Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2730 lượt.
nhưng anh ta lại ngây ngô nói cho tôi biết.
Một người đàn ông như vậy, được hắn yêu thích, thì đúng là tôi thật có phước khí .
Trong lòng đột nhiên thấy vui vẻ, tôi bật cười , không những vậy , mà còn gập người ôm bụng mà cười ha hả,Nam Cung Việt thộn mặt ra nhìn tôi, không hiểu vì sao tôi lại ngớ ngẩn như thế. Sau một lúc lâu , tôi mới từ từ ngưng cười lại, thẳng lưng đứng dậy , nghiêm túc nói:
" Được rồi, nếu anh đã không ngại , tôi cũng không có lý do gì để từ chối ,nhưng mà ,tôi cảnh cáo trước ,sau này anh mà bị đau lòng ,cũng không liên quan gì tôi."
Nam Cung Việt cũng cười , vui vẻ ôm tôi vào lòng.
Thời gian một năm , còn rất dài, có phải hay không? Trò chơi tình yêu có lẽ là hơi muộn,nhưng trong thời gian một năm này ,có thể lưu lại vài kỷ niệm đẹp , như thế cũng đáng. Tôi nghĩ, lần này có Nam Cung Việt làm bạn, tôi có thể thỏa thích ngao du phiêu bồng . Không những thế , còn có thể ỷ thế hiếp người nữa.Hà hà .Nghĩ thế, đột ngột tôi đẩy Nam Cung Việt ra , sau đó hai tay chống nạnh , ngửa mặt lên trời hét to :" Giang hồ , những chàng đẹp trai của ta ơi ,vàng bạc châu báu của ta ơi , phùng trần sở dương ta tới đây!"
Nam Cung Việt nhìn tôi kinh ngạc rồi nổi giận lên , đem tôi cắp vào nách, rồi dậm chân lấy đà phi thân lên trên không ....
Tốc độ của người Ngoẵ Lặc còn nhanh hơn cả dự đoán, đang ngồi ăn sáng với Nam Cung Việt thì có người tìm đến.
Tôi vẫn “xì xà xì xụp” húp cháo đột nhiên thấy Nam Cung Việt không ăn nữa, định hỏi có chuyện gì thì anh hét: “Ai?” tiếng hét chưa dứt đã thấy Nam Cung Việt lấy đôi đũa trong tay phi ra ngoài cửa sổ thay cho ám khí.
Bên ngoài vọng lại giọng nói khàn khàn: “Tiểu nhân Phụng Thiện, phụng mệnh chủ nhân đến tìm Sở Dương cô nương.”
Phụng Thiện? Tôi vội đến gần cửa sổ, nhìn ra ngoài thấy một người vừa gầy vừa đen đứng giữa sân, đúng là người của Thừa Đức - Phụng Thiện.
Nam Cung Việt lạnh lùng nói: “Các hạ cứ thế đột nhập vào nhà của ta, gan cũng không nhỏ.”
Mắt mày của chàng trai trẻ đó có vài phần giống Thừa Đức. Bức tranh cuối cùng có khi nào muốn nói anh bị hoàng đế bắt giam rồi? Chẳng lẽ hoàng đế tưởng tôi bị bắt cóc là do anh đạo diễn? Càng nghĩ càng thấy hoang mang. Hoàng đế chắc cũng biết sơ chuyện giữa tôi và Thừa Đức, có khi nào ông ta lại nghi ngờ Thừa Đức đứng đằng sau chuyện này? Nếu thật như thế thì việc tôi ra đi khác gì hại chết Thừa Đức?
Nam Cung Việt thấy tôi có biểu hiện khác thường, chưa kịp lại xem trong thư viết gì thì bức thư trong tay tôi đã bị Phụng Thiện nhanh tay cướp mất, hai tay nắm lại, lúc mở ra phong thư chỉ còn là bột giấy.
Nam Cung Việt biến sắc, có phần tức giận.
“Sở Dương cô nương, chủ nhân còn một câu muốn hỏi cô nương.” Phụng Thiện nói, “Chủ nhân hỏi, cô nương có chút tình cảm thật nào với người không? Nếu có thì mời cô nương đi cùng tiểu nhân.”
Có chút tình cảm thật nào không? Không cần biết có hay không tôi đều phải đi cùng anh ta, không đúng sao? Tôi sao có thể nhìn anh vì mình mà bị liên lụy chứ.
“Ngươi chờ chút. Ta còn chút việc phải làm, xong rồi sẽ đi cùng ngươi.” Tôi nói.
Phụng Thiện khom người, ưng thuận một tiếng rồi lui ra ngoài cửa.
Tôi quay người đối diện với Nam Cung Việt, định giải thích rõ ràng với anh nhưng không hiểu tại sao môi như bị dính vào nhau, mở miệng ra mà lại không biết nên nói thế nào.
“Quyết định đi?” anh hỏi.
Tôi gật đầu. Tuy thích cuộc sống tiếu ngạo giang hồ cùng anh nhưng tôi không làm được. Anh, nên có người con gái khác tốt hơn tôi bầu bạn cả cuộc đời.
“Chẳng phải đã nói là một năm sao? Mới có nửa ngày ngắn ngủi mà nàng đã đổi ý?” anh lại hỏi.
Tôi nhìn anh, lắc đầu: “Xin lỗi.” Lúc này đây, bất cứ một lý do nào cũng chỉ là ngụy biện, vậy thì nói nhiều để làm gì chứ?
Nam Cung Việt nhìn tôi, không nói gì, rồi đột nhiên anh cười lớn và quay người đi.
Tôi đứng lặng yên nhìn bóng hình anh biến mất ngoài cửa, thở dài một cái rồi cũng quay người đi ra. Đằng nào cũng phải cắt đứt, sao không cắt cho triệt để? Níu níu kéo kéo chỉ càng đau thêm.
Ra khỏi nhà, Phụng Thiện đang đứng chờ ngoài cửa thấy tôi đi ra không hỏi gì nhiều, dẫn tôi tới mé tường rào, nói một câu thất lễ rồi hai tay xốc nách tôi vượt tường. Bên ngoài tường đã có một chiếc kiệu nhỏ màu xanh đợi sẵn tự bao giờ.
Ngồi trong kiệu, tôi dần bình tĩnh lại, thấy mình hại mọi người vất vả đến cuối cùng lại chính mình ngoan ngoãn quay về. Xem ra mình với hoàng cung đúng là có duyên phận, ngày trước chạy trốn xong kết cục bị người ta tóm được, lần này vừa mới trốn chưa được một ngày đã phải ngoan ngoãn quay lại.
Lần này quay về tôi phải nói thế nào với hoàng đế mà không để lộ về hội Nam Cung Việt đây? Còn nữa, tôi quay về xong thì làm cách nào rửa tội cho Thừa Đức? Anh vừa bị bắt thì tôi đã tự mình quay về, thế này khác gì càng khẳng định thêm tội danh? Thừa Đức nghĩ thế nào vậy? Nghĩ thế nào mà lại mệnh Phụng Thiện mang bức thư này đến tìm tôi, chẳng lẽ anh không nghĩ đến chuyện này càng lộ rõ thêm mố