Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.
nghiêm túc.
Thừa Đức im lặng nhìn tôi, trong ánh mắt bắt đầu từ từ hiện ra nét vui sướng, sau đó thì khóe miệng nhếch lên, anh ta cười, vẻ mặt hoàn toàn đắc ý.
Trời sập tối, mọi người đóng doanh trại bên một con sông nhỏ. Ăn xong bữa tối, đúng lúc tôi nhìn thấy ánh trăng bên ngoài, liền kéo Thừa Đức ra ngắm trăng, Thừa Đức nghe tôi nói muốn ra ngoài ngắm trăng cứ bĩu môi, chế giễu: “Trứng vịt không ăn được, vẫn còn nhớ đến lắm hả?”
Tôi cười làm ra vẻ muốn đá anh ta văng ra khỏi lều, anh ta lúc này mới kéo tay tôi rón rén mò ra khỏi lều. Né được mấy thị vệ gác đêm, hai người len lén ngồi trong bụi cỏ. Nhìn nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời, lại nhìn Thừa Đức bên cạnh, trong lòng hạnh phúc không chịu được, không muốn nói ra, chỉ muốn mình thầm cười ngây ngô.
Hai người im lặng như vậy một hồi, tôi đột nhiên cảm thấy người Thừa Đức căng ra, khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn anh ta, chỉ thấy thần sắc trên mặt anh ta nghiêm túc hẳn lên. Tôi vừa tính mở miệng hỏi anh ta, anh lại dùng tay ra hiệu im lặng. Anh ta dường như đang tập trung lắng nghe cái gì đó, sau đó thì thấy vẻ mặt anh ta chăm chú lên, tôi nhìn kỹ, trong doanh trại của chúng tôi có vài bóng người trốn ra, lướt đến bên cạnh chúng tôi.
“Chủ nhân, có người theo.” Một thị vệ cao gầy một chân bước tới trước khẽ giọng nói.
Thừa Đức thờ ơ gật gật đầu, đứng dậy khỏi đám cỏ, sau đó không quên quay người lại giơ tay ra cho tôi, cười dịu dàng, nói: “Đứng lên đi, có trò vui để xem rồi.”
Mấy thị vệ ở phía sau cũng tụ tập lại, cầm vũ khí trên tay, vây quanh bảo vệ tôi và Thừa Đức ở giữa.
“Tản ra chút đi, không cần phải cẩn thận như vậy.” Thừa Đức khẽ giọng nói, khoát khoát tay.
Thị vệ che chắn cho chúng tôi ở phía trước lui ra hai bước.
“Có cần lên ngựa không?” một thị vệ hỏi nhỏ.
“Không cần, ngựa của bọn chúng rất nhanh, chúng ta chạy không lại đâu.” Thừa Đức nói, cười khẩy một tiếng, rồi nói, “Mấy người này, vậy mà còn dám đến trêu chọc chúng ta.”
“Người nào thế?” tôi hỏi. Người đến từ phía tây, đại quân thì theo ở phía tây, ai còn dám đánh từ phía tây tới chứ? Người Hách Liên chắc chắn sẽ không dám làm vậy, bọn Tây La Minh thân mình còn lo chưa xong, cũng không chắc tới đây, chẳng lẽ là người của Phồn Đô tới, biết chúng tôi đã rời khỏi đại quân, nên đến để loại trừ Thừa Đức? Giống như Thừa Đức đã từng bỏ họ Tả?
Thừa Đức lắc lắc đầu, khóe miệng treo nụ cười hơi lạnh lùng, ánh mắt thản nhiên nhìn nơi xa, tay lại nắm chặt tay tôi, dường như muốn xoa dịu tôi.
“Em không sợ.” tôi đột nhiên nói.
Thừa Đức ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn tôi, niềm vui trong ánh mắt tan ra, khẽ nói: “Ta biết.”
“Chúng ta cứ đợi thế này sao?” tôi hỏi, “Nếu bọn người đang cưỡi ngựa hướng đến chúng ta mà chém, chúng ta sẽ rất bất lợi.”
“Đương nhiên sẽ không đứng đây để bọn chúng chém.” Thừa Đức khẽ cười, vừa nói xong, những thị vệ lúc đầu ở doanh trại thì tản ra xung quanh khắp nơi, dần dần mất hẳn trong màn đêm.
Tôi đột nhiên hơi hiểu ra, mấy đống lửa trong doanh trại, nếu kẻ địch phóng ngựa từ phía trước, tất nhiên sẽ hướng doanh trại xông đến, mà sẽ xem nhẹ binh vệ Ngõa Lặc đang náu mình trong đám cỏ, mà những binh vệ đó sẽ bắt chước kẻ địch khi tiến vào doanh trại xuống tay thần không biết quỷ cũng không hay. Đương nhiên, tất cả là giả thuyết kẻ địch đến không nhiều.
Nhưng còn chúng tôi? Phải đứng ở đây làm bia sao? Nếu theo bản tính của tôi, ý nghĩ đầu tiên là lòng bàn chân trét dầu, hoặc là bò trong đám cỏ trốn tránh tính thế rồi hẳn hay, tam thập lục kế thì chạy thượng sách! Hảo hán không câu nệ thiệt thòi trước mắt, nhưng hiện tại tôi nhìn vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng của Thừa Đức, cùng với ánh mắt lấp lánh ánh hào quang đầy tự tin của anh ta, tôi biết người đàn ông ở trước mặt mình không chỉ là một Thừa Đức vẻ mày vui cười cưng chiều tôi yêu thương tôi, anh ta còn là hoàng tử của Ngõa Lặc, là tướng quân rong ruổi trên chiến trường, một cái khung chảy dòng máu kiêu ngạo của người đàn ông, anh ta sẽ không bỏ chạy, bất luận người đến là ai.
Phải đứng bên cạnh người đàn ông này, bạn cũng không thể cứ một mực bỏ chạy, nếu không bạn không xứng với anh ta, Sở Dương, tôi thầm nói, vô ý thức thẳng lưng lên, đem cái tôi sợ hãi trong người bỏ đi, đứng bên cạnh anh ta, tôi sẽ không nhát gan sợ phiền phức nữa!
Thừa Đức nhìn nơi xa, thờ ơ cười, tôi đã có thể nghe thấy tiếng vó ngựa từ từ đến gần, đích thật có người đuổi theo.
Vì có chút ánh trăng, cho nên trên thảo nguyên không hề tối đen như mực, nhìn xuyên qua ánh trăng, thấp thoáng ở xa hiện ra mấy bóng kỵ binh, hình như có hơn mấy mươi người, đang hướng doanh trại xông tới. Thấp thoáng móng ngựa và bóng đen đến gần khiến tôi trong lòng tôi không nén nổi có hơi run sợ, gần thế này mới nghe được tiếng móng ngựa, chả lẽ bọn chúng đều dùng đồ đeo móng ngựa?
Quay đầu nhìn Thừa Đức, trái lại vẻ mặt anh ta rất trầm tĩnh, chỉ là lông mày cũng chịu không được nhíu lại. Trong nháy mắt đám người đó đã xông vào trong doanh trại, lúc này trong miệng mới phát ra tiếng gào khóc quái lạ, thanh đao múa