pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342201

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2201 lượt.

này."
"Ngươi nói ta đùa, thì cứ cho là đùa đi." Hắn nhíu mày cười nhìn nàng, thản nhiên rời đi.
Lại nghe "phịch" một tiếng, tiếng nhạc ngưng, toàn trường yên tĩnh.
Thượng Quan Mạn cau mày vén rèm, lại thấy cả thân thể Phương Hoa nằm úp sấp phía trên, khắp mọi nơi im ắng yên tĩnh, mặt trắng nõn của Phương Hoa đỏ đến tựa như có thể nhỏ ra máu, ngón tay nhỏ nhắn nắm tay áo, xấu hổ cắn môi. Đoán chắc là làn váy quá dài, nhất thời khẩn trương không cẩn thận trật chân té rồi.
Ca cơ luống cuống đứng tại chỗ.
Sắc mặt Tây Lãnh quốc quân trên bảo tọa cực kỳ khó chịu. Vị Thần đế kia cũng chỉ nhíu mày. Tỏ vẻ kinh ngạc.
Hai nước gặp gỡ, công chúa của một nước hiến vũ ngã nhào, đây là trò cười cỡ nào, chuyện liên quan đến quốc thể, khiến thần tử Tây Lãnh ở đây đều cảm thấy mất mặt.
Phương ma ma kinh hoảng đi vào: "Nữ quan đại nhân, làm sao đây?"
Trong giọng nói của nàng mang theo không thể nghi ngờ như đinh chém sắt, khiến trong lòng Phương ma ma nhất thời vững vàng: "Đi tìm ít cánh hoa đến đây, càng nhiều càng tốt." Phương ma ma vội vàng đi, nàng lại gọi bà lại: "Còn nữa, tìm cho ta cây đàn và một bộ nam trang." Phương ma ma cũng không kịp nghĩ, vội đi.
Mấy vị thần tử đi theo Thần đề Cố quốc cũng ngồi phía dưới, người hầu đi theo thấy Phương Hoa công chúa kia nằm ở trên trận chậm chạp không dậy nổi, không khỏi bàn luận xôn xao ở phía dưới, mấy vị thần tử mặt không chút thay đổi. Thần đế cao cao tại thượng chỉ không chút để ý hớp rượu, sắc mặt Tây Lãnh quốc quân bên cạnh chợt trắng chợt hồng, rất lúng túng.
Chợt nghe tiếng đàn vang lên "tang", đánh vỡ bóng đêm yên tĩnh, âm tiết phập phồng phập phồng từ từ tràn ngập ra, không biết gió từ nơi nào thổi tới, không trung có mưa hoa bay tán loạn, hoa rụng rực rỡ, giống như ngàn vạn linh tinh hoa nở rộ trong bóng đêm rơi vào váy áo quanh co khúc khuỷu phức tạp của Phương Hoa công chúa, rơi vào búi tóc đen nhánh, dung mạo như hoa trong phút chốc linh hoạt sinh động, mọi người không khỏi bình ổn hô hấp nhìn nàng.
Cuối cùng một hồi tiếng đàn rơi xuống, như có một thanh âm ken két vang lên, một luồng ánh sáng thẳng tắp đánh tới trên trận, chỉ có một chỗ che ánh sáng, có người cầm cái ô đạp ánh trăng mà đến trong mưa hoa, áo trắng di động, thiếu niên dưới dù da thịt như tuyết.
Nhận ra là ai, Tây Lãnh quốc quân chợt nhíu lông mày, ghé mắt quan sát Hách Liên Du, chỉ thấy ánh mắt hắn lóe lên, bưng rượu nghiêng nghiêng người, nhiều hứng thú nhìn trên trận.
Giống như thiếu niên phàm trần vô ý xông vào Nguyệt cung, một đôi con ngươi trong trẻo lạnh lùng như nước nhìn chằm chằm tiên tử nằm trong mưa hoa, nhàn nhạt cười một tiếng. Nàng dùng tư thế tự nhiên mà ưu nhã vươn tay ra với Phương Hoa, Phương Hoa ngớ ngẩn, lúc này mới đặt bàn tay vào lòng bàn tay của Thượng Quan Mạn, đứng dậy theo nàng.
Tây Lãnh quốc quân cuối cùng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, nghiêng đầu nhìn về phía Hách Liên Du. Trong mắt xanh thẳm của hắn phức tạp không rõ, môi mỏng cong lên, mang theo nụ cười như có như không.
Thân ô xoay tròn, đánh vào cánh hoa lộn xộn rơi trên mặt, quấy lên vô số cánh hoa, cũng che kín vẻ mặt hai người, Phương Hoa nhất thời muốn rơi lệ, nói nhỏ: "Tỷ tỷ, may nhờ có tỷ."
Thượng Quan Mạn hỏi: "Còn có thể múa không?"
Phương Hoa nặng nề gật đầu, ánh mắt Thượng Quan Mạn quét nhìn làn váy lếch đất của nàng, có thân ô che giấu, nàng dùng sức kéo xuống làn váy Phương Hoa thêm nữa, lộ ra một đôi giày gấm thêu mây của Phương Hoa, nàng cau mày: "Cởi giày ra đi."
"À?" Phương Hoa kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn nàng, ánh mắt nàng trầm tĩnh, không giống như là nói giỡn, hoảng hốt cởi giày. Thượng Quan Mạn giao cái ô vào trong tay nàng, mang theo nàng xoay người, váy áo Phương Hoa nhanh chóng xoay tròn, chân ngọc của nàng mảnh khảnh trắng noãn, nhẹ nhàng như tiên, mọi người ở đây nhìn mà kinh ngạc, tiếng nhạc vang lên lần nữa, Thượng Quan Mạn liền lắc mình đi ra.
Hách Liên Du nhìn chằm chằm thân ảnh màu trắng dần dần biến mất kia, nụ cười thâm thúy mà hoảng hốt.
Một khúc múa xong, Phương Hoa công chúa tiến lên tạ ơn.
Ngoài ý muốn xảy ra ở giữa bị che đậy đi, Phương Hoa rốt cuộc chột dạ, thấp thỏm nằm ở dưới bậc, lại không dám tùy tiện ngẩng đầu, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng cắn môi.
Tây Lãnh quốc quân cũng có chút bối rối không biết làm sao, cười nói: "Tiểu nữ múa tệ, khiến bệ hạ chê cười."
Hách Liên Du khẽ cong môi: "Bệ hạ quá khiêm nhường, vũ kỹ của công chúa điện hạ siêu quần, trẫm và thần tử có thể hưởng thụ bữa tiệc đẹp mắt thế này, quả thật là vinh hạnh của Cố quốc."
Tây Lãnh quốc quân quả nhiên cao hứng, cười ha ha vuốt râu: "Phương nhi, còn không mau cảm tạ bệ hạ."
Phương Hoa thẹn thùng khấu lễ: "Tạ bệ hạ." Bên môi Hách Liên Du có nụ cười nhẹ: "Điện hạ xin đứng lên." Cung nữ búi tóc cao quần áo lụa tới trước đỡ nàng. Phương Hoa đứng dậy, hoàng hậu đang ngồi ngay ngắn ở trên phượng tọa phía dưới. Phương Hoa mỉm cười đi qua ngồi kế bên, lại nghe Hách Liên Du không chút để ý mở miệng: "Đều nói nghiêm sư xuất cao đồ, Phương Hoa điện hạ tài m