XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.

uốn diệt trừ bà ấy thì bà lại đột ngột trở thành công chúa mà tiên đế Thánh Đức Đế lưu lại ở chốn dân gian, lúc ấy đã lấy bạch ngọc ban chỉ này, để Thánh Đức Đế nhận ra bà, đồng thời tăng thêm ân sủng, phong làm Tú Vương.” Thừa Đức nói.
“Đợi một chút, sao em thấy hơi rối thế nhỉ, cho em tìm đầu mối chút đã.” Tôi vội nói.
Thừa Đức dừng lại một lúc, cười hí hí nhìn tôi.
Tôi chỉ thấy đầu mình hình như không đủ xài, Nam Tĩnh là nghệ nhân ca vũ, vậy thì vũ đạo mà Chỉ Tang cố ý thiết kế là sao chép của bà ấy, OK, đầu dây này thông rồi. Nhưng Nam Tĩnh đã giúp Hoàng đế đoạt giữ ngôi báu, vậy thì hà cớ gì Hoàng đế lại muốn diệt trừ bà ta? Hơn nữa nghe ra thì bà ấy là phụ nữ, làm sao lại được phong vương? Vả lại vừa nãy sao Thừa Đức lại cho rằng bà ấy là bà mẹ quý phi của tôi?
Nghĩ mãi một hồi lâu càng cảm thấy rối, chỉ đành đưa mắt cầu viện Thừa Đức.
“Nam Tĩnh là nam hay nữ?” Tôi hỏi.
Thừa Đức cười, “Nếu ban chỉ này thực sự do mẫu thân của nàng để lại thì, nàng nói thử xem? Đương nhiên là phụ nữ rồi.”
“Nhưng vì sao lại được phong vương?”
“Nghe mẫu thân nói rằng bà ấy lúc đó luôn cải nam trang, hơn nữa dung mạo còn tuấn tú, Thánh Đức Đế cũng ngộ nhận bà ấy là đàn ông thật.” Thừa Đức đáp.
Tôi toát mồ hôi, nghĩ đến một công chúa như tôi trước khi xuất giá đã bị bao nhiêu nữ quan kiểm tra thân thể, bà ấy lại còn được phong vương, chẳng lẽ không ai khám sức khỏe cho bà ấy sao?
“Vậy sau thì sao?” Tôi chưa bao giờ nghe thấy có Tú Vương nào cả.
“Về sau Thánh Đức Đế phái bà làm sứ Châu quốc, vừa lúc ấy có chiến tranh nổ ra giữa Ngõa Lặc và Châu quốc nên bà đã biến mất ở một vùng ven núi.” Thừa Đức nói, “Giờ đây nghĩ lại, chắc là bà đã vào hoàng cung của Châu quốc, trở thành quý phi mẹ nàng, nên Hoàng đế ca ca của nàng mới biết được điểm yếu của lão gia.”
Bà mẹ quý phi của tôi là Nam Tĩnh? Tôi có phần không dám tin, chỉ nghe nói bà từng là một nữ tử giang hồ, không ngờ lại có thân phận này! Luôn thấy có điều gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra, nếu nói rằng Chỉ Tang giống Nam Tĩnh, thì Chỉ Tang chắc phải giống quý phi mẹ tôi mới đúng! Nhưng bức vẽ về quý phi mẹ tôi thì tôi có nhìn qua, chẳng giống Chỉ Tang chút nào cả.
“Ảnh vẽ quý phi mẹ em, em có xem qua, căn bản không giống Chỉ Tang chút nào!” Tôi chậm rãi nói.
Thừa Đức sững người, thần sắc trên mặt bắt đầu tối lại, khàn khàn hỏi, “Không giống? Chẳng lẽ hai người họ không phải một? Vậy ban chỉ này là sao đây?” Nói xong mặt đầy vẻ nghi hoặc nhìn tôi.
Tôi bất lực nhún vai với anh, vừa đúng lúc định bảo anh rằng tôi cũng không biết, thì trong đầu vụt lóe lên một tia sáng, có phần mơ hồ, nhưng dường như lại hiểu ra được điều gì đó. Ban chỉ này hoàn toàn không phải do quý phi mẹ tôi để lại, mà là của Nam Cung Việt đưa cho, điều đó chứng tỏ bà ấy chẳng biết gì về sự tồn tại của thứ này. Mà Nam Cũng Việt thì có được là từ bà mẹ Trương Tĩnh Chi của anh ta, lời cũng chuyển từ Trương Tĩnh Chi đến, tại sao bà ấy lại biết tất cả những chuyện này? Trương Tĩnh Chi… Bão Vân trại của bà ấy chẳng phải đúng là ở vùng núi sao? Nam Cung Vân… Trương Tĩnh Chi… Nam Tĩnh! Vừa đúng mỗi tên lấy ra một chữ! Là trùng hợp, hay là? Bây giờ nghĩ lại, bỗng nhiên chợt nhận thấy mày mắt của Chỉ Tang đúng là có đến mấy phần giống Trương Tĩnh Chi.
Chẳng lẽ Nam Tĩnh đó là Trương Tĩnh Chi? Chính tôi cũng bị mớ lý luận của mình làm giật mình một phen! Vậy cũng quá là… quá là… haizzz, không lẽ thật sự giống câu nói kia? Mỗi một nhân vật nữ xuyên thời gian đều có hoàn cảnh lạ lùng!
“Lại là mô-típ này! Đúng là nhàm chán cũ rich!” Tôi lẩm bẩm.
“Gì cơ?” Thừa Đức hỏi tôi.
Tôi cười hề hề với anh, tất nhiên là không thể kể anh nghe những tình tiết xuyên thời gian cũ mèm mà tôi nghĩ ra, nên chỉ nói, “Không có gì, chỉ nghĩ rằng Nam Tĩnh và bà mẹ quý phi của em chắc không phải một người!”
Thừa Đức lại ngắm nghía ban chỉ trong tay, trầm trầm nói, “Bất chấp là phải hay không, đã có cái này thì nàng là vậy!” Ánh mắt anh nhìn tôi cháy bỏng, nói, “Vừa may có nước cờ Chỉ Tang này, lão gia e rằng cũng đem lòng nghi ngờ hoàng thất của Châu quốc và Nam Tĩnh có quan hệ gì đó, cho nên chúng ta vừa hay lợi dụng được! Chỉ cần nàng khăng khăng nói mẹ nàng là Nam Tĩnh thì lão gia chắc chắn giữ nàng lại!”
“Cái tên Nam Tĩnh này hữu dụng thế sao?” Tôi hiếu kỳ.
Thừa Đức mỉm cười gật đầu, “Người không những không giết nàng, e rằng còn bảo vệ và cho nàng một chốn đi về an toàn nữa.”
Tôi vừa nhìn thấy đức tính xấu xa của anh, nhếch nhếch mép, nói, “Chốn đi về mà anh nói chắc không phải là nói chính anh đó chứ.”
Thừa Đức cười ranh mãnh, ghé lại gần hôn lên mặt tôi một cái, cười nói, “Chứ còn ai nữa?”
Tôi không vặc lại anh như bình thường mà chỉ hỏi, “Chẳng phải anh nói lão gia vốn định diệt trừ Nam Tĩnh ư? Sao người lại có thể hậu đãi con gái giả mạo của Nam Tĩnh được?”
Thừa Đức cười lạnh đáp, “Diệt trừ? Chẳng qua sợ mình sa vào sâu quá thôi, nếu không yêu thương thì cần gì phải để ý.”
“Anh nói là lão gia trong lòng rất yêu Nam Tĩnh sao? Bà là muội muộ