Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342296
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.
p nhưng ngữ điệu dơ bẩn lọt vào tai, nàng cau mày thật sâu, bước nhanh đi. Người nọ chỉ đuổi theo nàng ở sau lưng: "Hở, tiểu nương tử sao ngươi không để ý tới ta." Nàng làm sao bì kịp được bước chân của nam tử, người nọ chỉ mấy bước đã vượt đến bên người nàng, lại bắt tay áo nàng. Nàng giận tím mặt, nghiêng mặt chỉ thấy nơi vạt áo hắn đính đầy lông chim phượng như kim cương, hoa lệ như sao, đâm hai mắt đau xót, trong lòng giật mình, ra là hắn. Người nọ lại nâng một luồng tóc đen của nàng thả vào mũi, khẽ ngửi: "Thật là thơm —"
Người này mặc quần áo đắt tiền, hành vi lại không khác gì tên háo sắt. Nàng thẹn quá thành giận, phất tay áo lui người, tóc đen tán lạc trong lòng bàn tay hắn. Hắn ngược lại mừng rỡ, thèm thuồng quan sát nàng: "Tính tình cay cú, thật hợp khẩu vị của ta."
Nàng mặt lạnh liền đi, trong khoảnh khắc ánh mắt quét qua khuôn mặt hắn lại hơi ngẩn ra.
Người này cũng là một bộ dáng cực đẹp, tóc mai như dao cắt, mày như núi xa. Quan trọng là, mắt màu lam, hắn cũng có đôi mắt màu lam.
Người nọ lại tiến lên ngăn đường đi của nàng, một đôi mắt phong lưu đào hoa nhìn nàng như sói tìm được vật ngon mới mẻ, tham lam, làm như sau một khắc sẽ nhào lên. Giọng nói của hắn trêu chọc: "Từng nghe nói Chiêu Dương Công chúa là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, hôm nay vừa gặp, quả danh bất hư truyền." Hắn hà hơi bên tai nàng như lan, giọng nói mềm mềm phất qua vành tai tuyết trắng: "Đệ đệ kia của ta có cái gì tốt đâu, không bằng nàng theo ta đi, ngày sau ta kế vị làm vua, nàng chính là vương hậu của ta." Đầu ngón tay hắn chậm rãi chạm đầu vai của nàng, nhẹ nhàng ma sát, cách xiêm áo, rõ ràng cảm xúc dục vọng trong mắt hắn. Nàng không nhúc nhích, mặc đầu ngón tay hắn quấn lên như rắn, trong lòng chỉ có chán ghét. Nơi đó có nửa phần rung động khi bị Hách Liên Du đụng chạm, tuy có mấy phần giống nhau, nhưng cũng không phải là hắn.
Phẫn nộ, không cam lòng cùng nhau xông tới, lẽ nào chỉ có hắn.
Đảo mắt chỉ thấy tại cung khuyết lan can bạch ngọc, một người áo lam đứng chắp tay, cách bậc thềm ngọc ánh mắt sắc bén thâm thúy bắn tới.
Hách Liên Khánh không nhịn được cười lạnh một tiếng.
Trong dịch quán gấm đỏ rải đất, rèm nhẹ màn mỏng, lò hương khắc hoa mạ vàng. Trên bàn tử đàn để nghiên mực bằng đá đỏ, khói tùng, xạ hương, dây mây vàng, sừng tê giác, băng phiến. Trên giấy Tuyên Thành dùng mực thượng hạng từ trân châu tạo thành sinh động vẽ ra một cô gái, mắt hạnh má đào, xinh đẹp như hoa. Rõ ràng là gương mặt Thượng Quan Mạn, lại thấy hai vú loã lồ, mị nhãn như tơ, làm ra tư thái mắc cỡ... Hách Liên Khánh vẽ thật cao hứng, bỗng nhiên một bàn tay nghiêng thăm dò qua, đoạt mỹ nhân kia ra từ dưới ngòi bút.
Hách Liên Khánh giận dữ, xoay mặt trách mắng: "Thật là to gan, nô tài hạ tiện nào dám can đảm..."
Giấy Tuyên Thành sáng trắng bị vò thành một cục, ném vào trong chậu than người hầu bưng tới. Ngọn lửa nhô lên, trong nháy mắt hồn bay phách tán. Đầu sỏ Hách Liên Du thì sắc mặt âm trầm chắp tay đứng ở bên cạnh bàn.
Hách Liên Khánh ngược lại cười: "Thế nào, mất hứng? Khó được khó được, trước kia giành vật của ngươi thế nào ngươi cũng đều đưa ra mặt gỗ. Hôm nay cánh cứng cáp rồi, cũng dám không nể mặt ta." Hắn đột nhiên níu áo Hách Liên Du, lại gần nói: "Ngươi nghe kỹ cho ta, tiểu mỹ nhân Chiêu Dương kia ta đã xem trúng. Ngươi dù muốn cho cũng phải nhường, không muốn cho cũng phải nhường."
Hách Liên Du mỉm cười nhướng mày, cổ tay dùng sức. Hách Liên Khánh đau kêu một tiếng, vội buông ra, lui về phía sau mấy bước nhìn cổ tay mình, đột nhiên đen đi. Đang muốn tức mắng to, Hách Liên Du không để ý sửa lại cổ áo, đạm nói: "Nếu ngươi muốn Chiêu Dương, ta cho ngươi là được."
Hách Liên Khánh không nghĩ đến dễ dàng như vậy, một trời một vực với thái độ thiêu huỷ giấy Tuyên Thành vừa rồi. Hắn chỉ cho là trong đó có tâm tư khác, thích thú cong lên một nụ cười rất bỉ ổi: "Ngươi đừng quên, đàn ông Cổ Hạ quốc có thể lấy vợ của cha, nếu ngươi làm gì mờ ám ở trong, ta sẽ khiến cho tiện nhân kia..."
Chỉ cảm thấy gió lạnh đánh tới, Hách Liên Du chắp tay đứng ở trong ánh sáng lạnh sáng trắng, ngược ánh sáng chỉ thấy màu lam chuyển đậm, thanh âm của hắn rét lạnh giống như thú: "Chỉ sợ ngươi không đợi được tới ngày đó."
Cửa đột nhiên vọt tới hai đội hộ vệ, mọi người hung thần ác sát, cầm binh khí trong tay. Hàn đao thu cầu vồng, từ đó thấy đao quang kiếm ảnh bên trong phòng. Hách Liên Khánh nhất thời luống cuống: "Hách Liên Du, ngươi dám!"
Hách Liên Du hờ hững phất tay áo ra phòng: "Đây là lễ ra mắt của ta, nhị ca hảo hảo hưởng thụ đi."
Không đến một khắc, bên trong phòng tiếng kêu gào khóc thảm thiết điếc tai.
Đêm khuya, người trong Càn Khôn Điện đến, đồng ý Thượng Quan Mạn mang theo Diệu Dương đi thăm Ngô Sung Viện.
Trong thiên lao âm trầm ươn ướt cô đơn, mùi vị mục nát gay mũi. Hai người đội mũ màu đen do nội thị chuẩn bị đi vào bên trong. Bước chân không tiếng động, lại giật mình vì tiếng hô buồn bã trong thiên lao. Sau song sắt