Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2646 lượt.

ói trầm thấp, không ngờ lại là của đàn ông. Tôi càng chóng mặt, Thượng đế, lần này không phải ông cho tôi đến thế giới nữ quyền đấy chứ, không thì sao ** em bên cạnh lại biến thành đàn ông thế này? Chẳng trách khi chạm vào thân thể người đang ôm mình này cứ có cảm giác cứng đanh lại, tôi còn đang băn khoăn nằm mãi trong lòng ** em mà vẫn chưa bị “áp bức”, ** em chẳng phải cần có “vốn” tương đương thì mới có thể đảm nhiệm chức vụ này sao?
Tôi thật sự rát muốn mở to mắt nhìn ** em bên cạnh mình có hình dáng ntn, sao cảm thấy mùi quen thuộc như thế? Làm tôi phỉ nghĩ về cái người mà mình cực kì không muốn nghĩ đến kia, lẽ nào a ta cũng xuyên thời gian cùng tôi? không chỉ thế còn biến thành ** nuôi?
Đột nhiên tôi rất muốn cười, nghĩ đến cảnh a ta và mình cùng xuyên thời gian đến chỗ này, nghĩ khuôn mặt ai oán của a ta khi ôm e bé, nghĩ a ta cầm khăn tay với ngón tay hoa lan cong vút...
Thế giới nữ quyền, thật tốt, quên đi ân ân oán oán ở kiếp trước, PTSở DƯƠNG tôi sống lại từ đầu, phải sống đến chức quan to hiển hách, sống đến mức tam “thê” tứ “thiếp”, sống đến mức phong sinh thuý khởi!
Nôi vẫn đưa đều đều làm tôi thấy khó chịu. Tôi rất muốn nói với “vú nuôi’ kia, đừng đưa nữa, đưa qua đưa lại làm bà cô đây buồn nôn quá! Đôi môi âm ấm của “vú nuôi” đột nhiên đè lên môi tôi, mang theo cảm giác mát dịu, hắn dùng lực ghì xuống, cũng chẳng có thêm gì nữa, chỉ là ép mạnh lên môi tôi, dần dần có 1 cảm giác bi thương quen thuộc truyền đến!
Tên ‘vú nuôi’ này, bà nó chứ, tôi ****, chắc chắn hắn ta nhân lúc bổn cô nương đây còn nhỏ mà tranh thủ ăn đậu phụ, ngươi đợi đấy, đợi đến lúc ta lờn lên thì biết! Tôi thầm **** rủa trong lòng, nhưng cảm giác này sao lại quen thuộc vậy, quen
thuộc đến mức tôi không dám nghĩ ngợi, sự bi thương thấm qua đôi môi, giống như 1 thanh kiếm sắc, đâm sâu vào tim tôi 1 cách dễ dàng.






Khi mở mắt ra tôi phát hiện mình vẫn là mình, chẳng phải là đứa bé nào hết, cũng chẳng phải xuyên thời gian đến thế giới nữ quyền nào cả, thân người vẫn lắc qua lắc lại nhẹ nhàng, đấy cũng không phải do nôi đưa, mà vì tôi đang ngồi trên xe ngựa, 1 cái xe ngựa có vẻ không tồi. Trong xe rải 1 tấm thảm lông mềm mại, không gian không nhỏ, tôi quay đầu ra thấy Nam Cung Việt nằm cạnh mình.
- Sở DƯƠNG, cô nương tỉnh rồi? - Giọng Lâm Y Y mừng rỡ vang lên, tôi khẽ gật đầu, cố chống người lên ngồi dậy. Lâm Y Y vội đến bên đỡ tôi dậy, để tôi dựa vào thành xe, rồi nhìn tôi = đôi mắt đỏ hoe.
Sắc mặt Nam Cung Việt vẫn tái nhợt như thế, nằm im lặng ở đó, hơi thở có phần nặng nề. Tôi run rẩy đưa tay ra, định sờ xem nhiệt độ cơ thể của a, nhưng đột nhiên nhớ đến Lâm Y Y đang ở cạnh, bèn rụt tay lại, nhẹ nhàng hỏi:
- A ấy sao rồi?
Lâm Y Y quay đầu nhìn Nam Cung Việt 1 cái, lại gần giúp a đắp chăn lên, nói nhỏ:
- Hắn đương nhiên không tốt bụng đến thế. Hắn chịu tha cho các ngươi đương nhiên có cái lợi khác. - Rèm xe bị kéo lên, LNChích thò đầu vào trong xe, liếc tôi 1 cái lạnh lùng, tiếp. - Còn nữa, ta tên Lý Nguyên Chích chứ không phải gậy non.
Tôi ngay lập tức ngẩn người ra đó, kiểu gì cũng không nghĩ đến việc Lý Nguyên Chích lại làm phu xe ngựa cho chúng tôi. Nhìn gương mặt lạnh băng của hắn, tôi đành gật đầu cười gượng để biểu thị mình hoàn toàn nghe hiểu lời của hắn.
Thấy Lý Nguyên Chích tiếp tục quay người ra ngoài đánh xe, tôi mới thở phào 1 hơi. Cô ngốc Lâm Y Y này còn nói chúng tôi không bị bắt cóc, vậy gậy non thế này là muốn làm gì? Đến làm phu xe ngựa miễn phí? Đánh chết tôi cũng không tin! Tôi gọi khẽ Lâm Y Y đến cạnh mình, hỏi cô ta xem rốt cuộc là thế nào, không ngờ Lâm Y Y cho tôi 1 câu trả lời như 1 quả bom. Đúng vậy, chúng tôi không bị bắt. Lý Nguyên Chích đến đánh xe ngựa là vì chúng tôi bắt hắn.
Tôi dùng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sùng bái nhìn Lâm Y Y, cô gái này mạnh thật đấy! Đến cả Lý Nguyên Chích cũng có thể bắt được? Lâm Y Y ngượng ngùng nói với tôi, không phải cô hại được Lý Nguyên Chích mà có người tới cứu chúng tôi, hơn nữa còn kìm Lý Nguyên Chích lại được, cũng không biết dùng cách gì mà ép buộc được Lý Nguyên Chích làm phu xe kiêm hộ vệ đưa chúng tôi về tận quê của Nam Cung Việt.
Toát mồ hôi 1 cái, nói đến về quê là tôi lại hình dung đến lời tên thổ phỉ có gương mặt hung ác nói với con tin của mình ở trong phim: "hôm nay tiễn ngươi về quê" , vì thế tuy biết rõ Y Y nói quê là chỉ nhà trên núi của Nam Cung Việt, nhưng tôi vẫn rất mẫn cảm với từ này, vội bảo cô ta sau này đừng nói về quê nữa.
Hỏi Lâm Y Y ai đã cứu cả bọn, nhưng cô ta không chịu nói. Nếu có ai đó hỏi chuyện mà tôi không muốn nói thì tôi nhất định sẽ bịa ra 1 lời bịa đặt hoang đường cho họ nghe. Nhưg cô nàng Y Y lại thâạ thà, tuy không chịu nói ai cứu, nhưng cũng chẳng dám bốc phét với tôi, chỉ kìm lại khiến mặt đỏ bừng rồi nhìn tôi vs ánh mắt tội nghiệp, cứ thế nhìn làm tôi cũng thấy áy náy, nên chẳng hỏi thêm nữa.
Bên ngoái Phồn Đô là đồng tuyết mênh mông. Tuyết chất thành 1 lớp dày trên đường khiến xe ngựa cũng không dá


Teya Salat