?”
Khi đó Lăng Siêu vừa tắm gội xong, vốn đang ngồi cầm khăn bông lau khô tóc. Hắn hờ hững liếc tờ giấy báo