Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1832 lượt.

hắn ăn đậu hũ, không bằng chủ động tấn công lại.
Lăng Siêu ngàn lần không ngờ tới, cái người đang nằm bên dưới hắn lại dám phản công, nương theo thế công kích của hắn mà vùng lên, kỹ thuật dù còn non nớt, nhưng cũng đủ để khiến lòng hắn rung động muốn chết.
Thế là, càng hôn càng nồng nàn say đắm, hai bên ‘đấu võ mồm’ càng lúc càng kịch liệt, cho tới khi… hai người cùng nhau ngã từ trên ghế sô pha xuống đất!
‘Rầm…’
Đèn bật sáng.
Quan Tựu ngạc nhiên nhìn hai kẻ đang nằm dưới đất chằm chằm, một lúc lâu sau miệng mới lẩm bẩm thốt. “Thật ra, tôi chỉ là muốn đi toilet thôi…”






NHÀM CHÁN QUÁ, LÀM GÌ ĐÂY…
Sáng hôm sau là cuối tuần.
“Hắt xì…”Tiêu Thỏ xoa xoa lau lau cái mũi. Hôm nay nàng đã nhảy mũi tới lần thứ tám, cho thấy một sự thật vô cùng tàn khốc: nàng bị cảm lạnh rồi. Thế là nàng lại vô tình nhớ tới cái nguyên do khiến cho mình bị cảm lanh, và rồi mặt lại phừng một cái, đỏ ửng lên.
Lăng Siêu đang ăn sáng bỗng dưng buông bát đũa xuống hỏi. “Em bị ốm?”
Lại còn ra vẻ ngây thơ tốt bụng thản nhiên hỏi thăm nữa, chứ là kẻ chết dẫm nào hại nàng ra nông nỗi này. Tiêu Thỏ quả thật muốn mắng cho hắn một trận, nhưng mắt liếc thấy Quan Tựu ngồi cùng bàn đang chăm chỉ chuyên cần ăn sáng, đôi mắt hiện ra vẻ ngây thơ vô số tội nhìn hai người như thể muốn nói. “Tôi chỉ là đang ăn thôi, không làm gì hết…”
Tiêu Thỏ lại méo mặt. “Ý em không phải thế…”
“Vậy thì trước khi đi ngủ tôi sẽ cố uống ít nước.
“Cũng không phải là ý như vậy!” Tiêu Thỏ bắt đầu hoảng, sao anh ta mãi không chịu hiểu ý của mình chứ! “Ý em là chuyện hôm qua chỉ là ngoài ý muốn xảy ra, về sau sẽ không xảy ra nữa, nên mong anh đừng ghi nhớ trong lòng nha!”
“À,” Quan Tựu có vẻ hiểu ra liền gật gật đầu, cúi đầu nghĩ ngợi gì đó một lát rồi đúng lúc Tiêu Thỏ thở phào nhẹ nhõm, anh ta ngẩng đầu lên vô cùng khó xử. “Nhưng mà tôi làm sao mà nén cơn buồn được?” (Chết cười với anh Quan Tựu!)
Tiêu Thỏ: “……”
Trình độ nghe hiểu ý người khác của đồng chí Quan Tựu rốt cục khiến cho Tiêu Thỏ giơ tay đầu hàng việc giải thích với anh ta. Vừa quay đi lập tức bị đồng chí Lăng Siêu hù một phát.
“Hai người đang trò chuyện cái gì thế?”
Tiêu Thỏ vội vàng lắc đầu lia lịa. “Không có gì, chỉ là…”
“Bà xã cậu bảo tôi từ rày về sau đừng có đi toalet ban đêm.” Quan Tựu nhanh miệng.
Tiêu Thỏ đang định giải thích lập tức ớ họng đờ người.
Lăng Siêu khẽ khẽ giật giật khóe môi, lập tức nghiêm mặt trở lại thốt. “Lão Quan, cậu còn trẻ, sau này có một số việc nếu nhịn được thì nên ráng nhịn một chút.”
Quan Tựu còn vô cùng thành thật gật đầu. “Tôi sẽ cố gắng hết sức!” (Đoạn này chết cả cười với anh Quan đại ca!)
Tiêu Thỏ… Ơ, Tiêu Thỏ đâu mất rồi? À xin lỗi, bạn Thỏ nhà ta đã trốn vào góc ngồi tự kỷ.
Buổi sáng ngày thứ bảy thế là kết thúc trong cảnh Tiêu Thỏ ngồi ôm mối oán hờn ở góc nhà. Tới buổi chiều, nàng rốt cục cũng đã làm tư tưởng cho bản thân hiểu rõ. Dù gì quan hệ giữa nàng với Lăng Siêu cũng đã được công khai rõ ràng ai ai đều biết, không cẩn thận để người khác nhìn thấy hình ảnh… ờ… cần kiểm duyệt, thì âu cũng là có thể tha thứ được.
Tóm lại, không có gì phải lo lắng ảo não hết!
Cứ nghĩ thế, Tiêu Thỏ cũng thoải mái hơn, ra ghế mở TV xem, lại đúng lúc TV đang chiếu phim truyền hình nhiều tập thể loại cổ trang đấu tranh hậu cung. Một đám phi tần hung hăng ghen tị đấu đá nhau vì một tên hoàng đế, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn khiến người khác rợn tóc gáy. Tiêu Thỏ đang chán nản xem phim thì một bên ghế sô pha bỗng chìm xuống một chút. Lăng Siêu cũng đã mò lại ngồi tự lúc nào.
Hai người cùng ngồi trên ghế sô pha, tình huống rất dễ liên tưởng tới một số hình ảnh, ờ, cần kiểm duyệt đêm qua. Tiêu Thỏ lập tức không còn bụng dạ nào xem TV mà thi thoảng lại liếc sang Lăng Siêu một cái.
Lăng Siêu thì tỉnh bơ không thèm để ý, ngồi một cách hoành tráng trên ghế, ánh mắt vô cùng chăm chú nhìn màn hình.
Ngồi như thế được một lúc, Tiêu Thỏ bỗng cảm thấy đầu óc mình có chút đen tối thì phải, người ta chỉ là ngồi xem TV mà thôi, sao nàng lại cứ phải nghĩ tới cái sự việc, ờ, cần kiểm duyệt tối hôm qua mà liên tưởng làm gì? Phải trấn tính lại! Thế là bạn Thỏ Thỏ hoàn toàn gạt bỏ gánh nặng tâm lí mà chăm chú ngồi xem TV.
Bỗng dưng, Lăng Siêu tự dưng thốt một câu không đầu không cuối. “Thật vô nghĩa!”
“Cái gì vô nghĩa?” Tiêu Thỏ quay sang, vẻ mặt hoàn toàn đần thối.
“Cái phim truyền hình này vô nghĩa!”
“Ack…” Tiêu Thỏ thật muốn ngã lăn đùng ra đất. Thể loại cung đình tranh đấu ám hại nhau thế này vốn không thích hợp với gu của con trai, đến ngay cả nàng cũng chỉ là ngồi xem để giết thời gian mà thôi. Thế là Tiêu Thỏ thuận miệng giải thích. “Thật ra em cũng nhàm chán không có việc gì nên mới ngồi xem mà…”
“Em nhàm chán không có việc gì?” Lăng Siêu bỗng quay sang nhìn nàng chằm chằm.
Dưới ánh mắt gắt gao của hắn, Tiêu Thỏ bỗng thấy trong lòng nảy lên chút dự cảm xấu, liền ấp úng. “Thật ra cũng không sao…”
“Chi bằng chúng ta làm nốt chuyện tối qu