XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342183

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2183 lượt.

g không khó khăn. Không trách được hôm nay hắn có chút khác thường, nguyên lai là giấu nàng động thủ với Hách Liên Du. Hôm nay Hách Liên Du chưa chết, chỉ sợ hắn sớm đã đoán được hung thủ là người nào, Hàn gia, trên đầu đã treo lưỡi đao rồi.
Hách Liên Du nhàn nhạt nhìn vẻ lo lắng trên mặt nàng, chợt cười khẽ: "Điều kiện Mạn nhi muốn khôi phục trí nhớ, không phải bảo ta thả Hàn Ngọc Sanh chứ."
Lời kia làm như đao bén, thẳng tắp đâm chọt ngực nàng, không thể phủ nhận, một khắc kia, nàng quả thật nghĩ như vậy. Hôm nay nàng và Hàn gia đều ở tình thế xấu, lần đầu tiên gặp nhau, không khó nhìn ra Hách Liên Du có ý khơi lại trí nhớ trước kia của nàng. Nếu bắt được cơ hội lần này, nói không chừng có thể cứu Hàn gia một mạng. Nhưng vì sao... Trong lòng làm như kim châm, cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo.
Hách Liên Du nhìn nàng chậm rãi rũ mắt xuống: "Ta mệt mỏi, nàng lui ra đi."
Thượng Quan Mạn sửng sốt, lại có chút hốt hoảng đáp một tiếng: "Vâng" Hắn cuối cùng không nhịn được giương mắt nhìn nàng, ánh mắt quét qua cực nhanh, nhưng khoảnh khắc nàng xoay người, đột nhiên mắt quét lên môi của nàng.
Lạnh lùng nói: "Chậm đã."






Nàng cảm thấy ánh mắt của hắn rơi vào trên môi mình chưa từng rời đi, giơ ngón tay chạm vào, lại có chút sưng đỏ. Nàng mãnh liệt nhớ lại trước khi vào cung đã bị Hàn gia hôn, lại bị hắn nhìn chăm chú, trên mặt cũng không nhịn được đỏ lên, xoay mặt đi.
Giọng nói của hắn lạnh lại: "Hắn lại dám đụng đến nàng." Khi nói chuyện, trong mắt đã lóe ra sát ý, làm như một con sói khát máu, làm người ta không rét mà run.
Nàng nắm chặt nắm đấm, trên mặt cố làm bình tĩnh: "Chúng ta đã có hôn ước, có quan hệ xác thịt cũng chỉ là chuyện bình thường, sao bệ hạ kinh ngạc như vậy."
Thần sắc hắn tựa như giật mình tựa như giận, ánh mắt sắc bén: "Nàng làm thật."
Nàng rũ mắt xuống: "Hạ thần đối đãi phu quân của mình luôn luôn chân thành tha thiết không thay đổi."
Hắn như đã mệt mỏi vô cùng, mệt mỏi nhắm mắt tựa vào thành ghế, không nhìn nàng: "Lui ra đi."
Nàng đã không có tư cách nói gì nữa, xoay người đi vài bước, nàng cuối cùng không nhịn được nhẹ giọng mở miệng: "Ta... Còn có mấy vấn đề muốn hỏi bệ hạ." Thấy hắn vẫn nhắm hai mắt, áo tuyết trắng như tơ trong long bào màu lam, tôn lên mặt tái nhợt của hắn, cơ hồ khó phân biệt, nàng dùng dằng mở miệng: "Ta và người đã từng là... Vợ chồng?" Nghe được Thanh Thụy kêu nàng phu nhân thì nàng đã có dự cảm như vậy.
Nghe vậy hắn chậm rãi mở mắt ra, xuyên qua một khe hở nhỏ có thể thấy con ngươi lam đậm trong bóng tối của hắn. Hắn còn chưa kịp mở miệng, nàng đã hỏi ra vấn đề kế tiếp như trốn: "Vậy Yêu nhi..."
Trong mắt hắn chớp tắt, cuối cùng mở miệng: "Nó là con của nàng."
Giải quyết dứt khoát.
Nàng chợt cảm thấy trong lòng bị thứ gì chất đầy, trướng lên như muốn tràn ra. Nàng sớm nên đoán được. Lúc ấy mới vừa tỉnh lại, thân thể rất khó chịu, bà lão chăm sóc nàng chỉ nói trên vai nàng có thương tích, lúc ấy nàng đối với bất cứ chuyện gì cũng không hứng thú, tự nhiên chẳng muốn suy nghĩ sâu xa. Thảo nào hai vú căng cứng, nguyên lai là bởi vì mới vừa sinh hạ Yêu nhi, có sữa, đáng tiếc chưa kịp cho nó ăn, qua mấy ngày đã rụt về lại rồi.
Trong lòng nàng khó đè lấy kích động: "Có thể để cho ta gặp nó không."
Mặt hắn không chút thay đổi rũ mắt xuống: "Tối nay nó bị kinh sợ, ta cho người nấu ít thuốc an thần cho nó ngủ rồi, nếu nàng muốn gặp nó ngày mai trở lại đi." Nàng liền đáp nhẹ một tiếng. Hắn dừng một chút, lại nói: "Hai ngày nữa chúng ta sẽ lên đường trở về nước, nếu muốn sống chung với nó..." Hắn cố ý kéo dài âm cuối, có thâm ý nhìn nàng, trên mặt nàng lộ ra do dự, sau đó chậm rãi lui về sau một bước, cự tuyệt như đinh chém sắt, không chút nào để lại cho hắn bất kỳ chờ mong. Hắn nhếch môi cười giễu cợt, khép mắt mở miệng: "Nếu nàng muốn sống chung với nó, ta để nó ở lại chỗ này là được."
Trong lòng nàng đã không yên, chần chờ nhìn hắn.
Trên mặt hắn trừ sắc trắng hơn người thường, cũng không có vẻ kinh dị, chỉ bình tĩnh giải thích: "Nó đã mong nàng ba năm, nên càng hy vọng đi theo nàng."
Nàng không dám để mặc cho mình nghĩ quá nhiều, đè xuống phức tạp khó tả trong lòng bình tĩnh nói tạ ơn: "Vậy đa tạ bệ hạ." Suy nghĩ một chút, mặc dù cảm thấy tàn nhẫn, cuối cùng quyết tâm mở miệng: "Chuyện trước kia mặc dù thần cũng không rõ ràng, nhưng bây giờ bệ hạ đối với thần mà nói đã là quá khứ, nếu quá khứ ta muốn quên bệ hạ, nghĩ đến đã không có bất kỳ quyến luyến đối với bệ hạ, việc hôm nay bệ hạ làm... Thần chỉ có thể nói tiếng cám ơn."
Hắn làm như sợ run, lông mi dài khẽ run lên, hồi lâu mới gật đầu một cái, lại gật đầu một cái, đột nhiên khàn giọng cười: "Nàng nói rất đúng."
Nàng không dám nhìn hắn, khom người thi lễ: "Thần cáo lui."
Hắn không nói thêm nữa.
Nàng ra khỏi đền, bóng đêm càng thâm, cách năm bậc thang lại có một chiếc đèn cung đình, yếu ớt chớp tắt, chiếu bóng loạn xuống cả đường. Nàng rốt cuộc không nhịn được dừng chân ngoái đầu nhìn l