Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
ến.
Ghế xa lông rất dài, mỗi nguời ngồi một đầu, không ai để ý tới ai.
Lúc trước Tiêu Thỏ còn giận dữ buồn bã. Chỉ một lát sau, rốt cục nàng không chịu nổi cả ngày mệt mỏi, liền thiếp ngủ.
Trong lúc mơ mơ màng màng, Tiêu Thỏ nằm mơ một giấc mơ.
Nàng mơ thấy hôm công bố kết quả thi đại học, nàng bị đứng chót bảng, bị loại. Mẹ nàng khóc lóc không ngừng, ba nàng giận dữ nghiêm mặt bắt nàng học lại một năm. Nàng không chịu, đi tìm Lăng Siêu, lại thấy hắn quay người bỏ đi không thèm nhìn tới nàng, sau đó là mẹ nàng, rồi tới ba nàng, cuối cùng mẹ nuôi cũng bỏ nàng mà đi…
“Đừng đi! Đừng bỏ rơi con mà…” Tiêu Thỏ cuống tới mức kêu lên, vươn tay ra muốn giữ lại bọn họ.
“A!”
Nàng không cẩn thận chạm vào cái gì đó, khiến nàng bừng tỉnh, lập tức nhìn thấy gương mặt Lăng Siêu gần ngay trong gang tấc.
“Tôi chỉ định đắp chăn cho cậu, cậu đừng có cảm động tới mức thế chứ?” Hắn cười mà như không cười nói.
Chỉ một khoảnh khắc sau, vẻ tươi cười của hắn như hóa đá, bởi hắn vừa thấy mắt Tiêu Thỏ đỏ bừng lên. Nàng khóc.
“Đều là cậu không tốt! Cậu là kẻ đáng ghét, đáng ghét!” Nàng vẫn đắm chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn của cơn ác mộng, túm lấy áo hắn không ngừng đấm mạnh vào ngực hắn.
Nói thật, Lăng Siêu tới giờ chưa từ thấy dáng vẻ Tiêu Thỏ thê thảm thế này, nhất thời cũng hoảng lên chỉ biết ôm chặt lấy nàng, mặc cho nàng vừa đánh vừa mắng hắn. “Đừng khóc, là tôi không tốt, là tôi đáng ghét…” Hắn cũng không biết bản thân tại sao lại nói những lời như thế, chỉ là vừa nhìn thấy nước mắt của nàng, tim hắn như bị xé làm đôi, đau không chịu được.
Một lát sau cuối cùng Tiêu Thỏ cũng bình tĩnh lại, vẻ mặt hoảng hốt dúi vào lòng hắn, hổn hển thở.
Lại thêm một lát sau, đúng lúc Tiêu Thỏ rốt cục tỉnh táo lại, nhận ra mình đang dựa vào lòng Lăng Siêu, bụng nàng chợt ‘ọt…’ một tiếng thật to.
Bầu không khí vi diệu hồi nãy lập tức bị phá vỡ, Tiêu Thỏ vội vã đẩy Lăng Siêu ra, co ro ngồi trên ghế xa lông, mặt đỏ bừng xấu hổ không biết làm gì.
“Cậu đói à?” Hắn dịu dàng hỏi.
Tiêu Thỏ muốn chui vào cái lỗ nẻ nào cho khuất, nhẹ giọng ừh hử một cái.
“Để tôi nấu cho cậu bát miến ăn.” Hắn nói xong liền đứng lên khỏi ghế xa lông.
Khoảnh khắc hắn quay đi bước vào bếp, đôi mắt hắn chợt tối sầm xuống, trái tim như còn mơ hồ cơn đau như xé hồi nãy.
Lần này, quả là hắn đã sai rồi sao?
“BÀ XÃ, ANH BIẾT LỖI RỒI, THA THỨ CHO ANH NHA?”
Ăn miến xong, dọn dẹp bát đĩa gọn gàng, nhìn đồng hồ đã là tám giờ tối, Lăng nương vẫn chưa về.
Tiêu Thỏ ngồi trên ghế xa lông, chợt nhớ lại chuyện vừa nãy, nhớ tới dáng vẻ lúc Lăng Siêu ôm nàng, không hiểu vì sao trong lòng bỗng có cảm giác có lỗi.
Thật ra nàng không phải một người thích ôm thù nhớ oán lâu. Sự việc đã xảy ra rồi, nàng cũng đâu thay đổi được điều gì. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Lăng Siêu tới giờ vẫn không chịu nhận mình sai. Không lẽ với hắn, nàng là kẻ mà hắn muốn làm sao thì làm không cần để ý cảm xúc của nàng sao?
Nghĩ tới đó, Tiêu Thỏ lại kiên quyết không lùi bước: Không thể thỏa hiệp, tuyệt đối không thể thỏa hiệp!
Tiêu Thỏ cầm điện thoại ngẩn người một lúc mới có phản ứng. Mà phản ứng đầu tiên là mặt xìu xuống xám xịt.
Không lẽ, nàng với Lăng Siêu… ack… đêm nay… cô nam quả nữ ở chung nhà? Nghĩ tới đây, trong lồng ngực quả tim bất trị bắt đầu loạn cào cào.
Ngay lúc Tiêu Thỏ không biết làm sao, Lăng Siêu đột nhiên hỏi tới. “Mẹ tôi bảo sao?”
“… Mẹ nói hôm nay tôi ngủ ở phòng dành cho khách.” Từng chữ từng chữ khó khăn lắm Tiêu Thỏ mới thốt ra được.
Lăng Siêu ngẩn ra, lập tức bình tĩnh nói. “Vậy cậu đi tắm trước đi.”
Rõ ràng là ngại ngần việc ở chung một chỗ, vậy mà hắn lại tỏ ra thản nhiên không cần để ý, khiến cho Tiêu Thỏ bỗng dưng cảm thấy dường như mình suy nghĩ quá nhiều.
Chỉ là ngủ một đêm thôi mà, không có gì đâu! Trong lòng nàng không ngừng tâm niệm câu nói đí, cảm xúc nhộn nhạo hồi nãy cũng được thả lỏng đi nhiều. Nàng gật gật đầu bước vào phòng ngủ cho khách để lấy quần áo.
Bạn hỏi vì sao quần áo của Tiêu Thỏ lại ở trong phòng dành cho khách của nhà Lăng Siêu ư? Thật ra lý do vô cùng đơn giản. Tiêu Thỏ từ bé tới lớn từng qua nhà Lăng Siêu ngủ không ít lần.
Trước kia lúc ba mẹ nàng phải đi vắng không có nhà, mẹ nàng luôn mang nàng qua nhà Lăng Siêu ăn nhờ ở nhờ. Số lần tăng lên nhiều, cuối cùng khiến mẹ Lăng Siêu dành luôn một cái ngăn kéo tủ quần áo để sẵn quần áo cho Tiêu Thỏ thay.
Nhưng tất cả đã là chuyện của vài năm trước. Hơn nữa khi ấy ba mẹ nuôi của nàng luôn có ở nhà, tình hình hoàn toàn khác với hiện giờ chỉ có nàng với Lăng Siêu hai đứa ở trong một cái nhà thật to. Chưa kể nàng với Lăng Siêu đang chiến tranh lạnh, Tiêu Thỏ từ phút đầu tiên đã bối rối cũng là lẽ thường tình mà thôi.
Lại nói Tiêu Thỏ vào phòng dành cho khách lấy quần áo vào phòng tắm. Trong phòng tắm, nước nóng vừa đủ, mơn man trên làn da mềm mại, khiến nàng vô cùng thoải mái, bao nhiêu mệt mỏi trong ngày đều như tan biến hết.
Cứ như vậy chìm trong làn nước ấm