Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
>Hình ảnh bọn chúng khoái chí đánh chén khiến cho Tiêu Thỏ bật cười, nàng bước tới xoa xoa đầu Tiểu Hắc. Nhóc mèo kia liền không ăn nữa mà ngẩng lên liếm ngón tay nàng.
“Trông nó có vẻ rất thích em.” Giang Hồ không biết đã tiến lại gần từ lúc nào, mắt nhìn chằm chằm vào Tiểu Hắc.
“Dĩ nhiên, trước đây tôi thường tới đây chơi với chúng nó mà. Tiểu Hắc là ngoan nhất đấy, Tiểu Hắc nhỉ?”
“Meo…” Tiểu Hắc gật gù đồng ý.
“Nó vẫn không chịu để ý tới tôi…” Lúc Giang Hồ thốt lên câu này, trong giọng nhuốm đầy vị ghen tị.
Tiêu Thỏ lại choáng váng. Anh ta bình thường có vẻ vô cùng tự cao tự đại, thỉnh thoảng còn hai mặt không biết đằng nào mà lần, ấy vậy mà lại đi ghen ăn tức ở với một con mèo con! Thế này được coi là gì? Diamond Barbie chắc?[97'>
Nàng cố nén cười. “Anh định đổ tội cho nó, dĩ nhiên là nó không thèm để ý đến anh rồi!”
“Con mèo xấu xí như thế, đổ tội cho nó là may cho nó rồi!” Giang Hồ lầm bầm.
Phụt! Tiêu Thỏ phì một cái. Hồi nãy Giang thái tử chăm chú nói chuyện với một con mèo đã đủ nhảm nhí, lại còn ghen tị với Tiểu Hắc, bây giờ lại còn ra vẻ ta đây trước mặt mấy con mèo! Nàng rốt cục nhịn không nổi cười phá lên.
Tiêu Thỏ cười một lúc, tới khi dừng lại được mới phát hiện Giang Hồ chính là đang chăm chú nhìn nàng phát ngốc lên, đôi mắt đen ẩn chứa một ánh gì đó khiến người khác khó mà nhận ra được.
Mải cười, thiếu chút nữa đã quên kẻ này vốn là một gã háo sắc tâm lí vô cùng biến thái a.
Tiêu Thỏ xóa sạch nét cười trên mặt, đứng thẳng lên chuẩn bị bỏ của chạy lấy người.
“Chờ một chút!” Giang Hồ bỗng tóm lấy bàn tay nàng.
Tiêu Thỏ theo phản xạ có điều kiện lại chuẩn bị vòng tay ném người, nhưng còn chưa kịp làm gì lập tức đã bị lời Giang Hồ thốt ra khiến cho ngơ ngác.
Anh ta nói. “Xin lỗi em!”
“Hả?” Câu xin lỗi này khiến người khác không ngờ tới, Tiêu Thỏ lập tức sững người, mãi không biết nên trả lời anh ta ra sao.
“Chuyện lần trước lỗi là do tôi trước, tôi xin lỗi em!” Giang Hồ nói với vẻ mặt rất thản nhiên, nhìn không thấy chút nào là vẻ mặt nhận lỗi hết, nhưng cũng không nhìn ra chút ẩn ý âm độc hiểm ác nào, tóm lại một câu: rốt cục khiến người ta chả hiểu nổi trong lòng hắn nghĩ cái gì.
Tiêu Thỏ quyết định tạm thời không đánh anh ta vội, quan sát một chút rồi tính. “Dù sao mọi việc cũng qua rồi, tôi cũng đã đánh anh một trận, chúng ta coi như hòa!”
“Em không giận tôi nữa?”
“Không giận.” Dù sao mình cũng không bị cái gì.
“Vậy tôi có thể theo đuổi em rồi chứ?”
Hả? Tiêu Thỏ lại ngây người. Ai cũng nói mùa đông hoa mai nở, tại sao đang giữa mùa đông mà trên người Tiêu Thỏ lại toàn hoa đào thế này? Lại còn là một đóa hoa đào[98'> xấu xa nữa chứ!
“Chuyện này, thật ra…” Nàng vốn muốn từ chối một cách uyển chuyển tế nhị, nhưng lại không biết nói sao.
“Em đồng ý rồi hả?”
Tiêu Thỏ vội vàng lắc đầu.
Giang Hồ lại nắm chặt bàn tay nàng hơn. “Tôi thích em!”
Không cần phải nói thẳng nói thật thế chứ? Tiêu Thỏ toát mồ hôi hột liều mạng rút tay ra. “Anh đừng có làm thế, bỏ tôi ra rồi nói…”
Giang Hồ lại cầm lấy tay nàng, nhất quyết không buông.
Hai người còn đang co co kéo kéo, bỗng một bóng người nhào tới, nhằm thẳng mặt Giang Hồ đấm cho một phát. (Yề yề, có thế chứ! Bực thằng cha này nãy giờ!)
Tay Tiêu Thỏ cuối cùng cũng được thả ra, nàng ôm tay lại, nhìn thấy Lăng Siêu chắn trước mặt mình, vẻ mặt vô cùng lạnh lẽo, ánh mắt phẫn nộ như thể chuẩn bị bốc lửa vậy.
HỒNG NHAN HOẠ THUỶ, NGHIỆT CHƯỚNG!
Một cú đấm này của Lăng Siêu không những khiến Tiêu Thỏ ngốc cả người, mà Giang Hồ cũng sững sờ. Thật lâu sau anh ta mới hồi tỉnh lại và nhận ra mình vừa bị đánh.
Lại nói tiếp, Giang mỹ nam cũng thật là thảm hại, hết bị Tiêu Thỏ đánh tơi tả, lần này lại bị Lăng Siêu đấm. Cứ tiếp tục như vậy, ai biết thì biết anh ta bị đánh, ai không biết còn tưởng anh ta làm cái bao cát cho hai người kia tập võ chứ.
Giang Hồ nổi giận, wow, hậu quả sẽ thật nghiêm trọng.
Anh ta bước lên một bước, không thèm mở miệng nói với câu nào mà vung ngay một cú đấm về phía Lăng Siêu.
“Ai da, mấy đứa đang làm cái gì thế hả? Mau dừng tay!”
Tiếng của bà lão nhanh chóng đánh động hàng xóm láng giềng. Cái xóm này vốn nhỏ xíu, một nhà có việc cả xóm đều hay. Chỉ trong chốc lát người nhà Lăng Siêu với Tiêu Thỏ cũng nhào tới hóng chuyện, vừa thấy là Lăng Siêu đang đánh nhau với người khác lập tức ai cũng choáng váng.
Thế là, vốn chỉ là chuyện ba người, lại ầm ĩ tới mức cả xóm đều biết, so với buổi ca nhạc mừng Tết còn náo nhiệt hơn.
Đám khán giả vây quanh xem đánh nhau cũng sôi nổi bàn tán.
Chú Dương ở cửa Đông là một người thích xem diễn kịch, nên dùng ánh mắt cận thị cả ngàn đi ốp hỏi. “Chúng nó đang diễn kịch à?”
Chị Mã bên cửa Tây lập tức nhanh chóng giải thích. “Ồ chú không thấy là có hai thằng một con sao? Rõ ràng là đang tranh giành bạn gái với nhau!”
Bà lão họ Vương ở cửa Bắc vội vội vàng vàng lấy chuỗi hạt trong túi ra niệm Phật lia lịa. “A di đà phật, hồng nhan họa t