Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2670 lượt.
ách này có vẻ không được thông minh cho lắm. Đưa mắt nhìn gậy cao ly, thấy bộ dạng hắn như đang đợi hỏi chuyện, tôi cố ghìm sự hoài nghi trong lòng lại, ngươi chẳng phải đang chờ được hỏi sao. đã thế ta càng không hỏi, cho ngươi tức chết thì thôi! Tôi thầm nghĩ.
2 người yên lặng ngồi 1 lúc, không ai mở miệng, gậy cao ly có vẻ cụt hứng, nói:
- Công chúa hình như không hiếu kì với bất cứ việc gì, ta cứ tưởng công chúa sẽ hỏi lí do vì sao ta lại ở trong ghư phòng của hoàng đế cơ đấy.
- Ta không muốn hỏi. - tôi quấn chăn quang người cho chặt thêm, khẽ giọng nói tiếp. - biết nhiều chuyện quá chỉ có hại không có lợi.
Gậy cao ly thấy thế, càng không biết phải nói gì, 2 người lại yên lặng. Tôi thầm sốt ruột trong lòng, hắn cứ ngồi đấy tiếp mình thế này thì phải làm sao đây, muốn trốn cũng phải chờ lúc không có ai mới chạy được chứ?
Đang bực bội thì có người hầu đi vào, ghé sát vào tai gậy cao ly thì thầm mấy câu, tôi dựng đứng tai lên cũng chỉ nghe loáng thoáng mấy từ, hình như là có người đến. Gậy non nét mặt tươi cười mà ánh mắt lại lạnh như băng.
- Còn không mau mời khách vào!
Gậy cao ly cười, vội đứng aayj cùng người hầu kia ra ngoài đón khách. Tôi đang ngồi lẩm bẩm thì nghe giọng nói nồng nhiệt của gậy cao ly từ bên ngoài vọng vào: "Nam Cung huynh, tiểu đệ chờ huynh đã lâu rồi".
Nam Cung Việt? người mà hắn ta nói hóa ra là Nam Cung Việt? Tôi giật nảy ng, không ngờ gậy cao ly lại quen biết Nam Cung Việt.
- Trong phòng có người ngồi chờ từ lâu. Nam Cung huynh đến muộn rồi đấy.- gậy cao ly cười.
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, thân hình Nam Cung Việt xuất hiện trước cửa, tôi vẫn duy trì tư thế quấn chăn ngồi gọn lỏn trên ghế, sững người lại khi đột nhiên nhìn thấy a.
đêm qua,lúc a mạo hiểm vào trong cung cứu, tôi đang bị điểm huyệt nằm dưới gầm giường, giờ nhìn lại ng, thấy khuôn mặt a hiện rõ sự mệt mỏi, chân râu màu xanh ẩn hiện trên cái cằm cương nghị; sự mừng rỡ, đau đớn, ảo não...xen lẫn vào nhau thoáng qua trong ánh mắt của anh, đến cuối cùng chỉ sót lại sự đau khổ tràn đầy nơi đáy mắt.
Tôi mở miệng, mấp mày vài tiếng mà không biết phải nói gì. Nam Cung Việt bước tới bé tôi lẫn chăn, giọng khản đặc: "đúng là không bao giờ để người khác yên tâm được"
1 câu nói đơn giản, nhưg tôi nghe mà trong lòng chua xót đến khó chịu. Cứ nghĩ đến viêc a nhiều lần không quản nguy hiểm đến cứu tôi, nhưg lần nào tôi cũng bỏ a lại, sốt sắng chạy đến bên TĐ, là tôi lại có cảm giác mang tội. A cứ dối xử thế này lại càng làm cho tội lỗi của tôi thêm chất đống, nói cho cùng là tôi vẫn là người thiếu nợ a.
Gậy non đi vào phong sau Nam Cung Việt, thây Nam Cung Việt bế tôi lên cười nói:
- Công chúa đừng khóc, khôngNam Cunghuynh lại tưởng tại hạ làm khó công chúa.
Tôi vội lau nước mắt, trừng mắt nhìn gậy non đầy hận thù. Hắn giả vờ như không thấy, cười cưới rổi quay ra nói với Nam Cung Việt:
- Lần trước may coNam Cunghuyh ra tay cứu giúp, tiểu đệ vô cùng cảm kích, lần này vô tình cứu công chúa từ trong cung ra coi như trả món nợ ân tình vớiNam Cunghuynh.
NAM CUNG VIệT lạnh lùng đáp;
- Ngươi không cần phải như vậy, lần này ta tự khắc ghi nhớ ân tình của ngươi. ta đã nhận rồi thì sẽ không hối hận, ngươi yên tam.
-Nam Cunghuynh đã nói vậy, tiểu đệ cũng không dài dòng nữa. - gậy non vừa nói, sau đó quay ra vái tôi 1 vái.- Đêm qua có chút mạo phạm, mong công chúa thứ cho vì tại hạ trúng phải độc \'thiên kiều dẫn."
Tôi tức giận trừng mắt nhìn gậy non, không hiểu hắn nhắc tới việc này trước mặt Nam Cung Việt làm gì. Tôi cũng biết hắn tuy trúng xuân dược nhưng cuối cung vẫn kiềm chế được ham muốn của bản thân, chứng tỏ cũng không phải loại người chớt nhả. Nhưng hắn có cần phải giải thích với tôi trước mặt Nam Cung Việt thé này không?
- Thiên kiều dẫn?- Nam Cung Việt hỏi. hơi run, mặt biến sắc.
Gậy cao ly làm ra vẻ ảo não, đập vào trán mình:
- tiểu đệ suýt quên không nói, hôm qua, không biết ai trộn "thiên kiều ẫn" vào nến đốt ở cung hoàng đế.Sợ làm tổn hại danh tiết công chúa, đệ đành phong tỏa huyệt đạo cả 2, tạm ngăn chặn độc tố, định sau khi ra ngoài sẽ dùng nội lực bức độc cho công chúa. Nhưng tiếc là nội công không cao, chỉ bức được độc tố trong người mình đã hao tổn rất nhiều nội lực, nên không thể đẩy được độc tố trong người công chúa.
Gậy non nói liền 1 mạch làm tôi rối tung rối mù, "thiên kiều dẫn" là chỉ xuân dược hôm qua? Tác dụng của thuốc chẳng phải đã hết rồi sao? Tôi thầm nhủ, cũng không thấy nóg trong người nữa, lại nhớ đến việc gậy non tối qua nôn ra máu, đấy chính là vận nội công để bức độc tố ra khỏi ng?
- Đến nay huyệt đạo của công chúa đã bị phong tỏa mấy canh giờ rồi. Tiểu đệ nghe nói "thiên kiều dẫn\' này tồn tại trong người càng lâu càng nguy hiểm, bức ra khỏi cơ thể cũng sẽ tổn sức hơn nhiều, Nam Cung huynh tốt nhất là nên lo liệu sớm đi.
Gậy cao ly nói 1 cách quan tâm, nhìn tôi đầy dụng ý rồi nói tiếp:
- Thật ra cũng dễ thôi, Nam Cung huynh và công chúa vốn tâm đầu ý hợp, cũng chẳng cần hao phí nội lực bức độc ra. Nam Cung huynh đau phải ng