Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.
, chậm rãi ngồi dậy.
Thần sắc Hách Liên Du hơi đọng lại, giảm thấp xuống thanh âm mở miệng: "Phải đi sao?"
Nàng nhẹ nói: "Vâng" quay người kéo qua chăn gấm đắp lên trên người Hách Liên Khuyết, tay áo rộng bay lên theo động tác, lộ ra một đoạn cổ tay trắng, đột nhiên lộ ra một vòng tay bích ngọc như đầm nước xanh, chiếu da thịt trắng tuyết, rõ ràng chói mắt.
Ánh mắt Hách Liên Du chuyển sâu, đưa mắt nhìn cổ tay nàng chậm rãi cau mày.
Thượng Quan Mạn chú ý đến ánh mắt của hắn, bỏ tay áo xuống, nàng rũ mắt có chút bối rối giải thích: "Trong phủ còn có người nhà chờ, hạ thần xin được cáo lui trước."
"A?" Hách Liên Du đùa giỡn cong môi, đứng dậy chậm rãi tới giường hẹp bên cạnh, hắn trên cao nhìn xuống nhìn nàng, bao phủ cả thân thể nàng dưới bóng của hắn.
Trong bóng, Thượng Quan Mạn không nghĩ hắn đột nhiên đến gần, thân thể không khỏi ngửa ra sau. Hắn nhìn cử chỉ xa cách của nàng ở trong mắt, con ngươi lại trầm xuống. Đột nhiên cúi người, nàng vội rút lui, hắn đã giơ ngón tay nắm cằm trắng nõn của nàng, dùng lòng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, một đôi mắt màu lam thâm trầm nén giận, lại cong khóe môi khẽ mở môi mỏng:
"Nàng nói, người nhà?"
Ngay sau đó nặng nề một câu: "Người nào mới là người nhà của nàng?"
"Người nào mới là người nhà của nàng?"
Rõ ràng nàng và hắn bèo nước gặp nhau, Hàn gia và Thượng Quan Uyên làm bạn nàng nhiều năm, tự nhiên đảm đương nổi hai chữ "người nhà". Nhưng trước mắt bị lạnh giọng chất vấn, lại không có khuyến khích, kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn, một hồi lâu cũng không nói được ra lời.
Mắt Hách Liên Du lóe lên, lại lộ ra một tay kia, Thượng Quan Mạn chỉ cảm thấy trên mắt cá chân chợt lạnh, lại nghe "Keng" một tiếng, mắt cá chân hơi nặng, có vật hơi lạnh dính vào trên da thịt cổ chân trần trụi của nàng. Đầu ngón tay hắn lướt qua, khiến thân thể nàng đột ngột run lên. Nàng trợn tròn mắt lạnh, băng và lửa đụng nhau trong con ngươi, đánh ra tảng băng lạnh lẽo, môi đỏ mọng của nàng khép mở: "Xin bệ hạ tự trọng."
Hắn cười như không cười, buông lỏng nàng ra, giảm thấp thanh âm cười nhẹ ở trên mặt nàng: "Yêu Nhi rất hay khóc đêm, ngày sau phải làm khổ Mạn nhi rồi." Không nhìn nàng, đứng lên vỗ tay phát ra tiếng, liền có nội thị không tiếng động cầm bồn vàng đi vào, hắn đưa đôi tay thon dài ra dò vào trong chậu, khắp mọi nơi chỉ nghe tiếng nước chảy, hắn ưu nhã thong dong dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau mặt.
Nàng cúi đầu mới thấy trên mắt cá chân trắng nõn của mình có một cái vòng vàng, gắn một dãy chuông khắc hoa, chỉ hơi nhúc nhích, gió mát vang dội âm thanh cực kỳ dễ nghe, lại nghe Hách Liên Khuyết bên cạnh bất mãn thở hổn hển một tiếng trong giấc mộng, lông mày xinh đẹp đã nhíu lại thật chặt. Thân hình nàng nhất thời cứng ở nơi đó, đợi đã lâu lưng mới buông lỏng, nội thị không tiếng động thối lui. Hách Liên Du đã ngồi trở lại trên ghế, mười ngón tay bắt chéo tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần.
Bị giọng trẻ con hồn nhiên này kêu, tức giận phai nhạt không ít, mỉm cười xoay người lại. Hách Liên Khuyết mặc áo trắng rộng rãi bước vào, áo trắng hơn tuyết, nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại của nó. Hách Liên Du cũng là mặc áo trắng chắp tay theo vào, ánh mắt rơi vào trên mặt nàng, mang theo vài phần thân mật tùy ý: "Đã tỉnh rồi hả?"
Nhìn thấy hắn, nàng không nhịn được liền nâng mặt, đứng dậy thi lễ: "Hạ quan tham kiến bệ hạ."
Một chút xíu ấm áp trong mắt hắn chết đi, bên trong phòng vốn trong trẻo, chợt có mây trắng che trời, nháy mắt tối xuống, cũng chẳng qua chỉ trong một chớp mắt, bóng mây đung đưa, dời qua trên mặt hắn, hắn đã nhếch khóe môi, nói: "Miễn lễ."
Hách Liên Khuyết nhìn Thượng Quan Mạn lại nhìn Hách Liên Du, không được tự nhiên nâng tay nhỏ bé lên siết chặt cằm. Đột nhiên cầm đầu ngón tay Thượng Quan Mạn, một tay kia cầm ngón cái của Hách Liên Du, ngẩng mặt nói: "Yêu Nhi đói bụng."
Hách Liên Du nghe vậy mỉm cười đưa tay vỗ vỗ đầu của nó: "Được rồi." Lòng bàn tay ấm áp, mang theo nồng đậm ấm áp, mắt Hách Liên Khuyết lóe sáng nhìn Thượng Quan Mạn, không chờ nàng có điều phản ứng. Hách Liên Du đã nghiêng mặt ra ngoài: "Truyền lệnh."
Ánh sáng bên trong phòng dần dần bén nhọn, khiến trong điện vàng càng thêm sáng bóng, hai lớn một nhỏ, nghiễm nhiên ra bộ dáng người một nhà, nàng đột nhiên có chút sợ, tình cảnh này là chung quy là độc, nàng chỉ sợ mình cầm giữ không được uống vào. Đầu ngón tay bị Hách Liên Khuyết nắm buông lỏng, Hách Liên Khuyết tuy nhỏ, cũng dị thường cơ mẫn, mê mang ngẩng mặt nhìn nàng. Nàng nhẹ nhàng rút tay ra, miễn cưỡng cong môi: "Hạ quan nên xuất cung thôi." Tay nhỏ bé của Hách Liên Khuyết rủ xuống, trong mắt dần dần có ánh sáng sáng bóng lóe lên, khiến nàng không dám nhìn.
Hách Liên Du thâm trầm nhìn nàng, chỉ vỗ vỗ đầu vai non nớt của Hách Liên Khuyết: "Mẫu thân còn có việc phải xử lý, để cho người đi trước đi, lần sau chúng ta cùng nhau ăn, Yêu Nhi ngoan, đi xem có thức ăn gì ngon, cho mẫu thân mang theo ăn trên đường."