Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
ớc? Còn anh thì sao?” Tôi hỏi.
Thừa Đức cười gật gật đầu, “Ta đã sắp xếp cả rồi, vạn nhất xảy ra chuyện thì sẽ có người bên ngoài tiếp ứng đưa nàng ra. Còn ta sẽ không sao, lão gia không giết ta đâu.”
Tôi không kiềm chế được rùng mình một cái, nghĩ rằng nếu nói chuyện với Hoàng đế không thành thì tôi phải chạy thật rồi. Chỉ không biết Thừa Đức sắp xếp thế nào, chẳng lẽ Phụng Thiện sẽ đến tiếp ứng tôi? Ngoài anh ta ra thì không thấy bên cạnh Thừa Đức có cao thủ nào được tự do ra vào cung như vậy nữa.
Tôi có cái tật xấu là mỗi khi càng căng thẳng lo sợ, thì càng nghĩ vẩn vơ những chuyện vô dụng, nên khi Thừa Đức bảo tôi chuẩn bị sẵn sàng để chạy khi tình hình không ổn, điều tôi nghĩ đến đầu tiên lại là nếu phải chạy thật thì tôi chạy thế nào đây? Chẳng lẽ lại bị cặp dưới nách như một cái bao tải nữa à? Không được, cảm giác đầu to mà chúi xuống thế thì quả không dễ chịu tí nào, nói gì thì nói cũng không thể lại thế được.
“Bàn bạc với anh một chuyện vậy.” Tôi nói vẻ rất nghiêm túc.
Thừa Đức thấy tôi như thế thì ngỡ có chuyện gì quan trọng lắm, bèn thu nụ cười lại, hỏi, “Có chuyện gì vậy?”
“Anh có thể nói với cao thủ ấy rằng, vạn nhất phải đưa em chạy ra khỏi hoàng cung, có thể nào đừng kẹp em dưới nách được không?” Tôi ngại ngùng nói.
Vẻ mặt của Thừa Đức cứng lại.
“Còn nữa, bộ ô kim y này còn có thứ gì để quấn cổ không? Vạn nhất có người muốn chém đầu em thì làm sao đây?” Tôi nhỏ giọng hỏi, nếu cung tên bắn vào đùi chắc cũng không chịu nổi.
Thừa Đức mở tròn đôi mắt hoa đào nhìn tôi có vẻ dở khóc dở cười, hồi lâu sau mới lắc đầu nói không có gì để quấn cổ.
Chuẩn bị xong mọi thứ, thấy sắc trời cũng đã tối hẳn, Thừa Đức mới đưa tôi lên một chiếc xe ngựa, tiến thẳng đến hoàng cung. Hỏi Thừa Đức vì sao lại đưa tôi vào cung ban đêm, anh trả lời ban đêm dễ hành sự, tôi ngẫm nghĩ, thấy quả đúng như vậy, lỡ như Hoàng đế muốn giết tôi thì cao thủ kia đem tôi ra khỏi hoàng cung cũng tiện hơn, dù gì đèn đóm ảm đạm không ai nhìn rõ ai mà. Nếu không ổn nữa thì trốn trong cung, đám thị vệ đó sẽ không tìm ra ngay được, tóm lại vẫn tốt hơn ban ngày ban mặt thành cái bia di động cho người ta bắn. Haizzz, cũng chỉ có một người oách như Nam Cung Việt mới có thể cướp tôi ra ngoài hoàng cung giữa thanh thiên bạch nhật thôi…
Trên đường đi không gặp chuyện gì phiền phức,lúc vào cung cũng rất thuận lợi,dù sao đối với Ngõa Lặc ,Thừa Đức là một hoàng tử khó đụng nhất,lại mới vừa lập được công lao, đương nhiên là càng được sủng ái hơn nữa.
Đi theo Thừa Đức tiến vào cửa điện, thấy lão hoàng đế thân mặc thường phục,đang ngồi nghiêng đầu xem xét các quyển sổ sách, thấy bọn tôi tiến vào, ông ta chỉ nhếch đầu nhìn lướt qua một cái,rồi lại cúi xuống tiếp tục xem xét sổ sách .
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng."
Thừa Đức quỳ xuống nói, tôi cũng nhẹ nhàng quỳ xuống sau lưng anh ta ,cảm thấy tim mình đập điên cuồng loạn xạ .Nói thật,là tôi có chút sợ sệt lão hoàng đế này , cảm giác ánh mắt của hắn có thể nhìn thấu mọi thứ.
"Có chuyện gì không? Trễ thế này rồi mà còn tới gặp trẫm ." Lão hoàng đế thản nhiên nói.
Lão hoàng đế lại ngẩng đầu lên, ánh mắt đã có chút hốt hoảng, trầm giọng hỏi :
" Cái này ở đâu ngươi có?"
Giọng nói tuy trầm,nhưng nghe kỹ sẽ nhận ra âm thanh có chút run rẩy.
"Của mẫu phi trước lúc lâm chung giao lại cho Phúc Vinh." Tôi nói xong, nhận thấy ngay lão hoàng đế kia run lên một cái ,cái ban chỉ kia, hình như đối với hắn có ý nghĩa rất đặc biệt.
"Mẫu phi....trước lúc lân chung......khó trách.....số phận nàng cũng thật hẩm hiu......"
Lão hoàng đế thì thào, giọng nói không che giấu được nỗi bi ai, ánh mắt cụp xuống buồn bã , khoé miệng nhếch lên một nụ cười méo xệch.
Không biết tại sao, tôi cảm thấy chỉ trong nháy mắt, hắn đột nhiên trở nên già nua đi rất nhiều.
Lão hoàng đế lại nhìn về phía tôi ,ánh mắt thay đổi liên tục, tuy tôi cố giữ nét mặt bình thản, nhưng trong lòng rất hoảng hốt, cũng không dám tỏ ra biểu hiện gì, chỉ lẳng lặng nhìn trả lại ông ta.
Lão hoàng đế nhìn cả nữa ngày, không biết có nhìn ra được cái gì không, rồi đột nhiên thở dài một hơi, rồi từ từ nhắm nghiền hai mắt lại. Cả một lúc lâu sau nữa, hắn mới nhẹ giọng hỏi :
" Mẫu phi ngươi.......trước kia sống có được vui vui vẻ vẻ không ?"
Cuộc sống bà ta thế nào ? Làm sao tôi biết chứ ? Tôi thầm nghĩ trong bụng . Dĩ nhiên đánh chết cũng không nói ra câu trả lời như vậy được, hắn hỏi câu này có ý gì chứ ? Làm sao trả lời được đây ? Nói rằng bà ta sống được vui vẻ ? Hazz, không trả lời như vậy được, nghĩ thử xem ,lúc trước mẹ quí phi bỏ rơi hắn , rồi đi lấy người đàn ông khác, còn sinh con ra nữa ? Nói bà ta sống được vui vẻ, hắn còn không giận quá hóa dại ? Giận lây qua tới cả tôi, rồi đem tôi ra làm tấm bia trút giận ?
Nghĩ thế, nên tôi đổi giọng bi ai nói:
"Mẫu thân qua đời khi Phúc Vinh còn nhỏ , nên không biết bà sống có được vui vẻ hay không,nhưng nhớ là chưa bao giờ thấy bà ấy cười."
Lão hoàng đế cúi đầu nhìn ba