Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
g sạch sẽ, thậm chí đến cả chuyện bi thảm của anh ta khi bị bạn gái mối tình đầu đá đít đều bị moi móc ra hỏi. Chúng ta có thể tưởng tượng thật rõ ràng bạn Ngộ Không giờ xấu hổ tới chừng nào.
Sau một vòng Nói thật kia, Tiêu Thỏ cuối cùng cũng hiểu ra rốt cục trò chơi này tà ác tới mức nào, trong lòng không nhịn được bắt đầu lo lắng. Kết quả là ghét của nào trời trao của ấy, vài vòng sau, lá bài Quỷ kia liền hiện ra trên tay nàng.
Nàng vừa nhớ tới vết xe đổ của Ngộ Không, lập tức lựa chọn Làm thật. Có điều nàng hoàn toàn không biết, đôi khi Làm thật còn độc ác hơn Nói thật rất nhiều a.
Quả không sai, nàng bị Ngộ Không trả thù. (Ơ, là Lăng Siêu gây ra mà. Ngộ Không: Của chồng công vợ, *muh ha ha ha ha* *cười man rợ*)
“Đi hỏi số điện thoại của anh chàng đằng kia đi!” Ngộ Không chỉ chỉ về phía một đôi nam nữ đang tán tỉnh nhau ở gần đó. Gã trai trông rất cao, do quay lưng về phía bọn họ nên không rõ mặt, còn nàng con gái, có thể coi như là người ăn mặc mát mẻ nhất quán bar này, dáng người không tệ, đôi mắt lúng liếng đưa tình, vừa nghe những lời nói khẽ của gã trai kia vừa cười tới hoa rơi nước chảy, chỉ hận không thể ngả hẳn vào gã trai kia.
Tiêu Thỏ mặt mày xám xịt, quay sang Lăng Siêu cầu cứu.
Hắn nheo mắt lại, trong mắt hiện ra vài tia sáng đầy nguy hiểm bắn như điện về phía Ngộ Không.
Cơ mà bạn Ngộ Không đáng thương của chúng ta còn đang chìm ngập trong cảm giác báo thù hả hê, không chút sợ hãi nhìn thẳng sư phụ của mình. “Sư phụ à, phải tuân thủ quy tắc trò chơi chứ!”
Tiêu Thỏ tội nghiệp đành tự nhận phần thua thiệt, cố gắng mặt dày đến hỏi số điện thoại người kia.
Lúc tới gần hai người đó, đôi nam nữ kia vốn đang tán tỉnh với nhau bỗng buông chén rượu, bắt đầu… hôn nhau nồng nhiệt. Nhìn tư thế đứng của họ thiếu điều cô nàng kia muốn ngả hẳn lên người gã trai.
“Nhanh lên chứ!” Ngộ Không phía sau nàng ra hiệu tay.
“A hèm…” Tiêu Thỏ cố ý hắng giọng một tiếng.
Hai kẻ trước mặt hôn nhau đến quên trời quên đất, hơi đâu để ý tới nàng.
Không cách nào khác, nàng đành thò tay ra chọt chọt cánh tay gã trai kia.
Chọt một cái, không phản ứng. Chọt hai cái, vẫn không phản ứng. Mãi tới khi người kia cảm giác như tay mình như có cái dùi gỗ chọc chọc hoài mới khó chịu quay lại. “Làm gì thế hả?”
“Ơ… cho hỏi… số di động của anh… là bao nhiêu?” Tiêu Thỏ cúi đầu, khẽ khàng hỏi.
Đối phương không trả lời.
Tiêu Thỏ ngẩng đầu lên. “Cho hỏi…”
Đúng lúc ấy, nàng sững người, đôi mắt đen phản chiếu ánh đèn, đôi lông mày rậm hơi nhướng lên, khuôn mặt này trông vốn không có gì đáng sợ… nhưng mà… nhìn quen quen, nàng thấy ở đâu rồi nhỉ?
Người kia thấy nàng, cũng sửng sốt, trong nháy mắt, cả hai người chợt nhận ra người kia.
Đây… đây không phải là Giang Hồ sao? Tiêu Thỏ ngạc nhiên không ngờ một sư huynh năm trên nhìn nho nhã là thế mà lại đứng tán tỉnh con gái trong quán bar, lại còn ôm hôn thắm thiết trước mặt mọi người. Mà xấu hổ nhất là, lại còn bị một kẻ như nàng phá vỡ chuyện hay ho của bọn họ! Bản năng con thỏ trong nàng bắt đầu muốn chạy trốn.
Bỗng dưng bàn tay nàng bị tóm lấy, dứơi ánh mắt ngỡ nàng của Tiêu Thỏ, Giang Hồ nhanh chóng viết một số điện thoại vào lòng bàn tay nàng, lại còn dùng một giọng nói vô cùng mị hoặc thốt. “Vậy nhớ gọi điện cho anh nhá, bé cưng!”
Bé cưng?
Tiêu Thỏ rốt cục đứng hình trong gió, chân lập tức khởi động chạy trốn nhanh như thỏ, chạy xa rồi mà vẫn cảm giác sau lưng có ánh mắt của anh ta nhìn theo khiến cả người muốn rợn tóc gáy.
Lúc về tới bàn, nàng bỗng phát hiện vẻ mặt mọi người chung quanh vô cùng kỳ quái. Hạ Mạt hai mắt sáng bừng thích thú. Ngộ Không và Bát Giới thì mặt trông như vừa nếm phải phân bò (à vì sao ví như thế thì chờ chút sẽ hiểu =))). Còn những người khác thì đều đưa tay bịt miệng kiểu muốn cười mà không dám cười.
“Có chuyện gì sao?” Tiêu Thỏ hỏi.
Nghê Nhĩ Tư kéo nàng sang bên cạnh, khẽ giọng thì thầm. “Thỏ Thỏ, ông xã mi thật ác nha!”
“Anh ấy làm gì thế?”
“Anh ấy bắt Ngộ Không… ơ… hôn… có dùng lưỡi… với Bát Giới. Vừa rồi hai người bọn họ… ta không nhịn được nữa rồi… Ha ha ha ha…” Nghê Nhĩ Tư bắt đầu cười như điên không ngừng nổi. (Ha ha ha, ai bảo dám chọc vào bà xã của Siêu Siêu =))=)) Nguyên văn là cường hôn, chính là French kiss á, để là hôn kiểu Pháp thì sợ mọi người không hiểu nên… =))=)) Nếm phân =))=)) )
Ngộ Không và Bát Giới giờ chỉ hận không có cái lỗ nẻ nào chui xuống cho rồi.
Hóa ra lúc Tiêu Thỏ phải đi xin số điện thoại Giang Hồ, bọn họ vừa chơi một vòng nữa, kết quả là bạn Ngộ Không của chúng ta… bị báo thù gấp bội!
Việc này về sau trở thành ‘bóng ma tâm lý’ của Ngộ Không và Bát Giới, mất một thời gian hai người vẫn không dám ở chung một chỗ chỉ có hai người. Lại về sau, Đổng Đông Đông cuối cùng cũng hết giận mà chấp nhận làm bạn gái Ngộ Không. Có điều ‘cán cân quyền lực’ giữa hai người đã có sự thay đổi ngất trời, bạn Ngộ Không đã bị đóng dấu cả đời bị bà xã chèn ép. Dĩ nhiên, tất cả đều là những chuyện về sau…
“Anh cũng dám hỏi những câu đấy, không sợ tới mình bị trả thù s