Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342274

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.

>Mặt trời dần dần cao, chiếu vào soi rõ bóng người trên đá cẩm thạch sáng loáng. Cuối mùa xuân đã thấy khốc nhiệt, một hồi áo trong liền rỉ ra mồ hôi, dính sát trên da thịt. Trên trán Phạm Như Thanh chảy mồ hôi nóng, từ cái trán quanh co chảy tới cằm, quanh quẩn chốc lát, rơi vào trên cẩm bào, thật nhột. Thế nhưng hắn lại nửa phần không dám nhúc nhích, nhìn trộm Hách Liên Du quỳ chung với hắn. Mặt không chút thay đổi nhìn một chỗ trước mắt, hình dáng thâm thúy, lưng thẳng, không có nửa phần bộ dáng chật vật như mình.
Một đôi giày hình mây vàng sáng xuất hiện trong đáy mắt, thanh âm nặng nề của Hoàng đế đè ở trái tim: "Chuyện gì xảy ra?"
Phạm Như Thanh liếc mắt nhìn Hách Liên Du, hắn tựa như cũng không tính mở miệng, mới nói: "Thánh thượng, vi thần không biết mặt Lâm Quan Điện hạ." Hoàng đế cười lạnh: "Không biết mặt? Không biết mà cũng dám đến trước mặt trẫm cầu hôn." Phạm Như Thanh hoảng sợ dập đầu: "Thánh thượng minh giám, vi thần chỉ gặp mặt Chiêu Dương Điện hạ một lần, huống chi lúc ấy Điện hạ mang theo mũ trùm đầu, không thể nhìn thấy dung nhan. Chỉ nghe nói Chiêu Dương Điện hạ vi phục ra ngoài, mới dám phán đoán đó chính là Chiêu Dương Điện hạ. Vì vậy thần khó có thể phân biệt Lâm Quan Điện hạ và Chiêu Dương Điện hạ." Hoàng đế nghe được không kiên nhẫn, xoay người bỗng nhiên chỉ hướng Hách Liên Du, trên trán nổi gân xanh: "Hắn không biết đã đành, ngươi cũng không nhận biết được sao?"
Hách Liên Du nói nhỏ: "Bẩm Thánh thượng, vi thần say."
"Ngươi!" Tay Hoàng đế chỉ vào hắn thẳng run, tức giận á khẩu không trả lời được.
Sớm có người đi truyền Thượng Quan Mạn, thân ảnh áo đỏ khoan thai đến gần, mới vừa vào Kiền Khôn Điện, Chiêu Dương liền mãnh liệt nhào lên, giơ tay liền đánh: "Tiện nhân, ngươi còn dám tới!" Nàng vội lắc mình, vẫn còn không nhanh bằng tay nàng ta, chát một tiếng đánh tới trên mặt.
Trên má nóng hừng hực một mảnh, nàng cũng không che, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Chiêu Dương. Chiêu Dương tức giận lại muốn đánh, tất cả nữ quan ngây người, vội đi kéo Chiêu Dương lại, búi tóc tán loạn, vừa giãy giụa vừa mắng: "Tiện nhân! Ngươi dám giành với ta, ta nguyền rủa ngươi không chết tử tế được."
"Đủ rồi!"
Hoàng đế chẳng biết lúc nào chắp tay vào điện, nghe vậy cả giận nói: "Con nào có bộ dạng giống một tỷ tỷ, miệng tích chút khẩu đức đi!" Chiêu Dương chỉ bị nữ quan đỡ thở hồng hộc, nghe Hoàng đế khiển trách nàng, mắt đỏ chạy như bay ra điện. Hà Hoàng hậu vội kêu cung tỳ: "Mau đi xem Điện hạ."
Bên trong phòng chỉ còn lại ba người, ánh sáng ban ngày chiếu sáng vào trong điện, chiếu ô gạch vàng sáng như gương. Nhất thời kỳ quái, Hoàng đế chỉ ngồi ở trên bảo tọa im lặng không nói, Hà Hoàng hậu rốt cục mở miệng: "Quan gia tính toán xử trí như thế nào."
Hoàng đế nhàn nhạt liếc nàng: "Chẳng lẽ Tử Đồng có biện pháp tốt hơn?"
Đều nói một gái không lấy hai chồng, dân gian đã thế, hoàng gia vì thể diện càng thêm chú trọng những thứ tục lễ này. Cho dù là sai lầm rồi, cũng tuyệt đối không có đạo lý đổi lại. Hà Hoàng hậu mỉm cười nói thầm, nhưng cũng bất đắc dĩ, chỉ đành phải nói: "Việc đã đến nước này, chỉ có thể đâm lao phải theo lao."
Hy vọng của cả tộc Hà thị, trong một đêm hóa thành bọt nước, trong lòng Hà Hoàng hậu phập phồng, trên mặt hết sức bình tĩnh, nhìn Thượng Quan Mạn âm thầm cắn răng, tiện nghi nha đầu này!
Thành thân không xong, thư sinh kia lại không có quyền thế dựa vào, nhưng vẫn có thể nghĩ biện pháp khác, Hà Hoàng hậu vẫn là người nắm quyền.
Hoàng đế lại giấu thần sắc: "Nói, trận kịch loạn này mỗi người đều có ý do, con là vì sao?"
Hà Hoàng hậu nâng mắt phượng lên nhìn nàng.
Nàng chần chờ: "Nhi thần..."
Hoàng đế thấy nàng chần chờ, một lời đoán ngay: "Hay là, con cũng hâm mộ Tử Thanh?" Nói xong mặt mũi Hà Hoàng hậu cũng nghiêm nghị.
Câu chữ giống như sấm sét đánh vào trái tim, thoáng chốc giật mình, nàng hoảng hốt quỳ xuống: "Nhi thần không dám."
Trong mắt Hoàng đế cũng không có ý cười: "Tử Thanh tuổi trẻ tài cao, thiếu nữ xinh đẹp ái mộ cũng là lẽ thường."
Nàng dập đầu vội đáp: "Phụ hoàng minh giám, nhi thần vẫn hiểu rõ bổn phận, vạn lần không dám dò xét người Chiêu Dương tỷ tỷ yêu thích." Nghe vậy, Hà Hoàng hậu làm sao không tức, hừ lạnh một tiếng quay đầu.
Hoàng đế thấy Hà Hoàng hậu như thế, chỉ đành phải nói: "Thôi, con cũng trở về đi." Phút cuối cùng lại ý vị sâu xa liếc nhìn nàng một cái, mở miệng nói: "Đừng quên thân phận của mình."
Trong lòng nàng bỗng nhiên quặn đau, lặng lẽ nắm chặt ống tay áo, đốt ngón tay bóp đến chết lặng. Ông cảnh cáo nàng như vậy, là sợ nàng đem bí mật kia tiết lộ cho người bên gối. Trong tay ông nắm Cố Sung Viện, nàng cũng không thể không theo. Nói cho cùng, nàng bất quá chỉ là một con cờ trên tay chưa vứt. Nàng hết sức đè tâm tình dưới khuôn mặt bình tĩnh, dập đầu nói: "Nhi thần hiểu."
Hoàng đế cũng chỉ để cho Tào Đức đi truyền lời: "Hai người trở về hảo hảo trấn an."
Mặt trời lên cao trên đỉnh đầu, bởi vì Hách Liên Du thường thường ở Hình bộ dùng bữa, trong phủ cũng không chuẩn bị bữa trưa


80s toys - Atari. I still have