Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.

u tĩnh đặc biệt.
Chuyển qua hành lang, quả thấy trong đình đỏ có một người lẳng lặng khảy đàn.
Áo trắng hơn tuyết.
Lâm Bình cung kính nói: "Hàn gia, Cố công tử đến."
Cố công tử, xưng hô thật là xa, Thượng Quan Mạn không khỏi mỉm cười: "Hàn gia." Lâm Bình yên lặng lui xuống, thấy Hồng Phi đứng nghiêm bất động, hung hăng trừng mắt nhìn hắn. Hồng Phi bất đắc dĩ, chỉ đành phải lui xa mấy bước chờ.
Hàn gia ngẩng mặt nhìn nàng, ánh nắng ấm trong đình chiếu mặt mũi tuấn lãng của hắn, trong mắt có vài tia chớp tắt, chợt tràn ra một nụ cười ấm áp: "Mạn đệ, đã lâu không gặp."
Tính lại, đúng là thật lâu rồi, từ lần trước... Nàng bỗng nhiên nhớ tới lần trước hai người tách ra ở loại tình cảnh nào, hắn say rượu làm càn, ý đồ dùng sức mạnh đối với nàng, sắc mặt liền có chút lúng túng. Hàn gia không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, thanh âm chầm chậm: "Lần trước... Thật sự là xin lỗi."
Nàng vội cười: "Hàn gia không cần để ở trong lòng, Hàn gia say, chỉ sợ xem tiểu đệ trở thành cô nương, tiểu đệ cũng đã quên."
Nàng gọi hắn Hàn gia, Hàn gia hơi thở dài, đưa tay qua bên nhẹ nhàng đẩy một hộp gấm tới trước mặt nàng: "Để tỏ lòng áy náy, vi huynh đáp ứng một yêu cầu của Mạn đệ." Hắn dừng một chút, mặt mũi dần dần nghiêm, chỉ cho là lời thề: "Mặc dù tan xương nát thịt, ta cũng sẽ giúp đệ làm."
Thượng Quan Mạn ngẩn ra, chiếc hộp cổ kính kia, hoa văn rối rắm, nàng đã thấy. Lần trước hắn dẫn nàng đến chỗ Huyên cô nương, bên trong chính là cái vòng ngọc đó... Nàng vội đẩy trở về: "Vật quý trọng như vậy, tiểu đệ vạn vạn không dám nhận."
Hai tay Hàn gia đặt ở trên hộp gấm vẫn không nhúc nhích, con ngươi cô đơn: "Nếu Mạn đệ không nhận, chính là không chịu tha thứ ta cho. Huống chi đây là tín vật, chỉ cần Mạn đệ lấy ra cái này, vi huynh làm việc nghĩa tuyệt không chùn bước."
Nàng nhìn hắn, lại khó có thể cự tuyệt miệng cứng lại, Hàn gia đã mỉm cười mở ra hộp gấm: "Ta đeo lên cho đệ." Vòng ngọc sóng biếc như nước, tôn lên da thịt trắng như tuyết, đầu ngón tay của nàng đột nhiên co rụt lại. Nhưng hắn lại cố ý bắt được tay của nàng, theo cổ tay mảnh khảnh đi xuống. Vòng ngọc chạm đến da thịt, chỉ cảm thấy toàn thân mát mẻ, rất thoải mái.
Hàn gia cười nói: "Um, nhìn xem, rất xứng với đệ." Nụ cười trên mặt hắn chói lọi như ánh trăng, ánh tất cả chung quanh sáng lên, khiến cho nàng không nhịn được thu hồi lại lời cự tuyệt.
Bởi vì có người của Hàn gia âm thầm tương trợ, mấy hán tử cũng không tổn thương Diệu Dương. Phản Ảnh cùng nàng chơi mệt mỏi mới đưa nàng hồi cung. Hàn gia vẫn giữ Thượng Quan Mạn trong phủ dùng bữa, đợi đến khi tự mình đưa nàng ra ngoài đã là sao giăng đầy trời. Tường trắng hai bên, liễu rủ theo gió đưa tình có thể thấy được ở trong bóng đêm đen tối.
Người hầu nam ở trước mặt cầm đèn dẫn đường, ánh sáng chiếu bóng trên phiến đá trên đất, theo gió đung đưa.
"Chờ ta trở lại dùng bữa."
Nàng nhớ mang máng sáng nay hắn có nói như vậy. Nhưng nàng hiện tại cách hắn gần như vậy, cùng dưới một mái hiên, lại khó bảo đảm tim của mình bình tĩnh như nước. Đôi mắt Hoàng đế nhìn chằm chằm vào, nếu như để cho ông nhìn ra đầu mối, tất nhiên cũng dính líu hắn. Vì bảo vệ tánh mạng của mình, không để cho Hoàng đế sinh nghi, không bằng tự tránh xa xa một chút.
Chợt nghe gió thổi qua, cành lá xao động, từ hai bên truyền đến tiếng bước chân nườm nượp, vây bốn người ở một chỗ. Lâm Bình và Hồng Phi cầm đao cảnh giác chung quanh. Hàn gia một bộ bình tĩnh, chỉ hướng trong bóng đêm chắp tay: "Đại nhân tìm đến, không có tiếp đón từ xa, thật là thất kính."
Đuốc ở chung quanh đốt lên hết, soi bóng đêm sáng như ban ngày. Một người từ bóng đêm bước vào trong ánh sáng, áo dài màu lam trong ánh lửa sáng tắt, hình dáng thâm thúy của hắn cũng lúc sáng lúc tối trong ánh sáng.
Hắn nhàn nhạt liếc nhìn nàng: "Còn muốn ta mời trở về sao?"
Thượng Quan Mạn cười nói với Hàn gia: "Hàn gia xin dừng bước đi." Xoay người muốn đi, Hàn gia một tay cầm nàng, nói giọng khàn khàn: "Thân phận của đệ, ta vẫn chờ đệ nói cho ta biết, đến bây giờ đệ còn không chịu nói sao?"
Trong lòng nàng hốt hoảng, Hách Liên Du rất thủ đoạn, nàng cần gì dính líu Hàn gia, chỉ đành phải nhẹ nói: "Xin lỗi." Rút tay ra ngoài, liếc mắt nhìn Hồng Phi: "Chúng ta đi."
Hai người đều là một đường không lời.
Nhà chính bên trong phủ nguyên là trụ sở của Hách Liên Du, bởi vì vị trí tốt nhất, nên dùng làm tân phòng. Phòng chỉ đốt một cây nến, ngọn lửa vô cùng ảm đạm, làm như gió vừa thổi sẽ tắt ngay. Thượng Quan Mạn không thấy Thù Nhi, liền đến phòng bên trong tìm nàng. Vừa mới đẩy cửa, lại thấy tro bụi bay loạn trên tay Thù Nhi, tựa như đang đốt thứ gì, nghe động tĩnh, vội ném đi, dường như bị kinh sợ nhìn nàng.
Nàng mỉm cười nói: "Thì ra là ngươi trở lại."
Thù Nhi vội nói: "Vâng"
Thượng Quan Mạn cũng không truy cứu, nói: "Nghỉ ngơi sớm đi." Lắc mình thuận tiện đóng cửa phòng lại. Thù Nhi nhất thời đặt mông ngồi chồm hổm trên đất, đồ trong tay bị cháy sạch chỉ còn lại chút ít, phía trên có điểm chút mực, như bố cờ, nàng xem hồi lâu