Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342186

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2186 lượt.

g thể tới tìm Uyên đại ca nữa ư!"
Thần sắc Thượng Quan Uyên mơ hồ gấp gáp, trên má có bóng mờ, chợt quay đầu đi chỗ khác, nói: "Ta không phải ý này."
Nàng không nghĩ hắn lại phản ứng như vậy, khiến nàng hơi kinh ngạc, vội nghiêm mặt nói: "Hôm nay đến là muốn hỏi thăm chuyện tình của muội trước khi mất trí nhớ."
Thượng Quan Uyên nghe vậy bỗng nhiên quay đầu nhìn nàng, một đôi mắt phượng sáng quắc trừng nàng: "Ba năm qua muội vẫn luôn không hỏi những chuyện này, vì sao hôm nay muốn quan tâm tới quá khứ của muội?" 
Nàng nhìn hắn bất đắc dĩ mở miệng: "Uyên đại ca, muội không phải gỗ đá. Hiện nay Hách Liên Du năm lần bảy lượt nhúng tay tìm đến, muội dù muốn không nhớ lại cũng không được."
"Muội..." Hắn nhìn chằm chằm nàng chậm rãi cau mày: "Chẳng lẽ muốn khôi phục trí nhớ sao?" Mình vừa mở miệng cũng cảm thấy nội tâm ầm ầm loạn, thoáng chốc nghiêng trời lệch đất. Hắn chưa từng nghĩ tới, ba năm qua, nếu nàng khôi phục trí nhớ, tình hình sẽ như thế nào, huống hồ bỏ qua chuyện quan hệ máu mủ. Nàng thông minh như thế, dùng ánh mắt người ngoài xem hắn, nhất định đã sớm hiểu tâm ý của hắn, đến lúc đó nàng sẽ chán ghét hắn cực kỳ.
Trong lòng lan tràn sợ hãi vô biên, khó khăn đè nén cổ họng, hắn nỗ lực mở môi phát khô ra: "Chẳng lẽ... Không phải là như thế sao?"
Nhìn dáng vẻ hốt hoảng của Thượng Quan Uyên, nàng hết sức giấu hốt hoảng trong lòng, nhẹ nhàng gật đầu: "Đại ca cũng thấy đấy, trong phủ thêm vào thị vệ, Liên Y cũng trông giữ muội chặt hơn, muội đoán Ngọc Sanh đã làm tốt chuẩn bị lưới rách cá chết rồi, không thể kéo dài nữa, muội lại không biết ân oán trước kia, thật không biết phải làm gì mới tốt."
"Muội có bao giờ nghĩ tới, quá khứ muối muốn biết có thể sẽ đẩy muội vào phía trong biển lửa không muốn sống." Hắn hết sức khuyên bảo: "Tại sao không thể tiếp tục như bây giờ?"
"Nếu như có thể, muội cũng muốn tiếp tục như vậy nữa, nhưng mà muội không thể nhìn Đại ca và Ngọc Sanh bị thương sâu nặng vì mình." Nàng đứng dậy, gió rót vào bên trong phòng, thổi trúng nàng khiến váy dài di động, sợi tóc đen bóng phất ở bên má trắng nõn của nàng, ánh trăng chiếu, sáng mềm mà mơ hồ, trong hoảng hốt lại cảm thấy không chân thật như trong mộng. Nàng nhu hòa mỉm cười: "Thật tốt là trong lòng các huynh luôn muốn bảo vệ muội."
"Coi như là núi đao biển lửa, muội cũng chuẩn bị kỹ càng rồi, Uyên đại ca, không cần phải lo lắng cho muội."
Hắn rốt cuộc tuyệt vọng nhắm mắt, cuối cùng không ngăn được... Chuyện muốn đến liền đến. Hắn chỉ cảm thấy mình như muốn hít thở không thông, tựa như thương tựa như đau, giống như nham thạch nóng chảy đầy ngực, nóng kinh người. Thân thể như muốn run rẩy, nhất thời giống như đau khổ lăn lộn trong nham thạch nóng chảy, luôn không tìm được đường ra. Hắn thở dốc, mỗi lần hắn và Hàn gia nói tới việc nàng khôi phục trí nhớ, hai người đều ăn ý im miệng, đều nỗ lực không muốn làm cho nàng nhớ lại, tình nguyện đối địch với Hách Liên Du, cũng không nghĩ đến lại là nàng chủ động đưa ra, trong lòng không khỏi cười khổ. Hàn Ngọc Sanh, ngươi rốt cuộc cũng là ngắm hoa trong sương mù... Miễn cưỡng mở miệng: "Nếu muội muốn khôi phục trí nhớ, chỉ sợ phải đi tìm Hách Liên Du, hắn quen biết với Thanh Phong tiên nhân, tự nhiên là có thuốc giải."
Nàng đáp nhẹ một tiếng, xoay người muốn đi, sợ hãi vô biên trong lòng hắn càng lớn, cơ hồ cắn nuốt hắn, hắn lại còn dùng dằng mở miệng gọi nàng: "Hàn Ngọc Sanh chỉ sợ muội có ý tưởng này mới bảo Liên Y trông chừng muội, dựa vào sức một mình muội sẽ không thể ra phủ đâu." Hắn dừng một chút, quay đầu lấy xuống tấm lệnh bài từ bên hông ném lên bàn: "Cầm đi."
Đó là lệnh bài tùy ý ra phủ, mặc dù không bằng Hàn gia, nhưng cũng không có thủ hạ nào dám khinh thường, không khỏi có chút mừng rỡ như điên: "Cám ơn Uyên đại ca."
Thân thể hắn cương cứng nhìn về phía nơi khác, vẫn luôn không quay đầu lại nhìn nàng, chỉ thấy bóng đêm ngoài cửa sổ càng yên lặng, dần dần lâm vào hắc ám, tâm cũng tựa như dần dần bị lo lắng chiếm cứ.
Nàng kêu hắn "Uyên đại ca"... chỉ sợ là lần cuối cùng.
Lần sau gặp nàng, không biết là dùng loại ánh mắt căm hận nào nhìn hắn.
Bên trong hoàng cung hàng đêm sênh ca.
Lễ quan trong cung mang mẫu đơn xanh biếc đã nuôi trồng thành công tới, trong bóng đêm hoa xanh tựa như biển, hương nhẹ bắt đầu khởi động trong gió. Hoàng đế Tây Lãnh mời Hách Liên Du ngắm hoa, thái tử Phương Hoa cùng theo, Hách Liên Khuyết cũng đi theo. Hoa thơm rượu nồng, hai vị đế vương đối ẩm say sưa. 
Hoàng đế Tây Lãnh hơi giương mắt, thái tử đã hiểu ý, nội thị liền truyền lệnh: "Long phượng mạ vàng... Đuôi cá cánh phượng... Hồng mai châu hương... Tơ vàng tô tước..." Tiếng nói mới vừa lên, liền có cung nữ váy màu từ từ bưng mâm vàng khắc hoa nhẹ nhàng đi vào, lụa mỏng nhẹ bay, hương nhạt gợn sóng, nhất thời khó phân biệt mùi thơm thức ăn. Hoàng đế Tây Lãnh ở một bên mỉm cười giới thiệu: "Mấy món ăn này là đặc biệt chế biến ở Tây Lãnh, bệ hạ không ngại thì nếm thử." Hắn thấy Hách Liên Khuyết cực kỳ an tĩnh đứng ở một bên, thân hình tuy nhỏ, lại khô