Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2295 lượt.
, hai bên lối đi lộ ra một đôi tay trải rộng vết thương dữ tợn, khô cằn như bắt được một tia hi vọng cuối cùng. Diệu Dương đột nhiên khiếp đảm, bắt tay áo Thượng Quan Mạn nhỏ giọng mở miệng: "Tỷ... Tỷ tỷ. Người vào trước đi."
Mắt thấy gần ngay trước mắt, càng đến gần càng đáng sợ, Thượng Quan Mạn cũng không hỏi, chỉ dặn dò nội thị hảo hảo chiếu cố.
Khoá sắt trên cửa leng keng vang dội, nội thị dẫn nàng tới cuối phòng giam, rồi không tiếng động thi lễ, lánh ở một góc xa xa. Trong thiên lao cũng không thấy ánh sáng, trên tường có một ngọn đèn dầu, từ ánh sáng nhạt có thể thấy một thân ảnh gầy yếu mặc đồ tù trắng thuần lẳng lặng cuộn trong góc tường lạnh lẽo rêu xanh sau song sắt. Hai tròng mắt thẩn thờ ngắm nhìn bức tường rêu xanh đối diện, thần hồn giống như đã ở ngoài ngàn dặm.
Nàng nhẹ nhàng kêu: "Sung Viện."
Thân ảnh kia cũng không nhúc nhích, nàng lại nói: "Sung Viện, người nhìn ta đi, ta là Lâm Quan, hôm nay ta mang Diệu nhi tới thăm người."
Nghe được "Diệu nhi" thân thể Ngô Sung Viện sợ hãi động đậy, ngẩng mặt. Hai tròng mắt trống rỗng nhìn về phương hướng chỗ nàng, khàn khàn nói: "Diệu nhi, Diệu nhi của ta!"
Thượng Quan Mạn kinh ngạc nhìn chăm chú hai tròng mắt bà. Đôi con ngươi ảm đạm không ánh sáng, trong lòng trầm xuống từng tia một, hẳn là khóc đến mù rồi. Nói thật nhỏ: "Dạ, người cẩn thận nghe thanh âm của ta, Lâm Quan nữ nhi của Cố Sung Viện giờ ở Thù Ly cung. Ta không lừa người, nàng đang ở bên ngoài..."
"Không, đừng cho nó vào đây." Ngô Sung Viện kinh hãi lắc đầu, khóe mắt rỉ ra giọt lệ lớn: "Không thể để nó nhìn thấy dáng vẻ của ta bây giờ."
Thượng Quan Mạn ngồi xổm người xuống ôn nhu khuyên lơn: "Người chẳng lẽ không muốn gặp nàng một lần sao?" Nhìn xung quanh không một bóng người, nàng giảm thấp thanh âm nói: "Ông ấy dần dần sủng ái ta, ta sẽ chọn thời cơ nói chuyện của người, vì Diệu Dương, người phải kiên trì lên."
Ngô Sung Viện nghe vậy chậm rãi lắc đầu: "Ngươi bây giờ thế cô sức yếu, ngươi không đấu lại bà ta đâu."
Ngô Sung Viện nghiêng tai nghe ngóng, vội bước nhanh lấn đến gần. Năm ngón tay xuyên qua song sắt nguội lạnh đem một vật nhét vào trong tay nàng. Đốt ngón tay tái nhợt như cành khô bóp chặt bàn tay tươi tắn của nàng. Thượng Quan Mạn thất thần chốc lát. Từ lúc nào, Ngô Sung Viện bà đã không phải là da thịt như ngọc. Lại nghe Ngô Sung Viện vội vàng dặn dò: "Đem cái này giao cho ông ấy."
Vật trong lòng bàn tay màu máu đầm đìa, mùi tanh nồng xông vào mũi. Bà đã cắn nát đầu ngón tay, kéo váy lấy máu thay mực mà viết nên. Trong lòng Thượng Quan Mạn bỗng nhiên đau nhói: "Sung Viện, người đây là..." Muốn dùng cái chết minh oan sao?
Nàng vội vàng xoay mặt: "Không được đâu."
Gương mặt Ngô Sung Viện trắng bệch như tờ giấy: "Chỉ có như vậy ông ấy mới có thể đối đãi Diệu nhi của ta thật tốt. Điện hạ, ngươi nhất định phải giúp ta." Nàng chậm rãi trợt người xuống, bò lổm ngổm nặng nề dập đầu trên mặt đất: "Ngươi nhất định phải giúp ta!"
Tần quỳ lạy Đế Cơ, tam cương ngũ thường đã loạn rồi. Nàng cuống quít lắc mình, thanh âm cứng lại: "Sung Viện ——"
Thượng Quan Mạn được nội thị dẫn không tiếng động dời bước ra ngoài. Diệu Dương cẩn thận nghênh đón: "Tỷ tỷ, mẫu thân bà... bà..." Nàng lại không dám nhìn Diệu Dương, chẳng qua là dặn dò, "Dùng vải đen che kín cửa tù, để cho Điện hạ ở bên ngoài nói chuyện với Sung Viện là được rồi."
Nội thị đáp vânng.
Diệu Dương kinh nghi: "Che kín, sao lại muốn che kín?"
Nàng nhẹ nhàng đè lại trên vai nàng: "Đi đi."
Một khắc, nàng thẩn thờ đứng đợi một khắc. Song sắt vẫn có cánh tay gầy trơ xương lộ ra, lan can kia giống như ngăn cách giữa sự sống hay cái chết. Nàng không cam lòng chờ tử vong lại tới, yên lặng chờ đợi, bất lực chờ đợi một sinh mạng sắp trôi qua.
Diệu Dương khóc thở không ra hơi được nội thị đỡ lảo đảo đi trở ra. Chợt nghe một tiếng hô lên trong ngục, thanh âm lanh lảnh của nội thị hốt hoảng vang ở trong lao ngục âm u: "Ngô Sung Viện chết rồi ——" vĩ âm thật dài như gió, rót đến hai gò má rét run.
Diệu Dương nghe vậy, chớp mắt, ngất đi. Thượng Quan Mạn tiến lên giành một bước nâng thân thể nhỏ yếu của nàng.
Diệu Dương còn nhỏ như vậy, vẫn còn ở độ tuổi ngây thơ thuần khiết, lại gặp phải đau đớn người thân ly biệt, thương tiếc dùng áo choàng che tốt cho Diệu Dương. Trong lòng nàng có vài tia may mắn, thật may là, Cố Sung Viện vẫn còn sống, nàng cũng vẫn còn sống.
Hồi lâu, Thượng Quan Mạn mới giao người cho nội thị hầu hạ ở bên: "Đưa Điện hạ trở về."
Nội thị nhanh chóng mang kiệu đến, nàng thấp giọng dặn dò: "Cẩn thận chút."
Nội thị vội cười: "Điện hạ yên tâm."
Đêm rét thâm trầm, ép tới trong lòng người uất ức khó tả. Váy dài uốn lượn xẹt qua cung cấm, nàng bước nhanh vào điện. Vừa vào điện liền bổ nhào quỳ đến trên đất, hai tay dâng huyết thư lướt qua đỉnh đầu, cúi đầu thật sâu. Nàng không thể để cho bà chết đi vô ích.
Hốc mắt dần dần ướt, nàng nghẹn ngào kêu: "Phụ hoàng..."
Hoàng đế vốn ở dưới đèn xem tấuChương, thấy bộ dáng này của nàng không khỏi mỉm cười: "Thế nà