Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342275

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2275 lượt.

ng.
Phạm Như Thanh cuối cùng nói: "Thần, cầu xin Chiêu Dương Công chúa."
Tiếng nói rơi xuống đất, cả vườn đều tĩnh, Hoàng đế ngẩn người, thần sắc đã không vui, ánh mắt bách quan loạn xét, thẳng tắp bắn tới trên mặt Hách Liên Du. Hách Liên Du lại khẽ cong môi, rỉ ra nụ cười như có như không.



Hoàng đế lớn tiếng hỏi "Người nào?"
Phạm Như Thanh dập đầu chạm đất, thái dương chậm rãi chảy xuống mồ hôi, quanh co chảy tới cổ áo, hắn cắn răng muốn ngẩng đầu, chợt nghe Tào Đức cười nói: "Lão nô nghe là Lâm Quan Điện hạ."
Phạm Như Thanh kinh ngạc giương mắt. Tào Đức cong mắt cười nhìn hắn, ánh sáng chợt lộ, xoay mặt cười nói với Hách Liên Du: "Đại nhân cũng nghe thấy chứ."
Hách Liên Du lãnh đạm không nói, bách quan lại rối rít phụ họa: "Là Lâm Quan Điện hạ..."
Hoàng đế mới cười: "Là Lâm Quan sao?"
Trong nhà phò mã chuẩn bị tốt chín lễ vật, ngựa gỗ tay quay, các loại áo giáp, đến Ngọ môn cung dâng, đãi tiệc theo đúng lễ thường. Ba vị Phò mã này, hai vị là quan mới thi đậu, có thể gom đủ chín lễ đã là không tệ, cộng thêm Hoàng đế ban thưởng. Chỉ có Hách Liên Du tài lực hùng hậu, một đường giăng đèn kết hoa, vạn trượng gấm đỏ lót đường dọc theo đến phủ đệ, lại có sư múa mở đường, khiến tất cả dân chúng đều hướng đến nơi này. Có người hỏi, cần gì phô trương như thế, làm tỏ rõ eo hẹp của hai vị kia rồi, Hách Liên Du cũng chỉ một câu: "Hôn lễ của Hách Liên Du ta, há là chuyện đơn giản." Chiêu Dương nghe nói, tất nhiên không kìm được vui mừng.
Nghi thức bày đủ, đèn đuốc thắp lên, màn đỏ rèm xanh từ cửa cung một đường đi tới, gấm bay như mây, mây lan vạn dặm, kéo dài tỏ rõ vui mừng, đưa tới trăm chim tề tụ, trùng trùng điệp điệp vòng qua kinh thành. Lúc trên đường, chợt một hồi hỗn loạn, thân kiệu quạt lợi hại, chỉ nghe tiếng thét chói tai bên ngoài kiệu, cũng không biết phát sinh chuyện gì, hồi lâu tiếng nhạc mới vang lên lại, chia đường về phủ mình.
Đợi đến trước cửa phủ phò mã, kiệu hoa qua bồn lửa than, bên ngoài kiệu chen chen kêu la làm cho bên tai ông ông tác hưởng. Mặt trời rực rỡ chiếu xuống, cửa kiệu gấm đỏ chiếu thân hình thon dài của phò mã, trông thấy hình dáng giương cung mạnh mẽ, rất là ung dung tuấn mỹ. Chỉ nghe vù vù ba tiếng, do Phò mã bắn ba mũi tên đỏ về cửa kiệu, mọi người ầm ầm tiếng kêu tốt. Thượng Quan Mạn kinh ngạc trong lòng, Phạm Như Thanh là một thư sinh, thế nhưng cũng có bực phong thái này.
Dừng kiệu rồi mở cửa kiệu, một bé gái ăn mặc đẹp cỡ năm sáu tuổi đỡ nàng ra kiệu, vượt qua "Yên ngựa" làm bằng gỗ sơn đỏ thắm, thảm đỏ. Hỉ nương đều là ma ma lâu năm trong cung, Hoàng hậu thương cảm Chiêu Dương, đặc biệt chọn ma ma mới. Thù Ly cung chỉ có một vị La cô, vốn nên do bà, nhưng bởi vì Thượng Quan Mạn không yên lòng, nên để bà ở lại cung, chỉ dẫn theo Thù Nhi, về sau La cô nhờ đến một vị, hỉ nương mới coi là đủ.
Do hỉ nương dẫn tới trong đường, nghi thức bái đường rườm rà xong, có hai tiểu bảo nâng đèn hoa (cây đèn cầy đỏ đẹp đẹp thắp trong phòng tân hôn). Phò mã nắm dây lụa nhiều màu dẫn Đế Cơ tiến vào động phòng. Bước qua mười gấm đỏ trên đất, đi qua một tấm, hỉ nương lại lần lượt truyền trải tiếp lên trước (tức là chỉ đặt 2 miếng dưới đất trước, đi đến miếng cuối thì lấy miếng đầu ghép lên trên đi tiếp, đủ 10 miếng thì thôi), ý vị "Nối dõi tông đường", mọi người túm tụm vào động phòng, theo như nam trái nữ phải ngồi ở mép giường. Lúc này một mệnh phụ dùng đòn cân gõ đầu Đế Cơ một cái, xưng "vừa lòng đẹp ý", Phò mã ngồi tạm một chút, rồi mới ra tiền sảnh mời rượu.
Vừa nghe chờ, liền chờ đến đêm khuya.
Nến đỏ như lửa, trong phòng môt mảnh vui mừng đẹp đẽ, nơi nơi đều là màu đỏ dùng khi Công chúa xuất giá, màu sắc vô cùng quý khí, chứng tỏ thân phận quyền lực các cô nương ngoài cung không thể vượt qua. Nhiều như vậy, cảm giác như đưa thân vào trong một biển đỏ vô tận, nhìn khiến người hít thở không thông. Hương từ trong đồng chạm rỗng phun ra, mùi thơm vào mũi từng sợi, cảm giác cổ áo siết cổ họng phát khô, làm như tùy thời đều muốn thiêu cháy. Cách khăn voan nhìn sang, chỉ thấy ánh nến trên bàn mông lung lóe sáng tối, ngược lại cực kỳ giống một đám cúc chập chờn trong gió. Trong phòng yên tĩnh vô cùng, mơ hồ nghe được tiếng huyên náo ồn ào ngoài phòng khách, hình như là khách lôi kéo tân lang mời rượu, trong lúc từ chối, lại một hồi tiếng cười. Thanh âm kia truyền tới trong tai, lại xa xôi như cách muôn sông nghìn núi.
Ngồi đã lâu, mới phát giác tứ chi chết lặng đã không cách nào nhúc nhích, lưng cũng làm như cứng đi, cứng còng lợi hại. Một ngày lễ nghi phiền phức, nàng rốt cuộc mệt mỏi, mười ngón tay mảnh khảnh mơ hồ tê dại. Hai đầu gối cũng làm như không có tri giác, trong lòng nàng chán ghét, chỉ muốn kéo hết khăn vuông xuống.
Nàng nhớ tới buổi sáng xuất giá, ánh trăng mỏng manh soi sáng trên áo tơ màu xanh đậm của Cố Sung Viện, bà đỡ nàng đến trước kính chải đầu, một chải tóc đến cuối, hạnh phúc đến già. Lược răng ngà trắng nõn lại không trắng bằng tay của Cố Sung Viện, phản xạ trong kính, mặt của bà mơ h