Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342575
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2575 lượt.
"Lâm Quan nghe lệnh."
Nàng vội quỳ xuống.
"Tất cả sai lầm trước của con, trẫm đều không truy cứu. Trẫm muốn con lấy công chuộc tội, vẽ ra bản đồ trò giỏi hơn thầy, con có hay không bằng lòng."
Nàng vui mừng nảy ra: "Tạ Thánh thượng khai ân."
Hoàng đế nghiêng đầu đưa mắt nhìn, hai tay nàng đều nằm ở trên đất, cẩm y uốn lượn, tôn lên đầu vai nhỏ yếu, cuối cùng trầm giọng nói: "Con chắc cũng biết trẫm đem cái gì giao cho con."
Nàng tất nhiên biết quan hệ trọng đại, thiên triều bình an vô sự chính là nhờ bài biện của đường ngầm này. Nếu một ngày có chánh biến, đường ngầm hôm nay chính là đường lớn cứu mạng. Một giang sơn, một vương triều cũng hơn thế, bí mật kinh thiên như vậy, thế nhưng ông lại giao cho nàng, nàng không thể không sợ, nếu như bản đồ hoàn thành, Hoàng đế qua sông rút cầu... Nàng dập đầu thật sâu: "Nhi thần hiểu."
Hoàng đế tựa như có thể nhìn thấu nàng: "Chuyện này chỉ có con và trẫm biết được. Con từ trước đến giờ thông minh, chỉ cần trung thành với trẫm, trẫm sẽ bảo đảm an nguy của Lan nhi."
Nàng hoảng sợ mở miệng: "Nhi thần không dám." Dừng một chút, chần chờ mở miệng: "Nhi thần có một chuyện muốn nhờ."
"Nói đi."
"Hồng Phi - Một tiểu tham sự ở binh bộ là người quen cũ của nhi thần, hôm nay gặp gỡ nỗi khổ lao ngục, nhi thần muốn..."
"Được, trẫm biết."
Trên đường náo nhiệt đinh tai nhức óc, một thanh âm vang lên, lại là trận trận nói khoác lọt vào tai. Âm thanh từ nơi xa xôi vọng đến, lại tôn lên tột cùng tĩnh mịch không tiếng động trong nhà tù. Tường đá phòng tù vững như tường đồng, cũng không có cửa sổ ở mái nhà, bốn phía đốt miếng lửa dùng để chiếu sáng. Gió lạnh thổi qua, tia lửa tứ tán, đùng rơi vào trên vạt áo đã sớm cũ rách không chịu nổi của phạm nhân, lập tức dấy lên vết đốt như sao.
Người nọ làm như đã ngất xỉu đi, tứ chi bị xích sắt vững vàng giữ tại trên mặt tường, cúi đầu, tóc dài che mặt, trên người tất nhiên vết thương chồng chất, lại thấy lưng hùm vai gấu, rõ ràng một hán tử to con.
Có người ôm nước lạnh giội qua, hán tử chợt đánh một cái giật mình, cuối cùng tỉnh, trước mắt mơ hồ chậm rãi ngẩng đầu. Trên người nóng rực đau đớn, bên tai ông ông tác hưởng, làm như bay ở đám mây, mềm nhũn rơi không tới trên đất, xuyên thấu qua tóc dài che giấu ẩm ướt trước mặt. Hắn mơ hồ chỉ thấy trên bàn cách đó không xa có một chiếc đèn hoa sen tinh xảo ấm áp, hết sức mở mắt, màu sắc ấm áp đậm càng ngày càng rõ, mới thấy một nam tử tuấn mỹ ngồi sau đèn.
Ngón trỏ của hắn khẽ gõ mặt bàn, một tiếng lại một tiếng, nổi bật lên tĩnh mịch trong lao. Gió tấp qua, ánh đèn loạn, xẹt qua mặt mày thâm thuý hình dạng rõ ràng. Hắn thấy một bộ áo quan màu tím, chỉ cảm thấy cực hạn hoa lệ cao quý. Cách hơi nước thật mỏng trong mắt cùng hoàng hôn mỏng choáng, quanh thân nam tử khép lại một tầng ánh vàng, làm như mặt trời chiều ngã về tây, ánh sáng tầng tầng rơi vãi, tuấn mỹ không như người phàm.
Có người lên tiếng khuyên lơn: "Người này thật là cố chấp, ngươi nhận liền không cần bị khổ sở."
Hán tử mới nhớ lại, người này không phải là ai khác, chính là Hình bộ và Công bộ Thượng thư, Hách Liên Du.
Thanh âm Hách Liên Du như sóng nước chẳng xao: "Hồng Phi, ta cũng không muốn làm khó ngươi, ngươi chỉ cần tố cáo, mùa đông năm ngoái, nàng và ngươi mưu đồ bí mật xuất cung, trong thời gian này rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Hồng Phi hừ lạnh một tiếng quay đầu sang chỗ khác.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Đá Thợ Sơn: shoushan stone, một trong "Bốn loại đá ấnChương (đóng dấu)" truyền thống của Trung Quốc.
[2'> Thiên can: là một loại khiệu chữ viết cổ đại củaTrung Quốc, gồm 10 chữ cái: giáp, ất, bính, đinh, mậu, kỷ, canh, tân, nhâm, quý, sử dụng theo tuần hoàn.
Trung Quốc cổ đại thường dùng để đặt tên, sắp xếp thứ tự, thế kỷ.
Hách Liên Du trầm tĩnh nhìn hắn.
Hắn mặc dù không nói lời nào, lại như có mây đen cuồn cuộn đè ở phía chân trời, đè khiến cho người ta hít thở không thông. Hồng Phi rốt cục không nhịn được mở miệng: "Trước khi tiểu nhân gặp Điện hạ, vẫn kính trọng Đại nhân là một hán tử nghiêm chỉnh, nhưng tiểu nhân đã quyết tâm trung thành với Điện hạ, xin Đại nhân không nên hỏi, tiểu nhân không muốn mạo phạm Đại nhân."
Đỗ Minh nổi đóa: "Tên này..."
Thanh Thụy không tiếng động tới sau lưng Hách Liên Du, nói nhỏ mấy câu bên tai hắn, hai tay nâng lên một khối ngọc hình vuông, màu ngọc ấm áp, ẩn có ánh sáng, đột nhiên hiện chữ Lâm Quan.
Đế Cơ Hoàng đế sủng ái mới có ngọc bội khắc tên, vừa hiển lộ rõ hoàng ân, cũng là tượng trưng quyền lợi và thân phận. Hắn chỉ bóp khối ngọc kia trong lòng bàn tay, đầu ngón tay chậm rãi lướt qua, gió mát vang dội.
Thanh Thụy chần chờ: "Chủ tử..."
Hách Liên Du mặt không chút thay đổi vỗ bàn đứng lên: "Thả người."
Hồng Phi từ Hình bộ ra ngoài, đã là mặt trời chiều ngã về tây, ánh nắng chiều đốt nửa bầu trời, làm nhiễm đỏ cây hoa bên đường. Phản Ảnh đứng ở trong bóng cây, mỉm cười giang hai cánh tay, tay áo rộng bay múa như bướm bên cánh tay hắn: "Hoan nghênh trở lại."
Thời gian