Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
ao?” Lúc trên đường về, Tiêu Thỏ nén không nổi liền hỏi Lăng Siêu.
Lăng Siêu thản nhiên. “Không tới anh được.”
“Tại sao?”
“Vì anh đánh dấu góc quân bài rồi.”
“Cái gì?” Tiêu Thỏ nản, bảo sao bao nhiêu vòng chơi mà hắn ta chưa từng chạm tới quân bài Quỷ lần nào, dù là ngẫu nhiên. Hóa ra… “Sao anh lại như vậy chứ?” Nàng to tiếng.
Những người đi trước đang sôi nổi trò chuyện liền im bặt quay lại nhìn bọn họ.
Lăng Siêu tóm chặt lấy tay nàng, kéo một phát khiến nàng nhào vào lòng hắn, bình tĩnh giải thích. “Cô ấy say rồi.”
Mọi người hiểu ra, trong lòng tự nhủ ‘phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe’, ngoan ngoãn quay lên đi tiếp.
“Này này!” Tiêu Thỏ giãy dụa trong lòng hắn cả nửa ngày cũng không thoát được, lại thêm quả thật nàng có uống vài chén, đầu bắt đầu quay cuồng, không có sức lực. Càng giãy nàng lại càng thấy giống như cô gái nhỏ cọ cọ dụi dụi làm nũng trong lòng tình lang. Cuối cùng, nàng đành thôi không chống cự nữa, kệ cho hắn ôm mình tùy ý, hai lòng bàn tay dán chặt vào nhau, trong khung cảnh ban đêm mát rượi này, cảm giác cũng không tệ nha!
Có điều đi được một đoạn, Tiêu Thỏ cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng. Vừa giật tay ra khỏi tay hắn, quả nhiên là… dãy số điện thoại hồi nãy Giang Hồ viết lên tay nàng giờ đã bị hắn chùi qua cọ lại, mờ tịt nhìn không rõ nữa.
“Anh đây là đang ăn dấm chua a!” Nàng phản đối.
Lăng Siêu thò tay ra lại tóm lấy tay nàng kéo lại ôm tiếp. “Anh là vừa muốn ăn đậu hũ, nhân tiện chấm thêm tí dấm chua chứ sao!” (Zời ơi, có ai mặt dày như Siêu Siêu hông cơ chứ???)
Tiêu Thỏ: Anh có cần phải nói thẳng mặt không đổi sắc thế không hả? >___< Đêm đã khuya, dưới ánh sáng đèn đường mong manh hiu hắt, hai cái bóng như nhập làm một trải dài trên mặt đường. Bỗng dưng Tiêu Thỏ ngẩng đầu lên, nhón gót chân. Do Lăng Siêu cao hơn nàng gần một cái đầu, nàng chỉ cần nhón chân là môi sẽ chạm vào cằm hắn. Cảm giác ấm áp mềm mại vừa chạm vào liền truyền ra toàn thân khiến Lăng Siêu sững sờ. “Em làm gì thế?” Giọng hắn có chút khô khốc trầm trầm. “Ăn đậu hũ a!” Nàng khẽ cười, đôi mắt long lanh ngời sáng dưới ánh đèn đường, làn mi hơi chớp chớp (giả nai =))) Ai cho phép chỉ hắn mới được ăn đậu hũ của nàng? Con thỏ cũng có thể ăn cỏ gần hang chứ bộ! Tiêu Thỏ, quả nhiên là hơi quá chén rồi! Gương mặt hắn vốn sững sờ bỗng nhiên chuyển sang cười gian. “Thỏ Thỏ, anh không ngại nếu em ăn nhiều thêm một chút đâu!” AAAAA… rõ ràng là ăn đậu hũ của người ta, tại sao nàng vẫn có cảm giác là bị người ta ăn thế nhỉ? >____< (còn tại sao tại giăng gì nữa hả giời =)) Em bị vỗ béo ngâm dấm ăn dần từ lúc mới sinh rồi còn thắc mắc gì hỡi em =)) )
Có điều, xét cho cùng, ai ăn đậu hũ của ai cũng chẳng quan trọng nữa rồi. Quan trọng hơn ấy là, có điều gì đó tỏa hương thật ngọt ngào, lan tỏa trong ban đêm tĩnh lặng, ngọt ngào, và ấm áp tới mức lòng người đều muốn mở rộng đón chào…
Lúc tạm biệt, Lăng Siêu đột nhiên nói. “Thỏ Thỏ, mai đi xem anh đánh bóng rổ nhé!”
“Được.” Tiêu Thỏ gật đầu.
Hai người nhìn nhau cười, đêm lạnh dường như ấm hơn, tinh thần cũng sáng lạng hơn.
NƯỚC PHÙ SA KHÔNG CHẢY RA RUỘNG NGOÀI
Gần đây Tiêu Thỏ cảm thấy vô cùng hối hận, hối hận tại sao ngày hôm ấy lại đồng ý đi xem Lăng Siêu chơi bóng rổ cơ chứ. Xem thì xem thôi, cớ sao hắn lại còn phải mang nàng ra giới thiệu khắp bạn bè trong đội bóng làm gì.
Do đó, tình huống hôm đầu tiên đi xem đánh bóng là như sau.
“Sư muội ơi, đội cổ vũ Pom-pom girl còn thiếu người, hay là em tới tham gia đi?”[70'>
“Sư muội à, nghe nói khoa Y tá rất nhiều mỹ nữ, hay là em giới thiệu cho bọn anh làm quen với?”
“Không… không phải…”
Uầy, hay là cái việc đó đó đó… dạo này… không hợp nhau?” (oạch!)
Đông Đông à, từ hồi nhà ngươi làm bạn gái Ngộ Không, càng lúc càng dâm tà nha!
T__T
Trong bầu không khí sặc mùi bức cung tra hỏi như thế, Tiêu Thỏ vẫn là cầm túi sách vở, quyết định ‘tẩu vi thượng sách’.
“Hết giờ học, ta còn phải đi tham gia hoạt động của đội bóng rổ, ta đi trước nha!’ Lời chưa dứt, hai chân cũng đã phóng như bay chạy trốn ra ngoài.
Sau lưng, ba cái đầu nhìn nhau, lắc đầu thở dài.
Nghê Nhĩ Tư: “Chả trách người ta vẫn nói, con gái khi yêu thần kinh đều có vấn đề (ha ha ha), xem ra vấn đề lớn a…”
Đổng Đông Đông: “Chắc là không hòa hợp, nhất định là không hòa hợp chăn gối mà!” (ack ack)
Hạ Mạt tiện tay vớ giấy bút ghi chép lại: Thường xuyên ‘quan hệ’ đối với phía nữ có sự ảnh hưởng lớn tới đầu óc suy nghĩ. (T____T khóc thay Tiêu Thỏ)
“Ắt xì!” Tiêu Thỏ đang chạy ra ngoài khu nhà học liền nhảy mũi một cái thật mạnh, thiếu chút nữa trượt chân ngã vào bãi cỏ.
Nàng chạy một mạch tới khu nhà tập, đội bóng sắp bắt đầu tập rồi.
Đội bóng rổ trường Z là một đội hạng A trong đám đội sinh viên, lịch sử tồn tại cũng lâu đời như bản thân ngôi trường. Từ khi đội bóng đội Z được thành lập, đã đại diện cho trường tham gia vô số giải đấu lớn nhỏ, và dĩ nhiên là thắng lợi mang về không ít vinh quang. Năm nào, đội bóng đ