Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2570 lượt.

quãng của nàng trong nụ hôn. Trong màn gấm chỉ ngửi thấy hương bạc hà trên người hắn, nóng bỏng như vậy, lan tràn dây dưa thân thể. Mọi âm thanh không tiếng động, bên tai tựa như lại vang lên tiếng huyên náo châu ngọc loạn tung tóe, một lần lại một lần hung hăng đụng nhau trên mặt đất.
Môi của hắn vô tình hay cố ý xẹt qua gò má như sứ của nàng, nàng nhắm hai mắt, chỉ rúc thân thể vào trong nệm gấm. Cả đêm mệt mỏi, nàng ngay cả khí lực trợn con mắt cũng giống bị rút ra hết, chỉ cảm thấy hơi thở nóng bỏng của hắn phất ở trên tai, dùng răn nhẹ nhàng khẽ cắn: "Dậy đi."
Chỗ bị cắn tê tê dại dại, nàng không nhịn được cau mày, lông mày nhỏ nhắn không tô mà đậm chen chúc tại một chỗ, mang theo vài phần tính trẻ con. Hách Liên Du không khỏi cong môi, xoay người rút một thanh đao cong ra, vẽ một cái trên lòng ngón tay. Máu tươi đỏ thẫm ồ ồ rĩ ra trên đầu ngón tay trắng nõn, rơi xuống trân tơ lụa thủ cung trắng noãn, dùng khăn lau sạch vết máu ở trên ngón giữa, khom người lại hôn ở trên má nàng: "Chờ ta trở lại dùng bữa."
Nàng chỉ khẽ run lông mi, hàm hồ đáp một tiếng, hắn mới cong môi lật người ra rèm.
Giờ Mẹo vừa qua khỏi, Tân ma ma dẫn nô tỳ tới trước cửa phòng chính. Tiểu nha hoàn phục dịch bên ngoài phòng mở cửa, thấy y phục thêu con Li (con rồng không sừng trong truyền thuyết) và mây bay của phò mã nằm cạnh cửa, biết Phò mã đã rời đi, liền vào cửa phòng, đứng ở bên cửa nội thất, lớn tiếng gọi "Mời Công chúa tắm sạch, chuẩn bị vào cung tạ ơn."
Theo lễ, Công chúa trả lời một tiếng, sau đó mở cửa nghênh nữ quan đi vào. Thế nhưng bên trong phòng chỉ có tĩnh mịch không tiếng động, Tân ma ma khẽ cau mày, quét mắt Lan Tịch đi theo.
Lan Tịch cách nội thất gọi: "Điện hạ." Bên trong phòng vẫn yên tĩnh không tiếng động, Lan Tịch mím môi liền cười: "Ma ma, tân nương e lệ, phiền ngài thông cảm."
Tân ma ma đối đãi quy củ từ trước đến giờ hà khắc, Đế Cơ tham giường không dậy nổi như vậy khiến cho bà khó có thể dễ dàng tha thứ. Lan Tịch thấy thế, vội mở cửa một mình đi vào.
Khép cửa lại, liền thấy thảm gấm đỏ trải đầy đất đến bậc thềm ngọc trước giường, dẫm lên trên đất mềm mại không tiếng động. Màn gấm trước giường còn rũ chưa mở lên, không khỏi nghi ngờ để sát vào, thấp giọng hỏi thăm: "Điện hạ, nên dậy thôi."
Người bên trong rèm "Ưm" một tiếng, làm như mới vừa thức tỉnh, thanh âm suy yếu như tơ, nói một chữ cũng cảm giác phí sức, một hồi lâu, cuối cùng từ bên trong lộ ra một bàn tay trắng nõn, vén màn gấm, tay kia cực đẹp, da thịt trắng nõn như ngọc. Trên cổ tay trắng như tuyết lại thấy vết hôn liên miên vô cùng rõ, chạy dọc theo người bên trong rèm...
Lan Tịch trong nháy mắt đỏ mặt, vội lặp lại: "Điện hạ, nên dậy thôi, ma ma ở bên ngoài chờ đó."
Vừa dứt lời, lại thấy màn gấm bị tay kia chậm rãi vén lên. Màn đỏ đầy xuân sắc, tôn lên suối tóc đen mượt của người trong rèm, mặt mũi xinh đẹp như ngọc, con ngươi trắng đen rõ ràng thẳng tắp nhìn nàng.
Môi đỏ hé mở: "Sao ngươi ở chỗ này?"
Lan Tịch cả kinh hai tay che môi: "Lâm Quan..." Nhìn lại nàng, áo xốc xếch, hai vú nửa che, trên da thịt tuyết trắng đầy vết răng cắn hồng nhạt, thoáng chốc trên má nóng lên, cả kinh không thốt nên lời.
Tân ma ma bên ngoài nghe động tĩnh, dẫn người bước nhanh vào bên trong phòng, trông thấy Thượng Quan Mạn bộ dáng đều là sửng sốt, trên mặt nữ quan sau lưng cũng lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng rung giọng nói: "Chuyện này... này..."
Hai tròng mắt nàng chậm rãi quét qua mọi người, đắp chăn mà nằm, tóc dài xõa tới dưới vai, đen như mực như gấm, tôn lên mặt trắng nõn của nàng. Áo đỏ rộng rãi, gấm vóc tuyết trắng trên giường âm thầm nở ra vết máu đỏ thẫm, như hoa nở rộ, xốc xếch dâm mỹ. Tân ma ma còn chút tỉnh táo, dẫn đầu dập đầu: "Chúc mừng Điện hạ."
Chúng nữ mới hồi thần, vội vàng cúi bái theo: "Chúc mừng Điện hạ."
Lan Tịch vào cung, mới biết trong Kiền Khôn Điện đã bị Chiêu Dương gây đến gà chó không yên.
Không khí trong Kiền Khôn Điện tựa như cũng ngưng trệ. Chiêu Dương nhào vào trong ngực Hà Hoàng hậu khóc lóc không thành tiếng. Hoàng đế mặt âm trầm nghe nàng từ từ kể hết: "Tối hôm qua nhi thần mệt mỏi một ngày, chợt cảm thấy buồn ngủ, cũng không biết sao liền ngủ mất rồi, tỉnh lại trời đã sáng choang, mới phát giác ra không đúng. Bên trong phòng đơn sơ, sao có thể là chỗ ở của Tử Thanh, lúc này nhi thần mới phát hiện người bên cạnh là... Là..." Nàng ủy khuất khóc lớn: "Phụ hoàng, người làm chủ vì nhi thần oa."
Hà Hoàng hậu nghe nói chỉ tức giận sắc mặt trắng bệch: "Như thế nào lại có chuyện hồ đồ này, là từ chỗ người nào xảy ra chuyện không may, nếu tra được, Bổn cung tuyệt không tha cho hắn!" Mắt thấy trên mặt Hoàng đế cũng là sắc trời u ám, Tào Đức vội khuyên: "Thánh thượng, đừng tức giận hư thân thể. Hôm qua ba vị Đế Cơ đồng hành, hơn nữa Hách Liên Đại nhân và Phạm Phò mã cách gần đó, ở giữa khó tránh khỏi xuất sai lầm."
Liền nghe nội thị bên ngoài cẩn thận thông bẩm: "Thánh thượng, Hách Liên Đại nhân và Phạm Phò mã đến."
Hoàng đế gầm lên một tiếng: "Để cho bọn họ quỳ ở bên ngoài!"