Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2669 lượt.

ười cổ hủ, ha ha , ha ha. - gâỵ cao ly lại cười khan mấy tiếng.
Tôi lờ mờ hiểu ra dụng ý của gậy non, chỉ thấy đôi tay đang ôm tôi của NAm Cung Việt hơi run run, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đôi mắt như 2 bó đuốc đang rực cháy, ánh lên màu đỏ ngầu.
Cho đến tận lúc ôm tôi lên xe ngựa Nam Cung Việt cũng không nói câu nào, gương mặt a sa sầm lại khiến người khác nhìn vào thấy sợ hãi. Tôi có bao nhiêu điều muốn hỏi mà không dám mở miệng. Xe ngựa đi không chậm, lắc qua lắc lại khá mạnh. Tôi không khỏi khâm phục khi thấy Nam Cung Việt ngối bất động như thể có đinh đóng vào mông còn bản thân mnình thì cứ như con lật đật.
Cứ yên lặng như thế này cũng không phải cách hay, tôi đành ho khan 1 tiếng để Nam Cung Việt chú ý đến mình.
- A tối qua...sao lại ở trong cung? - Tôi khẽ hỏi, băn khoăn trong lòng không hiểu sao a lại có thể xuất hiện đúng lúc như vậy?
NAM CUNG VIệT nhìn rồi cúi đầu tránh ánh mắt tôi, nói:
- Diệp Phàm truyền tin cho ta.
- Diệp Phàm? a liên hệ được với cậu ta? - tôi thắc mắc.
NAM CUNG VIệT gật đầu, giải thích:
- Vì việc của Giang gia, ta vẫn không ngừng tìm kiếm Diệp Phàm. sau đó biết cậu ta ở trong cung bèn tìm cách liên lạc.
A đang nói dở thì bánh xe không biết va phải vật gì làm xe ngựa lắc lư dữ dội, người tôi bỗng mất thăng bằng, ngã ngửa ra sau. Tưởng sẽ đập đầu vào thàh xe, không ngờ lại ngã vào 1 vòng ôm rắn chắc, quay đầu sang vừa hay thấy mặ Nam Cung Việt, a quay mặt đi, có phần ngượng ngùng.
Tôi vội ngồi dậy, biết lúc này càng không nói chuyện sẽ càng khó xử, vội cười mấy tiếng, rặn nói 1 cách tự nhiên:
- Cảm ơn đã đỡ tôi, xe lắc mạnh quá, xương như muốn rã cả ra.
NAM CUNG VIệT chỉ âm thầm nhìn ra ngoài, không để ý đến làm tôi thấy hơi vô vị, nhất thời không nghĩ ra chuyện gì để nói tiếp, cũng trầm mặc theo. Bên ngoài, chỉ có tiếng đánh xe và tiếng phu xe thỉnh thoảng dùng roi quất ngựa vọng vào, nghe rõ mồn một.
Có những điều biết là nói ra sẽ làm tổn thương người khác, nhưg lại không thể không nói, tôi mở miệng, cố gắng vài lần, nghiến chặt răng, cuối cùng cũng có nói được ra khỏi miệng:
- Có thể đưa tôi đến chỗ Thừa Đức không?
Mặt Nam Cung Việt biến sắc, những đường nét trên mặt càng cứng đơ lại.
- không được. - âm thah tuy thấp, nhưg hiện rõ sự tức giận. - ta không thể đưa nàng đến bên hắn. Hắn chỉ làm tổn thương nàng mà thôi.
Thấy vậy, tôi càng không biết phải nói gì thêm, chỉ biết đổi đề tài, hỏi:
- Vừa nãy cây gậy non nói thế là có ý gì? sao a lại quen hắn? còn đồng ý với hắn cái gì vậy?
- Gậy non?
NAM CUNG VIệT sững ng, tôi mới nhớ ra người ở đây chắc chưa có cách gọi "gậy cao ly", muốn giải thích cho a biết tại sao lại gọi là cây gậy nhưg chính bản thân tôi cũng không rõ lai lịch của biệt hiệu này lắm, chỉ biết cười trừ:
- THì chính là cái tên Cao Ly vừa nãy đó, tôi đặt biệt hiệu cho a ta. a không thấy a ta trông giống cái gậy sao?
NAM CUNG VIệT như đang nhớ lại hình dáng của gậy non, lắc đầu đáp:
- không giống.
Tôi thấy a trả lời với vẻ rất nghiêm túc mà không kìm được bạt cười thàh tiếng. Nam Cung Việt thấy tôi cười rạng rỡ, thần sắc trên mặt cũng ôn hòa hơn, lộ ra 1 nụ cười mệt mỏi.Tôi nhân lúc tâm trạng a ta đang tốt bèn kể lại đầu đuôi câu chuyện hôm qua, bao gồm việc gặp gậy non dưới gầm giường và bị hứn điểm huyệt, còn cả cảnh hắn vận công ép độc trong ng.
- \'thiên kiều dẫn\' mà gậy Cao Ly nhắc đến là cái gì thế?
NAM CUNG VIệT lặng lẽ nhìn, lại gần nắm lấy tay tôi làm tôi đờ người ra, muốn rút tay về nhưg phát hiện a nắm chặt quá.
- không phải lo lắng, bất kể thế nào ta cũng sẽ bảo vệ nàng an toàn, không ai có thể làm tổn thương nàng. - Nam Cung Việt thấp giọng nói.
Lòng tôi càng thấy chua xót, biết rằng mình cả cuộc đời này cũng không trả hết được những ân tình mà a dành cho tôi, và bởi càng biết rõ sẽ không trả nợ được nên càng không muốn mang thêm 1 món nợ ân tình nào nữa.
- người vừa nãy tên là Lý Nguyên Chích, trên danh nghĩa là phó sứ của Cao Ly ở Ngõa Lặc nhưng thực chất là con trai của Lý Chính- giám quốc đại tướng của Cao Ly- và là thủ lĩnh gián điệp của Cao Ly ở Ngõa Lặc. - Nam Cung Việt nói.
THảo nào hắn ta lại xuất hiện trong cung, tôi thầm nghĩ, chỉ có điều không biết đem hôm như thế hắn thâm nhập vào thư phòng của hoàng đế là có mục đích gì. Nếu không phải tận mắt chứng kién sự thâm độc trong cách hành sự, tôi vẫn bị vẻ bề ngoài của hắn trong bữa tiệc đánh lừa. Cứ nghĩ hắn chẳng qua chỉ là 1 sứ thần thích múa may chữ nghĩa, ai có thể ngờ được Lý Nguyên Chích lại là thủ lĩnh gián điệp Cao Ly!
- A từng cứu hắn? - tôi hỏi, nghĩ lại vừa rồi Lý Nguyên Chích có nhắc đến ơn cứu mạg của Nam Cung Việt.
NAM CUNG VIệT nhếch mép cười rồi nói:
- có lần ta vô tình cứu mạng khi gặp hắn đang bị người Ngõa Lặc truy bắt.
Lòng tôi càng nghi hoặc, không kìm được hỏi tiếp:
- nếu đã có ơn cứu mạng thì lần này hắn lại muốn a phải đồng ý điều gì nữa? sao tôi thấy cách a ta nói chắc chẳng phải là việc tốt đẹp gì?
NAM CUNG VIệT không trực tiếp đáp lời tôi, như có phần do dự,