Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2676 lượt.
i người xem, cái giấy dán cửa tốt thế này mà bị chọc lỗ chỗ chẳng khác gì cái lưới. Chẳng lẽ do cao độ không thích hợp
Tôi ở đây nghĩ ngợi lung tung, Nam Cung Việt sầm mặt, nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng, kéo tôi đi vào. Thư phòng thì không nhỏ, nhưng bày trí cũng bình thường, tôi cũng vứt bỏ ý nghĩ muốn nhân tiện lấy chút đồ đi.
"Tìm thấy miếng da dê ở đâu?" tôi hỏi.
"Trên tường sau kệ sách có một ô ngầm." Nam Cung Việt nói. Tôi không khỏi có chút khâm phục, xem xét tỉ mỉ kệ sách, được rồi! Nam Cung Việt anh tài thật! Chỗ bị che khuất vậy mà cũng có thể tìm được, nhưng nói thế nào, giống hệt trên tivi chiếu cũng có rất nhiều thứ được giấu sau kệ sách.
Ánh mắt vô tình lia đến một bức tranh bên cạnh kệ sách, bức tranh là một người ngồi đánh đàn dưới cây tùng. Tôi tiện tay vén bức tranh xuống, lại phát hiện sau bức tranh có một ô ngầm, NamCung Việt cũng phát hiện, vội mở ô ngầm ra, mở ra vừa thấy thì cả hai đều há hốc mồm, choáng váng! Bên trong còn có một tấm da dê cũ nữa!
Tôi lấy ra, đối chiếu với tấm Nam Cung Việt cầm trong tay, giống như khuôn đúc, tôi choáng váng, đây cũng là bản đồ kho báu ư? Cái này rốt cuộc có bao nhiêu? Tôi nhìn NamCung Việt, muốn biết ý của anh ta.
"Tìm lại, xem coi trong phòng còn nữa không?" anh ta thấp giọng nói.
Cuối cùng, kết quả tôi và Nam Cung Việt lục lọi là: trên tường có tổng cộng phát hiện 6 ô ngầm, trên vạc giường có hai cái, dưới đất có năm cái, trên nóc nhà 4 cái, tổng cộng 17 tấm bản đồ da dê! Đủ làm 10 đôi ủng nhỏ bằng da dê.
Nhìn một đống bản đồ được lục ra, tôi suýt chút nữa bật cười lớn, nhưng nhìn sắc mặt của Nam Cung Việt mà đành nhịn, không dám làm bừa. Ký hiệu trên mỗi tấm bản đồ đều giống nhau, Giang An Bang này rốt cuộc là ý gì đây? Chúng ta ở đây lục ra được ít nhất hai mươi tấm, còn không biết có bao nhiêu lần trộm như vầy. Thế nào? Định cho mỗi người một phần? Vậy còn tạo ra đại hội võ lâm chi nữa?
"Tôi thấy bản đồ kho báu này mười tấm thì tám chín tấm là giả rồi?" tôi nói.
Nam Cung Việt gật gật đầu, thấp giọng nói: "Giang An Bang làm vậy để làm gì chứ? Nếu không phải cô nói, tôi cũng không nghĩ đến quay lại đây xem xét, lúc trước chắc cũng không ít người đi trộm cái gọi là bản đồ kho báu này, nhưng tại sao không nghe thấy động tĩnh gì nhỉ?"
"Chả lẽ bản đồ này là kế nghi binh? Còn bản đồ thật thì ở chỗ khác?"
Nam Cung Việt không nói, cúi đầu nhìn kỹ một chút tấm bản đồ, "Những chỗ đánh dấu trong bản đồ này dường như cách đây không xa, nếu bản đồ này là giả, tại sao không đánh dấu xa một chút? Đánh dấu một nơi gần thế này, người đi xem không biết là giả sao?"
Đúng đó, tôi cũng cảm thấy khó hiểu, tại sao phải chuẩn bị bản đồ giả nhiều như vậy? Giống như là chờ người khác đến trộm đi vậy, trừ phi ______
"Bản đồ này là cố ý dẫn một người đến một nơi!" tôi kinh ngạc nói. Dường như Nam Cung Việt cũng nghĩ đến nơi này, gật đầu nói: "Không sai, một nơi ở ngoài Uyển Thành, e rằng nơi đó đã có người ở đó đợi chúng ta rồi."
"Vậy chúng ta có cần đi xem qua không?" tôi hỏi.
Nam Cung Việt hơi do dự một chút, nói: "Tôi tự đi, cô quay về trước ở cùng với bọn An Dương đi."
"Cho tôi cùng đi với!" tôi năn nỉ. Sự việc kích thích vậy, tôi sao có thể không đi cùng chứ? nhìn Nam Cung Việt chẳng có ý động đậy gì, tôi lại đe dọa: "Anh cũng biết rồi, Lạc Thiên chính là tam hoàng tử của Ngõa Lặc - Thừa Đức, hắn cả ngày như là mèo rình chuột cứ rình ta vậy, anh yên tâm bỏ lại tôi một mình ở đây sao? Nếu tôi bị hắn bắt về, anh trả lời với Thẩm lão đầu thế nào?"
Nam Cung Việt vừa nghe tôi nói lời này, đột nhiên trở mặt, lạnh lùng cười nói: "Thừa Đức nếu muốn bắt cô thì đã bắt rồi, tuyệt đối sẽ không đợi đến bây giờ. Hơn nữa tính ra việc cô bị hắn bắt về thì có liên quan gì với tôi? Tôi lại không nợ Thẩm lão đầu cái gì, giúp cô chẳng qua là tình cảm, không cứu cũng là bổn phận, Chẳng lẽ cô biến thành cẩu bì cao dược?" (2)
Tôi té xỉu, lời nói của Nam Cung Việt suýt làm tôi nghẹn thở lời nói của Nam Cung Việt làm tôi bị sặc, tí nữa thì nhất Phật xuất thế, nhị Phật thăng thiên (3), sững sờ hồi lâu không nói ra lời. Anh ta sao nói trở mặt thì trở mặt, tôi trêu chọc anh ta cũng đã trêu chọc rồi, tôi sao có thể thành thuốc cao bôi trên da chó chứ? Tôi tính đâu ra đấy không phải nếm qua hai miếng đậu phụ của anh ta sao?
Tôi ù ù cạc cạc nhìn Nam Cung Việt. Con người này của ta mà, lúc vô sự thì cái miệng đều nhanh hơn ai khác, nhưng khi mà tức giận cực độ, ngay cả lời cũng nói không ra được.
Nam Cung Việt tránh ánh mắt của tôi, xem tấm bản đồ da dê, xem đi, xem đi, tôi thấy anh không thể nhìn ra đồng nhân dân tệ rồi! Càng nghĩ càng tức! Anh kéo cái gì chứ, tôi không tin thiếu tên đồ tể anh à không, thiếu NamCung Việt bán thịt anh tôi phải gặm lông heo.
Nam Cung Việt không quan tâm đến tôi, bắt đầu bỏ từng tấm bản đồ về chỗ cũ. Tôi không nói gì, ào ra ngoài, quẹo qua hành lang đến bên bức tường tôi lại gặp khó khăn, dựa vào thân thủ này của tôi cũng không ra được, ch