Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2651 lượt.

m đi nhanh, có điều dù sao cũng chẳng phải chuyện gì gấp gáp, nên đi cả quãng đường không vội vàng lắm. Tôi vốn dĩ chẳng có nội lực gì nên độc tố trong người bị Nam Cung Việt ép ra xong chỉ hôn mê 2 ngày là tỉnh lại, cơ thể hồi phục rất nhanh, ăn 1 bữa là không còn vấn đề gì nữa. Còn Nam Cung Việt thì nghiêm trọng hơn tôi nhiều. A dường như đã tiêu hao hết tất cả nội lực để giúp tôi bức độc ra. Vừa bức độc xong, đang điều chỉnh lại hơi thở của mình thì gặp ngay gậy non đến mượn gió bẻ măng, nhất thời vội vàng đã khiến hơi thở trở nên hỗn loạn, có thể nói là bị tẩu hỏa nhập ma nhẹ. Vì thế mà a hôn mê 4 ngày sau mới tỉnh lại, hơn nữa sau khi tỉnh lại thì cơ thể yếu ơt như 1 kẻ tàn phế.
Tôi quả thật không biết nên đối mặt với Nam Cung Việt thế nào nữa, đặc biệt sau khi a đã gần như liều cả mạng sống để cứu mình, tôi nợ a ấy, không chỉ tình cảm mà còn nợ 1 mạng sống.
Thấy Nam Cung Việt đối mặt với mình =1 vẻ mặt thờ ơ sau khi tỉnh lại, tôi ngồi trong xe mà lóng ngóng không biết làm thế nào. Tôi sợ phải đối diện với ánh mắt của a, cho dù a gần như không nhìn thẳng tôi bao giờ, nhưng bản thân vẫn sợ hãi. Nhìn Lâm Y Y chăm sóc a 1 cách chu đáo, đến dũng khí giúp cô 1 tay tôi cũng không có, chỉ biết ngồi ngây người trong góc xe, cúi đầu nhìn tấm thảm dưới chân.
Sau 2 ngày làm đà điểu, tôi không thể tiếp tục như thế được nữa, miễn cưỡng nói với Nam Cung Việt 1 tiếng:
- Cảm ơn a.
Lời nói vừa bật ra khỏi miệng tôi đã thấy mình giả bộ ngây ngô quá, a dùng mạng mình để đổi lấy mạng tôi, đây nào phải chuyện chỉ nói = 1 tiếng cảm ơn là xong? Nam Cung Việt nghe tôi nói lời cảm ơn, chỉ hững hờ liếc nhìn tôi 1 cái, không đáp lời khiến tôi bất giác càng thấy ngượng ngùng hơn. Tôi cười gượng mấy tiếng, rồi chân tay luống cuống bò ra goài, thôi vậy, thôi vậy,thay vì bị dày vò thế này, chi bằng ra ngoài đánh xe còn hơn.
mấy ngày nay kể ra gậy non đã làm hết phận sự của mình, ngay cả 1 câu nói vớ vẩn cũng không có, chỉ lặng lẽ đánh xe 1 cách vững vàng làm tôi thầm khâm phục. Tôi tự nghĩ trong đầu, nếu hắn không làm thủ lĩnh gián điệp của Cao Ly thì kiêm thêm nghề phu xe cũng đủ kiếm cơm ăn. Tôi nhanh chóng bò đến cạnh hắn rồi ngồi xuống, 1 câu cũng không nói, chỉ im lặng nhìn cảnh tuyết phủ 4 bề xung quanh, nghĩ nếu tôi rời đi ngay lúc này thì là tàn nhẫn hay nhân từ vs Nam Cung Việt đây? Tôi khẽ thở dài 1 cái, ở nơi trời đông tuyết phủ này, cho dù bản thân muốn rời đi thì có thể đi về đâu?
Gậy non liếc tôi 1 cái,ánh mắt như thể đang nhìn 1 thùng rác, đầy vẻ khinh thị phớt lờ. Tôi vốn chẳng có tâm trí để ý đến, nhưng nhìn ánh mắt đấy của hắn thì nổi giận, lửa bị kìm nén mấy ngày nay cuối cùng cũng tìn được chỗ để xả.
- Nhìn cái gì? - tôi phẫn nộ bừng bừng hỏi.
Gậy non lại liếc tôi 1 cái nữa, mở miệng vs vẻ chậm rì rì:
- Nhìn xem ngươi đang nghĩ cái gì trong đầu.
Tôi nhìn hắn nghi ngờ, không nhịn được cười khẩy mấy tiếng:
- nhìn ra chưa? ta đang nghĩ gì thế? - tôi đả kích.
- Tôi bây giờ nên làm thế nào? tôi nên đối xử vs Nam Cung Việt ra sao? nếu giờ tôi rời đi thì tốt hay không tôt vs a ta? tôi nợ a âý nhiều như vậy thì nên trả lại thế nào đây?
Gậy non nhỏ giọng lại nói 1 cách uất hận, nghe làm tôi rùng mình hết cái này đến cái khác, lòng vừa sợ vừa khâm phục, hắn làm thế nào mà đoán được ý nghĩ trong đầu tôi?
Gậy non nhìn tôi đang dùng bộ mặt ngẩn ra vì kinh ngạc để nhìn mình thì bỉu môi, nói châm biếm:
- 1 cô gái vụng về như ngươi thì có gì hay? hứ!
Tôi vốn đang kinh ngạc vs thuật đọc ý nghĩ người khác của gậy non, nhưng tiếng hứ đầy vẻ coi thường của hắn đã châm ngòi lửa trong người lên, mình sống kém đến mức để 1 tên gậy Cao Ly cũng có thể chế giễu sao? Tôi quay đầu nhìn gậy non, không kìm được mà nghiến răng kèn kẹt, cố nén cơn giận lại, cười khẩy:
- Ta chẳng có gì tốt nhưng cũng không mượn gió bẻ măng. Ta không tốt đến mức nào đi chăng nữa cũng biết Nam Cung Việt là ân nhân của mình, cho dù chẳng báo được ân thì ít nhất cũng không dùng oán báo ân!
Tôi ngồi dậy đợi gậy non quay đầu sang đấu khẩu vs mình, nhưng mắt hắn vẫn chăm chú nhìn đường phía trước, miệng khẽ mở ra khép lại, từ từ thốt ra 2 từ, tiếng rất bé, bé đến mức tôi không nghe rõ a ta đang nói gì nhưng nhìn miệng thì thấy rõ ràng là từ : ngớ ngẩn.
Nếu có thể, tôi bây giờ thật muốn giết quách tên gậy non này cho hả giận! Nhưng tôi biết mình không thể, bởi vì chúng tôi cần hắn đánh xe. Bây giờ Nam Cung Việt vẫn chẳng có chút sức lực nào, còn cần hắn kiêm làm hộ vệ nữa. Tôi nhắm mắt lại, hít 1 hơi thật sâu rồi tự nhủ, nhịn, nhịn, nhịn đến ngày hắn hoàn thành nhiệm vụ. Lúc đó, tôi nhất định sẽ tính sổ vs hắn cả thù cũ lẫn nợ mới.
Tôi không đoái hoài đến gậy non. Cho dù hắn dùng lời lẽ để châm chọc thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không quan tâm. Ngày nào không phải đi vào trong xe là nhất quyết không vào, chỉ yên lặng ngồi trước xe ngựa, hoặc nhìn gậy non đánh xe, hoặc quay đầu ngắm cảnh tuyết nơi hoang dã. Đến ngày thứ 3, gậy non cuối cùng cũng không chịu được tôi nữa:
- Nếu ngươi thấy mắc nợ hắn thì đi