XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.

n chỉ trong tay,trong mắt ánh lên vẻ chua xót,thế nhưng ngay lập tức trở lại vẻ lạnh nhạt bình thường ,cười nhẹ nói:
"Ngươi ở Chu quốc nổi danh tài nữ, là mẫu thân đã huấn luyện ngươi ?"
Tôi sửng sốt, sao đột nhiên lão hoàng đế đổi qua đề tài về tôi ,tự nhiên nói tới cái chuyện này?
"Phụ hoàng." Thừa Đức chen ngang , hình như đang muốn giải vây cho tôi.
"Ta không hỏi ngươi, là ta đang hỏi Phúc Vinh công chúa." Lão hoàng đế cũng lập tức chen ngang lời của Thừa Đức, rồi quay lại nhìn tôi chằm chằm.
Tôi cắn chặt răng,nếu tôi đoán không lầm , hắn hỏi như vậy chắc chắn là có ý đồ gì,Trương Tĩnh Chi đã nói qua ,cô ta cùng mẫu phi là hai tỷ muội,nếu vậy thì làm sao có thể đào tạo ra được tài nữ như tôi? Nam Cung Việt cũng có từng nói qua mẹ hắn không biết chữ mà. Nghĩ vậy ,tôi trầm giọng nói:
" Đó là tin bịp bọn họ tung ra thôi,thực chất Phúc Vinh không phải tài nữ gì, mẫu thân cũng chưa hề dạy Phúc Vinh biết chữ, bởi vì chính bà ta căn bản cũng mù chữ ."
Tôi nói bừa mà trong bụng đánh lô tô, hên xui may rủi,dù sao cũng phải liều một phen.
Hồi lâu rất lâu lão hoàng đế cũng không nói năng gì. Tôi trân mình cứng đơ cả người, sợ hắn lên một tiếng gọi người vào lôi tôi ra ngoài chém, Thừa Đức đã an bài cao thủ nấp ở đâu ? Dù thế nào thì tôi cũng phải cần chạy ra tới cửa mới được chứ, tôi liếc mắt qua Thừa Đức,thấy hắn vẫn rất trấn tĩnh ,trong lòng không khỏi thầm tự khinh bản thân mình, chưa gì đã rối lên rồi, vậy chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này sao"? Bình tĩnh, phải bình tĩnh lại mới được.
"Cũng không còn sớm nữa, ngươi cũng mệt mỏi rồi, hãy lui về cung nghỉ ngơi trước đi." Lão hoàng đế đột ngột nhẹ giọng nói.
Hồi cung? Là trở về cái chỗ lúc trước tôi ở à? Tôi hơi khựng một chút, lão ta sắp sếp như vậy còn có ý đồ gì nữa đây? Là tha hay không tha cho tôi?
Ngoài điện có một thái giám tiến vào, nhìn thấy tôi thì ngẩn người ngạc nhiên,nhưng cũng lập tức hồi phục lại vẻ bình thường, cúi đầu chờ lệnh của lão hoàng đế.
"Hộ tống Phúc Vinh công chúa quay về Hồi Xuân cung,trên đường đi, công chúa mệt mỏi nên sinh bệnh ,không thể ra gió (*)"
Thái giám kia vội vàng dạ một tiếng, dẫn tôi đi ra ngoài,tôi lại trộm liếc Thừa Đức một cái nữa, thấy hắn vẫn giữ nguyên tư thế gục đầu ngắm đất,sắc mặt cũng không thay đổi, thì trong lòng có chút không yên tâm , lão hoàng đế lưu Thừa Đức lại chắc là để thẩm vấn? Liệu anh ta có qua được ải này không?
Đi theo tiểu thám giái về đến chỗ ở cũ, cánh cửa cung vừa mở, người mở cửa đúng là Tố Nhi ,nàng nhìn thấy tôi lập tức đần người sững sờ, không mở miệng thốt ra được lời nào.
"Hoàng thượng có dặn, thân thể công chúa không khoẻ, các người phải hầu hạ công chúa thật tốt." Tiểu thái giám nói xong,cúi đầu làm lễ với tôi một cái, rồi quay người rời khỏi.
"Công chúa." Lúc này Tố nhi mới hoàn hồn lại, giọng nói đã run run muốn khóc, khoé mắt của đỏ hoe ,tôi thấy vậy lật đật xua tay lia lịa, vừa bước vào trong vừa nói:
" Không,đừng khóc, muốn hỏi gì, ta sẽ thành thật trả lời, như vậy được chứ ?"
Tố nhi đóng cửa cung lại, đi theo đằng sau tôi ,vẫn khóc hù hụ.
Tôi cảm thấy có chút ngượng ngùng, đã bỏ trốn đi mấy lần , rốt cuộc cũng phải quay về chỗ cũ.
"Trong viện còn có ai nữa ?" Tôi nhẹ giọng hỏi.
Tố nhi lau nước mắt, cuống quít nói:
"Còn có Vãn Nguyệt và một vài nha đầu người mình, từ lúc xảy ra chuyện, Hoàng thượng đã điều động đi gần hết."
Bước vào trong phòng, Vãn Nguyệt nghe tiếng động xoay người dòm ra,thấy tôi bước vào, cả đám liền khóc thét lên (^^), tôi có chút hoảng hồn.
"Ta không phải bình yên vô sự đã trở về sao, còn khóc cái gì,chốc nữa lấy nước mắt của các ngươi cho ta tắm cũng tốt lắm." Tôi cười nói.
Các nàng kia cũng hiểu chuyện, mặc dù trong lòng còn buồn bực chuyện tôi mất tích,nhưng thấy bộ dáng tôi không muốn nhắc tới, cũng không hỏi thêm gì nữa, vội vàng chạy đi nấu nước tắm,chuẩn bị áo quần cho tôi.
Sau khi tắm rửa xong xuôi, lại nằm ì ra trên giường, không cách nào nhắm mắt lại ngủ được, không biết Thừa Đức thế nào rồi,nói thật là tôi rất sợ, lão hoàng đế không dễ gì buông tha cho bọn tôi như vậy,nếu lão hoàng đế đem tôi giam lỏng trong thâm cung này,còn lại không nói tới cái gì khác, chúng tôi lần này mạo hiểm như vậy để được gì đây?
Thân phận của tôi sẽ như thế nào đây? Nghĩ tới lão hoàng đế tuyệt đối sẽ không tuyên bố thân phận của tôi ra đâu, nếu tuyên bố ra tôi là con của người đàn bà bỏ rơi hắn, hazz,không phải là cho người khác cơ hội cười chê thối đầu sao, lão ta sẽ không làm như vậy.
Cả đêm trằn trọc, tờ mờ sáng mới lim dim được một chút,buổi sáng dậy còn chưa kịp vệ sinh cá nhân, đã có thái giám đến truyền thánh chỉ.
Tố nhi vội dẫn người tiếp giá,Vãn Nguyệt vội vàng giúp tôi mặc quần áo,tuy thánh chỉ đến thật không đúng lúc , nhưng cũng không thể ăn mặc xuề xòa như vậy mà đi tiếp giá.
Cũng may Vãn Nguyệt tay chân mau lẹ, lúc tôi xong xuôi đi ra ngoài ,cái tên thái giám tới truyền chỉ còn chưa kịp có thời giờ để bực bội, tôi cùng các nàng quỳ xuống đất ,cảnh tượng hoành tráng