Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.
àng gia, lớn lên được bộ vó ưu nhìn như vậy, khẳng định là đã có không ít tình nhân rồi, tôi chắc chắn không phải là mối tình đầu của hắn,cho dù sau này cô nãi nãi tôi có phủi mông bỏ của chạy lấy người, cũng không làm thương tổn nhiều đến hắn đâu,ngược lại một chút thương tổn này còn có thể giúp hắn trưởng thành hơn .
Gánh nặng trong lòng được bỏ xuống,người lập tức thấy nhẹ hẫng,ánh mắt nhìn Thừa Đức cũng trở nên khác liền .
Thừa Đức thấy thần sắc tôi đột nhiên sáng sủa hẳn ra, nét mặt có chút đề phòng, hỏi:
" Nàng lại muốn gì đây?"
Tôi nhìn hắn cười hề hề ,rồi luôn tiện kiễng chân hôn Thừa Đức một cái ,cười nói:
" Không có gì , tại thấy anh bảnh trai quá,em phấn khởi."
Nhìn bộ vó lưu manh vô lại của tôi lúc này, Thừa Đức cũng đành bó tay, bất đắc dĩ lắc lắc đầu cười cười
Hách Liên vương không những tặng công chúa, mà còn tặng không ít vàng bạc châu báu, xem ra có ý trông mong quân đội Ngõa Lặc sớm cút xéo đi, đợi Thừa Đức đem người đẹp, châu báu mau mau đi khỏi.
Châu báu được bọn họ chuyển vào lều của Thừa Đức rất nhiều. Lần này tôi thật mở mang tầm mắt, nếu nói tôi dù sao cũng từng trà trộn giữa hai hoàng cung nước Chu và Ngõa Lặc, những thứ quý giá cũng thấy không ít, theo lý thì chẳng có thứ nào tệ cả, nhưng tôi cũng là người đã từng hành tẩu giang hồ, hiểu sâu sắc tầm quan trọng của vàng bạc, cho nên vừa thấy ánh sáng lóng lánh của vàng, tôi vẫn là “tầm thường” hoàn toàn rồi.
Thừa Đức lười biếng nghiêng người trên cái sạp (giường nhỏ) thấp, tuy thích thú nhìn tôi hai mắt sáng rỡ, sờ cái này sờ cái kia, khóe miệng nhịn không được cong lên rất dữ, cuối cùng cười nói: “Chọn thứ nàng thích đi.”
“Thật không?” tôi quay đầu nhìn Thừa Đức, vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng.
Thừa Đức nhẹ nhàng cười gật đầu: “Chọn thứ nàng thích đeo lên để ta ngắm xem.”
Tôi xắn tay áo, hít sâu vào rồi nói: “Thế cũng được, em không khách sáo đâu.”
“Một số tiền ít ỏi?” Thừa Đức nghe nói năng lung tung, không hiểu gì.
“Thì là 250 lượng đó.”
“250 lượng …… bạc?” Thừa Đức hỏi lại, không biết là không tin lời tôi nói hay là không tin vào tai mình.
“Hừ! Còn làm em phí cả buổi trời miệng lưỡi mới bán được. Người ta lúc đầu chỉ trả cho em có 100 lượng, cho nên em mới không cần mấy cái thứ ngọc vất đi đó, lại mỏng manh nữa, rớt xuống là bể, còn vàng này của em thực tế hơn, đi đâu cũng dùng được.”
Nghe tiếng Thừa Đức hớp hớp không khí ở phía sau, tôi bối rối quay đầu lại, nhìn thấy anh ta khép mắt thở sâu thật mạnh, hồi lâu mới mở mắt, nhìn tôi yên lặng một chút, lúc này mới chậm chạp mở miệng:
“Nàng ……có biết viên ngọc đó đáng giá bao nhiêu không?”
Tôi lắc lắc đầu, Thừa Đức giơ ra một ngón tay, lắc nhè nhẹ.
“Một ngàn lượng?” tôi chột dạ hỏi.
Thừa Đức lắc lắc đầu.
“Một vạn lượng?” tôi không khỏi cao giọng.
Thừa Đức lúc này mới nhẹ gật đầu, cười gượng gạo, nhắm mắt lại.
“Khỉ thật! Hắn lừa em! Hắn làm ăn gian dối!” tôi tức điên, không để ý đến một nửa sức nặng đang mang trên người mình, lách cách leng keng đến trước mặt Thừa Đức, kéo cánh tay anh ta lên tức giận nói:
“Chúng ta đi tìm hắn! Không tha thứ cho hắn! Khỉ thật! Hắn dám lừa em!
Hèn chi hắn muốn đưa em 250 lượng chứ, đây là công khai chửi em mà!”
Thừa Đức thở dài, thấy tôi tức giận thành dáng vẻ như vậy, cười yếu ớt nói: “Được rồi, không phải là một vạn lượng sao, không đến mức phải dáng vẻ như vậy.”
“Một vạn lượng! Một vạn á!” tôi lắc Thừa Đức nói, “Tìm hắn tính sổ! Tìm hắn tính sổ! Em chưa từng thua lỗ vậy!”
Thừa Đức bị tôi lắc đến chóng mặt, không còn cách nào đành nhận lời:
“Được, được, tính sổ, đợi chúng ta quay về thì tìm hắn tính sổ.”
Nghe anh ta nói như vậy, tôi mới buông anh ta ra, trong bụng còn chút tức tối bất bình, nhưng vẫn không quên tiếp tục với bọc đồ của tôi, nhưng vừa mới quay người thì bị Thừa Đức kéo tay lại, kéo tôi lòng anh ta.
“Ở đây với ta.” Anh ta đưa miệng đến sát tai tôi khẽ nói, sau đó nhẹ nhàng ngậm dái tai của tôi.
Tôi run rẩy trong lòng, vội đẩy anh ta ra, cười yếu ớt nhìn nhìn Thừa Đức, lại nhìn đến đống vàng chói lóa mắt đó, có hơi do dự. Thừa Đức cười lẳng lơ, cánh tay thoáng dùng sức, kéo tôi lên giường, xoay người đè tới, môi hôn lên cổ tôi từng chút một, khẽ cười: “Đồ hám tiền, những thứ đó đều là của nàng, chạy không được đâu.”
“Đều là của em thật ư?” tôi hỏi vẻ không yên tâm.
“Ừ.” Thừa Đức khẽ trả lời, giọng nói đã hơi khàn, líu ríu bên tai tôi,
“Đều là của nàng …… kể cả ta.”
Cùng lúc tay anh ta di động trên người tôi, đầu óc tôi càng lúc càng u mê, tim đập càng lúc càng nhanh. Chỉ nghe vào được câu …… Thừa Đức cũng là của tôi? Thế tôi không phải là phải nuôi anh ta sao? Viên ngọc đeo trên đầu của anh ta đã ngót nghét một vạn, quá hoang phí! Cho nên khi môi anh ta rời môi tôi đúng một khe hở (^^), tôi nói một câu vô ý thức, “Em không cần, anh tiêu tiền hoang phí lắm, em nuôi không nổi.”
Chỉ cảm thấy người Thừa Đức cứng lại, sau đó thì nghe thấy anh ta nói bên tai vẻ tứ