Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2795 lượt.
trong tay bổ nhào tới, khiêu bới chỗ lều vải lên.
Nhìn cách ăn mặc là bọn Tây La Minh, chính xác là bọn Tây La Minh? Còn đóng giả bè phái của Thừa Hiền ở Phồn Đô? Trong lòng tôi có chút hoài nghi, nhưng sau khi tôi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bên ánh lửa, tim đột nhiên thắt lên.
“Là Nặc Đốn vương.” Tôi khẽ nói, vô ý thức nắm chặt tay Thừa Đức.
Phía Nặc Đốn vương đã phát hiện doanh trại trống không, cả đám người đang có hơi thắc mắc, xung quanh bụi cỏ vang lên tiếng tên bắn, mấy người bọn Tây La Minh nghe theo tiếng động từ trên ngựa nhào xuống, trong nhất thời, bọn Tây La Minh có hơi hỗn loạn.
“Mẹ nó, ra đây cho lão!” râu quai nói tức giận nói, thúc ngựa xông tới phía thị vệ Ngõa Lặc đang ẩn mình, nhưng thị vệ đó cũng không phải là tay tầm thường, chỉ thấy bóng người trong bụi cỏ nhảy lên, tôi còn chưa nhìn rõ, râu quai nón từ trên ngựa nhào xuống, Nặc Đốn vương liền giương cung bắn bắn thị vệ Ngõa Lặc đó, kiếp kiếp cứu râu quai nón dưới đao của hắn.
“Râu, quay lại!” Nặc Đốn vương lạnh lùng nói.
Ngựa của râu quai nón đã lật rồi, đành tự mình chạy về, thị vệ Ngõa Lặc kia lại biến mất trong bụi cỏ. Trong nhất thời, xung quanh lại chìm vào im lặng, chỉ có tiếng ngựa giẫm đạp không yên.
Vẻ mặt Nặc Đốn vương lạnh nhạt nhìn thoáng xung quanh, ánh mắt xanh sẫm dường như tỏa ra ánh huỳnh quang của loài sói, lúc nhìn ra phương hướng của chúng tôi, hắn đột nhiên cười. Tôi chỉ cảm thấy có hơi hoảng sợ, mắt hắn là mắt người sao? Phản quan nhìn chỗ tối đều có thể nhìn rõ như vậy sao?
Thừa Đức cười khẩy một tiếng, kéo tôi đi chầm chậm đi về hướng doanh trại.
Râu quai nón nhìn thấy tôi, có hơi ngạc nhiên mừng rỡ, gọi lớn: “Hoa Bất Thoát!”
Tôi ngang tàng nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Tôi không phải Hoa Bất Thoát, tôi tên Sở Dương!”
Râu quai nón hơi ngẩn ra, vừa tính nói nữa, thì nhận được ánh mắt lạnh lẽo của Nặc Đốn vương, bèn ngoan ngoãn khép miệng lại. Nặc Đốn vương nhìn Thừa Đức, lại nhìn tôi, ánh mắt lại theo cánh tay tôi nhìn đến tay tôi và Thừa Đức nắm chặt, khóe miệng cong lên nụ cười lạnh lẽo, nhiệt độ trong ánh mắt hạ xuống rất thấp.
“Ngõa Lặc vương tử?” Nặc Đốn vương hỏi.
Thừa Đức cười cười, gật đầu cười nói: “Đúng, các hạ là Nặc Đốn vương thì phải? Hôm giao chiến không thể nhìn thấy hình dáng của các hạ, thật là đáng tiếc.”
Trên mặt bọn Tây La Minh tràn đầy vẻ thịnh nộ, đêm hôm đó Thừa Đức đã tập kích đại bản doanh của bọn Tây La Minh, đúng lúc gặp phải Nặc Đốn vương uống rượu say, còn bị tôi phóng hỏa lều lớn của hắn, suýt chút nướng hắn thành con heo sữa quay rồi, may mà thuộc cấp cứu hắn ra, che giấu hắn ta để đưa ra ngoài trốn thoát, nhưng đại quân đã bị Thừa Đức đánh bại.
“Vương, ít phí lời với bọn chúng, chặt đầu bọn chúng rồi hẳn nói!” Mông ca bên cạnh Nặc Đốn vương la to.
Thừa Đức lạnh lùng quét mắt qua Mông ca, Mông Ca ngớ ra, nhưng lại không dám la tiếp nữa.
“Ta đến không chỉ là muốn giết ngươi,” Nặc Đốn vương cười khẩy, chỉ chỉ tôi nói, “Ta đến chủ yếu muốn mang đứa con gái này đi.”
Đến cướp tôi? Biết là tôi đốt đại doanh?
Thừa Đức cười khẩy nói: “Vậy e rằng các hạ phải thất vọng rồi, các hạ không thể mang cô ấy đi được.”
“Oh?” Nặc Đốn vương cười, đám người Tây La Minh bên cạnh hắn cũng lông bông cười theo.
Râu quai nón nhìn tôi, vẻ mặt có hơi bất nhẫn, la to: “Hoa Bất Thoát, ngươi trở về với Vương đi, Vương thích ngươi mà, trở về làm phi của Vương đi.”
Tôi cười, lắc lắc đầu, nói với hắn: “Tôi không về đâu, tôi có người yêu rồi.”
Trong ánh mắt của Nặc Đốn vương sát ý rất nặng, nhìn mắt Thừa Đức, cười gằn: “Nếu người yêu của cô chết rồi thì sao?”
Tôi quay đầu nhìn Thừa Đức, cười cười, rồi nhẹ nhàng nói: “Vậy thì tôi sẽ chết cùng anh ấy.”
Thừa Đức cũng dịu dàng cười với tôi, với tay qua vén dùm tôi vài sợi tóc lòa xòa ra sau tai, mềm giọng nói: “Yên tâm đi, có ta ở đây, không chết được đâu.”
“Làm trò đủ rồi chưa?” Nặc Đốn vương cười gằn nói.
Tôi lắc lắc đầu, nhìn Nặc Đốn vương, lạnh nhạt nói: “Ta vẫn thật không hiểu nổi, nếu ngươi đến cướp Đại Liên Na, không chắc trong lòng ta còn xem trọng ngươi một chút, còn hoặc giả ngươi lần này đến là để giết Thừa Đức, ta cũng sẽ tôn trọng ngươi một chút, nhưng không ngờ ngươi vậy mà đến để cướp ta.” Tôi cười nhạt lắc đầu, “Ta coi thường ngươi.”
Sắc mặt Nặc Đốn vương hơi tái, tôi thậm chí có thể nhìn thấy trán hắn nổi gân xanh.
“Không thấy không chiếm được là tốt nhất, không ngờ ngươi làm Nặc Đốn vương chừng ấy năm như vậy, vậy mà ngay cả đạo lý như vậy cũng không hiểu.” tôi lắc đầu thở dài.
Nặc Đốn vương im lặng hồi lâu, hào quang trong mắt lóe ra, chỉ nhìn tôi dữ dội. Tôi tỏ ra chẳng chút yếu kém đối mặt với hắn. Lòng bàn tay liên tục truyền đến hơi ấm của Thừa Đức, tôi sẽ không sợ, vì có Thừa Đức luôn bên cạnh tôi. Vẻ tức giận trong mắt Nặc Đốn vương từ từ giảm đi, chỉ còn sát ý lạnh lẽo, miệng hắn ta nhẹ nhàng phun ra một chữ: “Giết!”
Bọn Tây La Minh bắt đầu khua đao trong tay, thị vệ Ngõa Lặc lúc đầu tản ra trong bụi cỏ, cũng hiện thân, hai bên nhanh chóng giáp lá