Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342683

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2683 lượt.

cảnh hoa đào ánh hồng mặt người ngồi dưới nữa.
Đôi chân sưng tấy, tôi tháo giày, cả tất cũng cởi ra nốt. Đôi chân trắng nõn nà của Phúc Vinh đặt trên nền cỏ non nhìn cũng không đến nỗi. Không biết nó bao năm chưa được gặp ánh mặt trời rồi? Nghĩ đến đây tôi thấy vui vẻ trở lại, chân ơi là chân, hôm nay ngươi cùng ta ra nắng nhé. Chúng ta cùng thưởng thức ánh mặt trời.
Tôi ngả người về sau, giơ đôi chân lên dưới ánh mặt trời, ngắm trái nhìn phải, đang đắm chìm trong sự thích thú thì thấy Thừa Đức khoan thai đi lại gần.
Anh ta đến ngồi cạnh. Tôi liếc nhìn anh ta một cái, không hiểu tại sao bây giờ không thấy sợ nữa. Thấy anh ta lại mặc cả bộ trắng, chắc tên này cuồng mộ màu trắng. Trong trí nhớ tôi, anh ta không mặc trắng màu ánh trăng thì cũng là trắng màu thuần khiết, đứng với Lâm Y Y vừa khéo một đôi. Mặc thế này mà ngồi trên bãi cỏ không sợ tí nữa đứng lên xanh lè cả mông?
Thừa Đức thấy tôi không nói gì, cười: "Tôi nghi ngờ không hiểu cô có phải người Chu quốc không? Con gái nước Chu chẳng phải xem bàn chân là quý giá nhất sao? Hình như bị nam tử nhìn thấy xong phải gả cho người ta?"
"Chưa nghe thấy bao giờ, có điều anh yên tâm. Tôi có gả cho ai chứ nhất quyết không gả cho anh.", tôi nói.
Thừa Đức chỉ mỉm cười, không thèm cãi nhau với tôi, đầu gối vào cánh tay nằm xuống bên cạnh.
"Một mình chạy đến đây làm gì? Không sợ tôi à?" Anh ta nói mà mắt vẫn nhìn lên trời.
Tôi lắc đầu, đáp: "Nói thật, có lúc thấy anh rất hợp ý tôi, chỉ tiếc... nếu không chúng ta đã thành bạn bè."
Thừa Đức chững người, chuyển lời: "Sau này có dự định gì không?"
"Dự định?", tôi cười như mếu, "Tôi nhớ nhà rồi, chắc là quay về."
"Về nhà?" Thừa Đức ngồi hẳn dậy, nhìn tôi mà nói: "Cô không thể quay về. Đi đâu cũng được nhưng tuyệt đối không được về nhà."
"Tại sao không được về cơ chứ? Anh định làm gì tôi?" Tôi cao giọng. Làm việc khác còn ngăn được, chứ tôi không tin anh ta có thể ngăn tôi về nhà. Nhất thời không nghĩ ra tôi nói "về nhà" với anh ta nói "về nhà" theo hai nghĩa khác nhau.
"Tuy không muốn gây khó dễ nhưng nếu cô nhất định quay về thì tôi chỉ còn một chọn lựa."
Tôi hứ một tiếng, lại định uy hiếp, hôm nay bà không thèm sợ ngươi nữa đâu.
Tay của Thừa Đức khẽ khàng đặt trên mặt tôi. Tôi nghiêng đầu định tránh đi nhưng lúc nhìn vào mắt anh ta xong không dám động đậy, bởi vì tôi nhìn thấy sát khí trong đôi mắt ấy. Vâng, sát khí.
Hai người cứ giữ tư thế như vậy cho tới lúc sát khí của anh ta dần mất đi. Sau đó Thừa Đức đột nhiên cười lớn.
Thấy anh ta cười, tôi thở phào nhẹ nhõm, thân người thả lỏng. Cảm nhận được sự biến đổi của tôi, anh càng cười lớn: "Tưởng cô hành tẩu giang hồ một thời gian thì gan cũng phải to lên, không ngờ vẫn như trước."
Tôi không hiểu anh ta lúc nãy là cố tình trêu hay thật sự có ý giết người?
"Lần đó tôi chơi anh như vậy anh không muốn báo thù sao?" Tôi không kiềm được tò mò, có nhìn cũng không nhìn ra Thừa Đức lại là người rộng lượng đến thế.
"Nên báo thù cô thế nào? Quẳng cô vào kĩ viện?" Thừa Đức cườI rồi nói: "Nếu vậy thì bọn người ở đấy đừng hòng sống mà đi ra."
Tôi nhất thời không hiểu ý anh ta định nói, nhưng lại nghĩ đến cái kĩ viện lần đó đến.
"Anh xử lý cái kĩ viện đó thế nào?"
"Dỡ rồi."
Dỡ? Nói thật nhẹ nhàng, chỉ đơn giản một câu mà dỡ bỏ kĩ viện nổi tiếng nhất Uyển thành. Tôi đờ người, lo lắng cho số phận mấy cô kĩ nữ ăn đậu phụ của Thừa Đức mà không dám hỏi.
"Thực ra nhiều khi tôi rất muốn giết cô. Giết cô sẽ giúp tôi thoát được không ít phiền toái." Thừa Đức nói, đôi mắt bồ câu nhíu lại nhìn tôi, nhếch mép: "Nhưng tôi lại sợ nếu giết cô thì bản thân sẽ hối hận."
"Anh tuyệt đối đừng giết tôi nếu không chắc chắc anh sẽ phải hối hận." tôi vội nói.
Thừa Đức cười có phần lả lơi. Tôi không biết con trai cũng có thể cười như thế này, chẳng dám nhìn tiếp mà cúi đầu xuống, dùng chân nghịch đám cỏ xanh.
"Vẫn định xông pha giang hồ?" Thừa Đức hỏi.
"Ừ." Tôi gật đầu, "Anh yên tâm, sau này tôi tuyệt đối không để lộ thân phận của mình. Phúc Vinh công chúa chỉ có một người duy nhất là người hiện đang trong tay anh.". Tôi chậm rãi, "Anh không giết là tôi cảm kích lắm rồi."
"Cô là một nha đầu thông minh."
"Cám ơn khen ngợi."
Thừa Đức lại cười, "Tặng cô cái này."
Tôi nghi ngờ nhìn Thừa Đức, anh ta mà tốt thế? Tặng quà cho tôi? Liếc mắt nhìn sợi dây màu đỏ lấp ló nơi cổ anh ta, có khi nào không nỡ rời tôi, định tặng tín vật? Phim toàn diễn như thế mà.
Thừa Đức nhìn theo ánh mắt tôi, lôi ngọc bội từ trong ngực áo ra, cười: "Muốn cái này?"
Tôi nhìn miếng ngọc bội vừa trong vừa sáng, biết chắc là đồ tốt, không tự kiềm chế được mà gật đầu. Cái này chắc chắn rất giá trị.
Thừa Đức vừa lắc đầu vừa cười, nhét ngọc bội vào chỗ cũ: "Thứ đồ này cho cô chỉ đem đến tai họa. Không cho thì tốt hơn."
Tôi thầm nghĩ: anh ki bo thì cứ nói thẳng ra lại kêu tai họa cái gì. Giả dối!
Thừa Đức nhìn nét mặt tôi biết ngay tôi không tin, cũng không giải thích gì. Anh ta đứng thẳng lên, rồi nửa quỳ trước mặt tôi, xắn áo ở tay