Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.

ạo song toàn, không biết tôn sư là người nghiêm khắc nào?"
Phương Hoa mới nhớ tới Thượng Quan Mạn, mới vừa rồi nàng ấy giúp nàng vượt qua cửa ải khó khăn, theo lệ nên có phần thưởng, huống chi được hắn khen, có chút nhất thời tim đập mặt nóng, ngượng ngùng cười nói: "Không bằng Phương Hoa tiến cử người diện kiến bệ hạ."
Hách Liên Du nhìn nàng, trong mắt chớp tắt: "Vậy liền đa tạ điện hạ."
Phương Hoa bị hắn nhìn chăm chú, cảm thấy nhất thời thở không nổi, ửng đỏ đầy mặt, khẽ cắn môi nói nhỏ: "Không có gì."
Tây Lãnh quốc quân vuốt râu cười nhìn hai người, gọi nội thị: "Tuyên Cố nữ quan." Thượng Quan Mạn thay cung trang, kiệu xuất cung đã đợi nàng, không nghĩ vừa xuống thềm, nội thị cầm phất trần vội vàng tới truyền nàng: "Đại nhân, bệ hạ tuyên gặp."
Nàng có chút khó xử, nhưng quân mệnh không thể từ, không thể làm gì khác hơn là theo nội thị quay người lại. Hách Liên Du và Tây Lãnh quốc quân trò chuyện với nhau đang vui mừng, liền nghe nội thị thông báo: "Bệ hạ, Cố nữ quan đến."
Xa xa mới thấy một người mặc cung trang đỏ theo tùy tùng mà đến, đến dưới bậc liền quỳ: "Hạ thần ra mắt hai vị bệ hạ, hoàng hậu nương nương thiên tuế, thái tử điện hạ công chúa điện hạ kim an."
Hoàng hậu cười khẽ một tiếng: "Cố khanh mau mau đứng lên, vừa rồi Cố khanh làm bạn múa với Phương nhi, theo lý nên có phần thưởng, Bổn cung nhất thời không nghĩ ra thưởng ngươi cái gì."
Nàng vội khom người: "Hạ thần không dám, thần có may mắn được dạy công chúa điện hạ, đã là thiên ân mênh mông cuồn cuộn, làm bạn múa cho điện hạ là bổn phận của thần tử." Phương Hoa không nhịn được che miệng, nói nhỏ mấy tiếng ở bên tai hoàng hậu, hoàng hậu không khỏi mỉm cười, nói với Tây Lãnh quốc quân: "Cố khanh và Hàn khanh là một đôi kim đồng ngọc nữ, bệ hạ không bằng thêm gấm thêm hoa, tứ hôn cho hai người đi." Nàng chỉ sợ chậm trễ vị thần đế này, lại cười nói: "Đến lúc đó kính xin bệ hạ có thể tới dự."
Hách Liên Du vẫn nở nụ cười, nhưng trong con ngươi xanh thẳm lại thấy băng phách đông lạnh, chợt cảm thấy nụ cười kia cũng là lạnh, trong lòng hoàng hậu đột nhiên lạnh, âm thầm suy đoán chẳng lẽ mình nói sai cái gì rồi. Tây Lãnh quốc quân cũng cảm thấy khác thường, nhưng không tiện mở miệng, Hách Liên Du nhẹ nhàng quét mắt Thượng Quan Mạn một vòng, cười nhẹ "Cố đại nhân tài hoa hơn người, sớm lập gia đình chỉ sợ ủy khuất tài năng của đại nhân. Đại nhân nói phải hay không?"
Hắn rõ ràng cười, lại mãnh liệt cảm thấy khí thế áp bách đập vào mặt, Thượng Quan Mạn nhất thời miệng đắng lưỡi khô, vừa muốn đáp lời, hắn đã quay đầu nhìn về phía Tây Lãnh quốc quân: "Hoàng nhi của trẫm trời sanh tính không tốt, thay đổi Thái Phó nhiều lần, nhưng vẫn không thể tìm được người thích hợp, nay thấy Cố đại nhân rất có cảm giác chỉ hận không gặp sớm, không biết bệ hạ có thể bỏ những thứ yêu thích hay không?"
Tây Lãnh quốc quân khẽ chần chờ: "Chuyện này..." Ông nhìn về phía Thượng Quan Mạn: "Cố khanh nghĩ như thế nào?" Hách Liên Du cũng xoay đầu lại thâm trầm nhìn nàng.
Đúng lúc Tây Lãnh thái tử vểnh môi quét tới, đột nhiên khiến cho nàng nhớ tới câu kia: "Giao ngươi đi ra ngoài, nói không chừng hắn sẽ vui lòng hơn." Vội vàng dập đầu từ chối: "Hạ thần bất tài, dạy Phương Hoa điện hạ đã là toàn lực, nếu lại thêm một người chỉ sợ không thể phân thân." Nàng lại vội dập đầu với Hách Liên Du: "Hạ thần thực khó đảm đương trách nhiệm nặng nề, xin bệ hạ..." 
"Mẫu thân!"
Chỉ nghe một tiếng con nít non nớt, thân thể nhỏ bé của Hách Liên Khuyết mãnh liệt bổ nhào về phía nàng, nếu nàng tránh né chỉ sợ nó sẽ té, chỉ đành phải tiếp được nó. Hách Liên Khuyết nhào vào lòng nàng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương hỏi: "Mẫu thân không thích Yêu Nhi sao?"
Nàng chỉ cảm thấy trong lòng bị hung hăng nhéo một cái, cảm giác tội ác nhất thời ập vào lòng, theo bản năng nhăn đầu lông mày: "Ta như thế nào..." Đang ngồi nghe vậy đều kinh hãi, Phương Hoa và hoàng hậu hoảng sợ, chỉ có thái tử nhướng mày giác nhạt, Tây Lãnh quốc quân dùng sức vuốt vuốt chòm râu: "Chuyện này..."
Hách Liên Du nhíu mày mở miệng cười: "Yêu Nhi, không được vô lễ, còn không mau bái kiến bệ hạ."
Hách Liên Khuyết lưu luyến xoay người lại, kéo vạt áo quỳ xuống đất khấu lễ, quy củ thanh thúy mở miệng: "Cố quốc hoàng tử Hách Liên Khuyết ra mắt bệ hạ."
Tây Lãnh quốc quân thấy nó tuy nhỏ tuổi, lại khéo léo hiểu chuyện, không kìm được vui mừng: "Được được, mau mau đứng lên."
Hách Liên Khuyết lại dập đầu với hoàng hậu: "Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên thiên tuế." Hoàng hậu mừng đến vội kéo tay nhỏ bé của nó: "Mau cho Bổn cung xem một chút, dáng dấp thật là tuấn đó." Hách Liên Khuyết trong trẻo đáp, "Hoàng hậu nương nương mới đẹp, giống như tỷ tỷ của Yêu Nhi vậy." Hoàng hậu nghe nó nói cười không ngừng: "Ai u, cái miệng nhỏ nhắn của đứa nhỏ này thật là ngọt." Phương Hoa thấy nó linh động đáng yêu, một khuôn mặt nhỏ nhắn giống như cục bột, yêu ai yêu cả đường đi, cũng sinh vài tia yêu thích đối với nó, hỏi: "Vì sao tiểu hoàng tử gọi Cố tỷ tỷ là mẫu thân vậy?" Không ngờ nó quay