Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2712 lượt.
n những chuyện trước kia, còn đồng ý đẻ ngươi đến làm đạo sĩ ở đây. Hạ Lan quý phi lãnh đạm nói.
Tôi chỉ thấy những việc xảy ra trong ngày hôm nay thật kì quái, chẳng hiểu ra làm sao nữa, tự nhiên nhgĩ đến câu mà người ta hay nói: " không phải tôi không hiểu chẳng qua vì thế giới này thay đổi quá nhanh". Rồi lại phát hiện các quý nhân trong hoàng cung này đều là cao thủ tạo sấm, Hoàng đé vừa thả 1 tiếng sấm to rồi đi, giờ Hạ lan quý phi này lại thả thêm 1 trận sấm to rền trời đi kèm nữa.
Tôi bất giác ngẩg đầu nhìn ra ngoài, bầu trời sau cơn mưa tuyết có vẻ âm u, lòng tự hói hay là tại vì mình đang mặc áo giáp từ sợi vonfram? Đang yên đang lành thế này lại bị sấm sét đánh mấy cái liền chứ? ông trời ơi là ông trời, ông cho 1 quả sấm lớn đáh chết tôi luôn cho rồi.
- Nếu ngươi thật sự yêu Thừa đức thì nên vì người mình yêu mà làm cái gì đó. - Hạ Lan quý phi khẽ nói. - Vì lí tưởng của nó mà làm những việc ngươi có thể làm.
- Ví dụ như?- tôi hỏi.
Hạ lan quý phi khẽ cười làm xuất hiện ít vết nhăn nơi khóe mắt, đén giờ tôi mới phát hiện ra HẠ Lan quý phi ung dung, hào hoa đã là 1 phụ nữ gần 40. bà ta tuy đẹp nhưg không còn trẻ nữa.
- Hòng thượng thích ngươi, vì thế Thừa đức không thể thích ngươi nữa, cha con cùg trah nhau 1 người phụ nữ chỉ thàh trò cười cho thiên hạ.- Hạ lan quý phi nói.
- Đây có vẻ như không phải là chuyện tôi có thể quyết định. -tôi nói. - tôi có thể làm gì giúp thừa đức?
Hạ Lan quý phi nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt thoáng qua 1 tia cuồng nhiệt, hạ thập giọng xuống:
- Ngươi có thể giúp nó tranh sự sủng ái! Nếu ngươi có thể khiến hoàng thượng vui vẻ, điều đó cũng tương đương với việc con trai ta để 1 con cờ, 1 cai đih bên cạh hoàng thượng.
Lần này đổi thành tôi yên lặng nhìn quý phi nương nương được sinh ra, nuôi dưỡng trong phú quý đang ngồi trước mặt kia, nhìn ánh nhìn cuồng nhiệt thoáng hiện trên khuôn mặt đó, quả nhiên, cái mà bà ta có thể nghĩ ra chẳng qua cũng chỉ là thủ đoạn của người trong chốn hậu cung. Tranh sung? thật nực cười!
- Thừa Đức thật sự yêu tôi sao?- tôi nhẹ nhàg hỏi.
Hạ lan quý phi có vẻ không ngờ tới tôi sẽ đặt cau hỏi như thế, sững người lại nói:
- đúng thế, nó yêu ngươi, vậy nên...
- vậy nên tôi không thể làm vậy.
Tôi lắc đầu, lãnh đạm nói. Đừng nói trước đó tôi đã giả mạo làm cháu ngoại của hoàng đé, ông ta rõ ràg không thể sủng ái tôi nữa, mà kể cả không phải thì chỉ cần thừa đức yêu tôi, tôi cũng sẽ không ngốc nghếch tới mức đi làm việc này. Nếu a đã yêu thì chăc chắn không hi vọg tôi làm thế.Còn nếu a không yêu thì tôi càng không thể vì a mà làm chuyện đó, tôi ngu chắc?
Tôi mỉm cười nhìn Hạ Lan quý phi, thấy thần thái trên mặt bà đột nhiên biến mất, sắc mặt lạnh tanh lại, cuối cùng thì "hứ" 1 cái rrồi phất tay áo quay người đi mất.
- Thật không phải. không tiễn nhá!- tôi đứng sau lưng bà ta mà cười.
Hạ Lan quý phi nổi giận bừng bừng bước ra khỏi cửa, tiểu cung nữ và Diệp Phàm ddang đứng đợi trong sân vội vàng bước theo sau, còn chưa đến cửa đã nghe Diệp Phàm "ây da" 1 tiếng, chân trẹo đi rồi ngồi thụp xuống đất. Hạ Lan quý phi lạnh lùng dừng bước, quay người lạ trợn mắt nhìn Diệp Phàm.
Cậu bé vội cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Không cẩn thận đạp phải hòn đá, bị trặc 1 chút. - Nói xong bèn dùng tay day day cổ chân phải, lẩm bẩm 1mình. - Ai biết đương đi tự dưng lại có vật cản dưới chân, làm chẳng kịp đề phòng.
- Đồ vô dụng.- Hạ LAn quý phi thấp giọng **** 1 câu, quay đầu lại nhìn tôi tức tối rồi quay người bước đi.
Diệp Phàm vội đứng dậy bước theo, nhanh mắt liếc tôi 1 cái, sau đó cũng bước theo bà ta ra khỏi cửa.
Nhìn theo bóng mấy người Diệp Phàm vừa khuất sau cửa viện, tôi vội chạy đến chỗ cậu bévừa ngã, tỉ mỉ tìm kiếm. Diệp Phàm biết võ công, không thể vì 1 viên sỏi nhỏ mà trẹo chân được, hơn nua ánh mắt cậu ta nhìn mình trước khi đi chắc chắn là có dụng ý gì đấy.
Mặt đất rất sạch sẽ,trừ cục đất Diệp Phàm dẫm phải thì không còn vật nào khác. Diệp Phàm này, cuối cùg là có ý gì đây? Tôi cũng không rõ nữa.
- Công chúa đang tìm gì vậy? - Vãn Nguyệt đứng phía sau hỏi.- Để nô tì tìm giúp công chúa.
- không cần, không cần. - tôi xua xua tay, đứng thẳng dậy đi vào phòng. Hôm nay xui xẻo quá, tốt hơn hết là ngoan ngoãn nằm trên giường, đỡ phải chịu mấy quả sấm từ trên trời rơi xuống nữa, tôi thầm nghĩ.
Nằm cả buổi tối trên giường mà tôi vẫn không làm ság tỏ nhữg mối quan hệ rắc rối này, Diệp Phàm đang yên đang lành sao lại ở bên cạh Hạ LAn quý phi? Chắc chắn không phải do bà ta thấy cậu bé đág thươg nên thu nhận rồi. Hôm nay Hạ LAn quý phi cũng kì quái thật, không giống với mọi khi, mẹ của Thừa Đức sao có thể nghĩ ra 1 kế sách tồi như thế chứ?
Cuối cùg rút ra được 1 kết luận, hoàg cung này đúng là không phải nơi cho người ở, thời gian dài rồi, người bình thườg cũng thàh ra biến thái. Thế nên, tôi phải nghĩ cách ra khỏi đây, tốt nhất là đi 1 cách quag mih chính đại, không biết \'Niệm kinh chân nhân" như mình có được ra ngoài niêm kinh không? Chẳng phải có cả đạo sĩ đi vãn du sao? tôi nghĩ.
Tôi kê