Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2729 lượt.

t nhóm , tại sao lại trút đổ lỗi lên đầu một mình ta? "
Trương Tĩnh Chi nhìn hắn, trách móc nói: "Không phải ông thì là ai? Vào hoàng cung bắt cóc người , mặt nạ thì không thèm che , còn ăn mặc một cây trắng toát, cả ngày đeo cung đi rêu rao khắp nơi, bộ ông tưởng người ngõa lặc toàn bọn ngu đần cả sao ? Ai mà không nhận ra ông là Lưu Vân trại chủ !"
Mạnh Tiêu Nhiên thấy Trương Tĩnh Chi la hắn như thế, thì xìu xuống, thở ngắn than dài :
"Xời , quả là danh tiếng hại thân, nổi tiếng quá cũng là một điều thiệt thòi ." Trên mặt không dấu được vẻ dương dương tự đắc. Vài cặp mắt hình viên đạn ,chứa đầy sát khí cùng liếc về phía Mạnh Tiên Nhiên, ông ta lật đật chạy tới đứng sát bên cạnh bà vợ , cười hềnh hệch .
"Thực xin lỗi, " tôi nói, "Đều là tại tôi cả ,làm liên lụy mọi người , mang đến nhiều phiền toái cho mọi người."
"Không phải lỗi của cô, " Trương Tĩnh Chi cười nói, "Chúng tôi từ lâu đã ngứa mắt bọn người ngõa lặc ,hôm nay đem bọn họ ra đùa chút cũng vui ghê , Nam Cung Vân, anh nói có phải hay không?"
Cô ta vừa mới dứt lời ,Nam Cung Vân đã vội vàng gật đầu cái rụp (hah-toàn là phường sợ vợ -BBC)
"Chúng ta cùng Tiêu Nhiên quay về sơn trại ,cô có cùng đi với chúng tôi ? " Trương Tĩnh Chi hỏi.
Tôi nhìn thoáng qua Nam Cung Việt, anh ta đứng lặng ở một góc cũng không mở miệng ,cầm chén trà trong tay xoay tới xoay lui .
"Em không đi , " tôi nói, " Em không hề có chút công phu gì, đi theo chỉ gây thêm phiền toái thôi."
"Lỡ đám người ngõa lặc kia lục soát tới nơi này thì phải làm sao ? " Trương Tĩnh Chi miệng thì hỏi tôi, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Đường Huyên Nhi.
Đường Huyên Nhi cười nói: "Chị không cần lo lắng , tốt xấu em đã ở nơi này lăn lộn hai mươi năm sau , còn không thể giấu được một tiểu cô nương?"
Trương Tĩnh Chi thở dài, nói: "Như vậy cũng tốt, có Huyên Nhi ở trong này, cô cũng không sợ bị thiệt thòi ."
Tiếp đó liếc Nam Cung Việt một cái,hỏi tiếp :" Việt nhi, còn con ? Muốn cùng chúng tôi trở về ,hay là muốn ở lại ?
Nam Cung Việt lắc đầu nói: "Con còn có chút việc, nên tạm thời chưa về đâu."
Nam Cung Vân đi đến bên cạnh con trai, thân mật vỗ nhẹ vai "Tự mình bảo trọng."
Nam Cung Việt gật đầu.
"Tốt,thế mới đúng là con trai của ta!" Trương Tĩnh Chi cười nói.
Mọi người lập tức khăn gói lên đường , vì bọn lính ngõa lặc đã bao vây cửa thành,nên bọn họ chỉ có thể nhờ Đường Huyên Nhi âm thầm đưa ra ngoài , may mắn Đường Huyên Nhi ở Ngõa Lặc cũng hơn hai mươi năm ,kinh doanh không nhỏ ,cũng có không ít quan hệ với bọn quan viên ngõa lặc, hơn nữa cô con gái là nhạc nữ được sủng ái ,thường xuyên được ra vào cung , cho nên chuyện đưa một vài người ra khỏi thành không gặp khó khăn gì .
Lúc gần đi, Trương Tĩnh Chi kéo Nam Cung Việt đến gần nói nhỏ cái gì đó , Nam Cung Việt vừa nghe vừa có vẻ bồn chồn ,nhưng liếc qua bên cạnh thấy ông cha đang lườm lườm mình,nên cũng không dám có biểu hiện gì , ra vẻ ngoan ngoãn nghe bà mẹ dặn dò.
Nhìn thấy cảnh tượng này ,tôi cảm thấy trong lòng ấm áp lạ, có chút thông cảm với Nam Cung Việt, hồi trước ở nhà tôi cũng bị bà mẹ lằng nhằng mãi, nhưng lại không dám lộ ra vẻ bất phục , vì bà luôn luôn có đồng minh là ông bố, lúc nào cũng sẵn sàng "bênh vực kẻ yếu " (là mẹ. )
Tiễn mọi người rời khỏi ,sợ bên ngoài nhiều tai mắt để ý , nên tôi và Nam Cung Việt chỉ dám đưa bọn họ một đoạn ngắn , sau đó thì đứng lại nhìn bọn họ rời khỏi .Trương Tĩnh Chi khi đi tới trước cửa , bất ngờ quay đầu lại , nắm tay lại giơ về phía Nam Cung Việt, la to lên : " Cố lên , con trai!"
Nam Cung Việt vì bất ngờ nên mắt trợn trắng lên , mặt xanh lè , tôi cũng giật bắn người , có tí hơi ngượng ngùng ( " Sở Dương tỷ, Diệp Phàm còn ở trong tay tên tam hoàng tử kia, tỷ đi cứu cô ấy đi!"Mãnh An Dương mới vừa nói một câu , đã bị cha hắn tung chân đá cho một cú bay tới ngoài cửa.
"Tỷ biết." Tôi hướng về phía ngoài cửa đáp.
Tôi xoay người đi trở về , mới vừa đi được hai bước thì Nam Cung Việt gọi giật lại , anh ta nhìn tôi , mà không mở miệng nói câu nào, Đường Huyền Nhi thấy vậy cười cười , kéo ông chồng đi trước , trên đường chỉ còn lại có tôi và Nam Cung Việt .
Tôi quyết định phá vỡ sự im lặng , nên nhìn về phía hắn cười nói :" Thế nào? Có chuyện muốn nói sao?"
Nam Cung Việt bước thêm vài bước nữa đến sát bên tôi, khoảng cách quá gần ,tôi theo bản năng định bước lui ra,nhưng đột ngột bị anh ta giữ chặt ,tôi có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, vẻ mặt Nam Cung Việt rất nghiêm túc ,làm tôi hơi khớp.
"Nếu tôi cũng muốn tham gia trò đùa này thì sao?" Anh ta nói.
Tôi cứng đờ người,không nghĩ anh ta sẽ nói thế này.
"Cô làm thế nào biết tình cảm này tôi không bỏ xuống không được ?" Anh ta cười cười hỏi . Nhìn vẻ mặt anh ta như thế ,tôi có chút ngốc , thường ngày miệng mồm lanh lợi là thế, nhưng lúc này cứ như con đần .Trong lòng đột nhiên nỗi dậy một tình cảm sâu sắc , là cảm động, sự thật thà của anh ta làm cho tôi có chút đau lòng , ngày hôm qua câu nói kia, anh ta rõ ràng có thể không nói, rõ ràng có thể cho tôi oán hận Thừa Đức, anh,