Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.
i này của Nghê Nhĩ Tư gọi tới.
“Thỏ Thỏ! Không hay rồi! Có chuyện rồi!” Giọng Nghê Nhĩ Tư vô cùng lo lắng trong điện thoại.
“Sao thế?” Tiêu Thỏ hỏi.
“Ta nói, nhưng mi đừng nổi giận lên nhé?”
“Rốt cục là làm sao hả?” Tiêu Thỏ bị nàng ta dọa cho run lên.
“Lăng Siêu nhà mi…”
“Cái gì?” Vừa nhắc tới cái tên này, trái tim Tiêu Thỏ lập tức đập cuồng loạn.
“Anh ta… anh ta có bồ bên ngoài rồi!”
AI XIN LỖI AI?
Sáng sớm hôm sau, mẹ Tiêu Thỏ vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô con gái của mình vốn còn một tuần nữa mới phải nhập học giờ lại đang thu xếp hành lý của mình.
“Thỏ Thỏ, con làm cái gì vậy?”
“Mẹ, con phải về trường!” Tiêu Thỏ nhét thêm một cái áo khoác vào túi du lịch, nghiến răng nghiến lợi thốt.
“Sao thế?” Mẹ nàng vô cùng nghi hoặc. “Không phải còn những một tuần nữa mới vào học sao? Con vội về sớm thế làm gì?”
Thôi đi, vẫn nên thừa dịp Lăng Siêu còn chưa về, cứ chuồn đã rồi tính sau!
Nghĩ vậy, Thỏ ta liền nhanh chóng đứng lên khỏi ghế, lấy túi hành lý gần đó, cũng không dám gọi Quan Tựu chào một tiếng đã vội vội vàng vàng mở cửa ra ngoài.
Cửa vừa mở, đập vào mắt đầu tiên là một bàn tay đang cầm chìa khóa chuẩn bị chọc vào ổ mở cửa vào nhà. Từ cái bàn tay đấy dần dần nhìn lên, đôi mắt đen thẫm của Lăng Siêu đang nhìn nàng chằm chằm. Cả hai người đều cũng ngẩn người nhìn nhau.
Đây gọi là… oan gia ngõ hẹp a!
“Sao… em lại đến đây?”
Biến cố bất ngờ xảy ra khiến cho Tiêu Thỏ nhất thời cứng họng không biết nên nói gì.
Lại im lặng một lát, Lăng Siêu bỗng nói. “Bà xã, thật ra em không cần đích thân chạy tới xin lỗi thế.”
Tiêu Thỏ sửng sốt, bắt đầu nổi cáu. “Đừng có đùa, ai thèm tới xin lỗi anh!”
“Chứ em đến làm gì?” Hắn nói xong, ánh mắt liền lướt tới đống túi xách Tiêu Thỏ đang cầm, nhướng mày hỏi tiếp. “Đến muốn tìm anh sống chung à?”
“Em…” Tiêu Thỏ ngắc ngứ, mặt đỏ bừng lên, trả lời cũng không được, không trả lời cũng không được, một lúc sau mới nói nổi nên lời. “Anh tránh ra, em đi về!”
Trước mặt lại bị chặn lại. Hắn đã vươn tay ra dựa vào khung cửa chắn hết đường nàng.
“Nếu đã đến thì không cần xấu hổ nữa.” Hắn cười trêu nàng.
Tiêu Thỏ giờ thật sự như đang ngậm phải hoàng liên (1 vị thuốc rất đắng của TQ), có đắng cũng không thốt lên nổi. “Anh mới đáng xấu hổ! Em cần quái gì xin lỗi với anh, muốn xin lỗi anh đi mà xin lỗi!” Nàng hung hăng nhào ra ngoài, tay kéo túi hành lý muốn tránh hắn mà ra, nhưng bình một cái lại lao thẳng vào ngực hắn.
Đang định lùi lại, người lập tức bị ôm chặt, hai cánh tay vừa cứng vừa mạnh giữ chặt lấy nàng vào trong ngực hắn.
“Được rồi, vậy để anh xin lỗi.”
Xét cho cùng Tiêu Thỏ vẫn không có cách nào chống cự với cái giọng nói trầm trầm, hơi khàn khàn đầy nhu tình mật ý đi thẳng vào lòng người thế này hết. Nàng chỉ biết sững sờ, đầu vẫn dúi trong ngực hắn không dám ngẩng lên.
“Là anh sai, không nên to tiếng với em.” Bàn tay hắn thò lên khẽ vuốt tóc nàng, miệng thì nhẹ nhàng dịu dàng dỗ dành. “Có điều…” Hắn ngừng lại một chút. “Em cũng sai, đáng ra không nên khiến anh lo lắng như thế.”
Trong lòng bỗng như có cái gì đó trào ra, nhẹ bẫng. “Vâng…” Nàng vẫn chúi đầu trong ngực hắn, miệng khe khẽ thốt.
“Vậy chúng ta giảng hòa chứ?”
“Vâng…” Thật ra nàng đã sớm hết giận hắn từ lâu, vẫn chưa giảng hòa chỉ là vì cả hai bên chưa ai xuống nước mở miệng trước.
“Vậy… em đừng về nữa, ở đây chứ?”
“Vâng… khoan đã!” Tiêu Thỏ bổng ngẩng đầu lên, vẻ mặt bối rối lo lắng nhìn Lăng Siêu.
Nàng không về, không lẽ là nói nàng sống chung với hắn?
PHI LỄ CHỚ NHÌN!
Một trận lộn xộn qua đi, mâu thuẫn cuối cùng cũng được giải quyết. Có điều Tiêu Thỏ đã quên béng mất một việc vô cùng quan trọng, nàng đến là để tróc gian nha! Bây giờ gian đã không tróc được, nàng lại mơ mơ hồ hồ đồng ý ở lại nhà người ta, ở chỗ nào bây giờ? Cả căn hộ có hai cái phòng ngủ, không lẽ nàng với Lăng Siêu phải ở chung một phòng? (Hí hí, ai còn bảo bé Siêu mặt không dày tới mức rước bạn gái về nhà âu yếm thân mật trước mặt bạn cùng phòng nào… Em vào miệng sói rồi em ơi =))=)))
Không được, tuyệt đối không thể được!
Nói cho cùng, Tiêu Thỏ vẫn là một cô bé vô cùng bảo thủ, nên tối hôm đó, nàng một mực đẩy Lăng Siêu vào phòng ngủ của Quan Tựu.
Quan Tựu dĩ nhiên là không vui chút nào, anh ta tuy là một kẻ trầm mặc ít nói, nhưng cũng là một con người với đầy đủ nhân quyền nha! Ít nói không có nghĩa là dễ bị bắt nạt nha! Thế nên Lăng Siêu vào phòng anh ta được một lúc, lập tức bị đá đít ra ngoài một cách không hề thương tiếc! (Đáng đời con sói, ha ha!)
Lăng Siêu thầm hớn hở trong lòng, chuẩn bị tư thế sẵn sàng ôm chăn gối vào phòng ngủ, nhưng lại bị một vật gì đó dúi vào người đẩy ngược lại.
“Đây!” Tiêu Thỏ dúi một vật gì đó trong tay vào ngực hắn. “Cho anh mượn!”
Lăng Siêu vừa cúi xuống nhìn, lập tức lửa giận ngút trời! Thứ Tiêu Thỏ vừa đưa cho hắn… chính là… con thỏ bằng vải bông màu lam nà