Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2668 lượt.
phần thất vọng, suy đoán cả ngày cuối cùng cũng không dẫn dụ được cái gì. vậy chẳng phải Thừa Đức đổ bao công sức, hoá ra lại làm việc vô ích rồi sao?
- Dụ ra được rồi, nhưg sau đó không thấy tung tích nữa. – Nam Cung Việt nói, nét mặt trở nên u ám.
Tôi tuy hiếu kì nhưng nhìn a có vẻ không muốn nói ra nên cũng không tiện hỏi thêm, đột nhiên nhớ đến lúc nãy hỏi a đã đồng ý điều kiện gì của LNChích a vẫn chưa trả lời tôi, vậy là lại hỏi:
- A vẫn chưa nói đồng ý chuyện gì với LNC.
NAM CUNG VIệT nhíu mày nói:
- Còn có thể có gì? Chắc cũng muốn tìm bảo tàng Phong Lăng thôi. ngày trước ta từng bắt gặp 1 lần nên a ta muốn ta hứa sẽ không nhúng tay vào chuyện này nữa.
Hoá ra cũng vì bảo tàng phong lăng! tôi thầm nghĩ. nói như vậy hôm qua Lý Nguyên Chích đột nhập vào thư phòng của hoàng đế cũng vì chuyện này mà không ngờ lại gặp phải trò hề kia.
Trong đầu tôi đột nhiê thaóng qua 1 ý nghĩ, hoàng đế a trai chắc cũng lo nghĩ về cái bảo tàng này, a ta sẽ phái ai đến cướp lấy đây? là Chỉ Tang sao?
Rồi đột nhiên lại nghĩ đến Diệp Phàm bèn hỏi:
- Còn Diệp Phàm? sao cậu ta lại dính líu đến Giang gia?
NAM CUNG VIệT nhìn tôi hỏi:
- Nàng có biết Diệp Phàm không phải 1 tiểu cô nương? - thấy tôi gật đầu, a nói tiếp. - cậu ta tên thật là Phạm Dã, là con trai tướng lĩnh của Ngoã Lặc- Phạm Tử Chư. sau khi Hàn Chiêu phát động chính biến, Phạm Tử Chư vì bị liên luỵ mà không biết tung tích ở đâu. HChiêu không ngừng phái người đi truy sát ông ta. Năm kia cuối cùng cũng bị GAB tìm được, trong 1 đêm cả nhà bị giết sạch, chỉ mình Diệp Phàm chạy thoát. Cậu bé đến Giang gia chắc là đến để báo thù cho gia đình.
Nghe đến đây tôi bất giác rùng mình ớn lạnh, chả trách Diệp Phàm lại giả làm con gái sống trong ngôi miếu đổ, mới hơn 10 tuổi mà tính tùnh đã mang vẻ thờ ơ, hoá ra là mang trong người mối thù của gia đình nặg đến vậy, nghĩ cạu ta vẫn chỉ là 1 đứa bé, không biết lúc đó làm sao mà chịu đựng được.
Người nhà Diệp Phàm tuy bị GAB giết, nhưng cũng chỉ nghe lệnh của hoàng đế, kẻ thù giết cha này tính qua tính lại chính là hoàng đế. Thế nhưng sao Diệp Phàm lại bị Thừa Đức đưa vào trong cung, đi theo Hạ Lan quý phi? Thế này thì khác gì để 1 con dao ngay cạnh hoàng đế?
Đang định hỏi tiếp thì phát hiện xe đã dừng lại. Nam Cung Việt nhảy xuống xe trước, rồi quay người lại đưa tay bế tôi xuống. Tôi đang ngượng ngập, tránh đôi tay a định tự mình xuống xe, nhưng vì sợ lạnh nên vẫn quấn mền quanh người thành ra rất khó cử động, còn chưa kịp bò ra cửa xe đã đạp lên chăn, trong phút chốc ngã tới trước bị Nam Cung Việt đón gọn lỏn.
NAM CUNG VIệT không nói gì, chỉ bế ngang tôi lên, quay người bước vào trong cửa, vừa đi được 2 bước liền nghe thấy 1 giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng:
- Nam Cung đại ca!
Tôi ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy 1 thiếu nữ mặc bộ áo trắng với thân hình yểu điệu từ trong sân chạy ra, đang ở độ tuổi 16, 17 mơn mởn, trên gương mặt trái xoan hơi gầy là đôi mắt hạnh đào long lanh rất bắt mắt, vì trời lạnh nên đôi má trắng như sứ có phần ửng hồng, không ngờ đó chính là thiếu nữ Lâm Y Y mà tôi gặp khi ở Giang gia.
Tôi sững người lại, không ngờ lại gặp Lâm Y Y ở đây.
Lâm Y Y cũng hiển nhiên không ngờ Nam Cung Việt lại bế 1 người trên tay, càng không ngờ được người đấy lại là tôi. Thấy tôi cuộn tròn trong lòng Nam Cung Việt, sắc mặt của cô nàng hơi sững lại, ánh mắt thoáng qua sự kinh ngạc, sau đó ngượng ngùng cười với tôi, lí nhí nói:
- Tiểu cô cô.
Cô ta nói xong, không chỉ nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại, đến Nam Cung Việt cũng sững người ra, nhìn Lâm Y Y với ánh mắt ngờ vực, không hiểu sao Lâm Y Y lại xưng hô với tôi như vậy.
Hê! Cô bé ngốc này đúng là thật thà, mình ba hoa thuận miệng lừa đại mà cô ta cũng tin! Tôi dở khóc dở cười, sợ việc giả mạo là cô cô của Nam Cung Việt ngày hôm đó bị Lâm Y Y nói ra, vội cười gượng 2 tiếng rồi nói:
- Nha đầu ngốc, sao lại ở đây?
Vừa nói vừa đưa mắt ra hiệu với Lâm Y Y, hi vọng cô nàng vẫn nhớ những gì tôi đã nói hôm đó. Tôi lừa cô ta, nói Nam Cung Việt không muốn mọi người biết tôi là tiểu cô cô của a ta.
NAM CUNG VIệT nhìn tôi, ánh mắt xen lẫn sự nghi ngờ, thêm cả chút phòng bị làm tôi vội quay sang a cười khan mấy tiếng.
NAM CUNG VIệT không bị tôi dụ, nhìn Lâm Y Y 1 cái, hỏi:
- Muội gọi nàng ấy là gì?
Lâm Y Y càng thêm ngượng ngùng, thẹn thùng hết nhìn Nam Cung Việt, lại nhìn về phía tôi vẻ không vững tâm, đôi tay gần như muốn xoắn mép áo thành dây thừng, cúi đầu ấp úng nửa ngày cũng không nói nên lời. Tôi thấy cô bé như vậy, sợ cô nàng kìm nén quá hỏng việc, vội tiếp lời hộ, cười cười:
- được rồi, a đừng làm khó Y Y nữa. Cô ấy có thể kêu tôi là gì chứ? người ta gọi tôi là cô nương đấy, khổ nỗi nhìn thấy a xong căng thẳng quá mới nói lắp, đúng không? Y Y
Tôi lại nhướn mày lên, nháy mắt ra hiệu với Lâm Y Y. Vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện mình đang bị Nam Cung Việtnhìn. A nheo mắt, tay đang bế tôi bỗng siết lại, ghìm chặt làm tôi há hốc miệng ra vì đau.
Lâm Y Y thấy Nam Cung Việt bế tôi trong lòng, cứ