Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342171
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2171 lượt.
rong tay áo xông vào mũi, đầu ngón tay lơ đãng nghịch trên gương mặt mềm mại nhẵn nhụi, hô hấp hắn đúng là cứng lại, sau nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần: "Phải... Vừa rồi ta bị cát làm mờ mắt." Hắn nói như vậy, không tự giác ánh mắt rủ xuống, trên quần lụa trắng, còn lưu vết nước mắt, nhớ tới vừa rồi ôm lấy đúng là nàng, thân thể bỗng nhiên cực nóng.
Lúc này Thượng Quan Mạn mới nâng hắn đứng dậy, duy thấy hắn chân trần đứng đó, ống quần kéo một cao một thấp, so với trang phục áo gấm vàng trên người và trang sức của hắn, hết sức chật vật buồn cười. Nàng cuối cùng nhịn không được quay đầu đi chỗ khác che miệng mà cười.
Một nụ cười, làm như cành hoa chập chờn nở rộ trong đêm vì hắn. Hoa mưa bay tán loạn, nháy mắt cảm giác trời sáng vạn dặm.
Xấu mặt như vậy, cảm thấy đáng giá.
Thái tử còn ngẩn người, nàng ngưng cười liếc hắn, tự sân tự oán: "Tam ca không mời ta đi vào ngồi một chút sao?"
Lúc này hắn mới hoàn hồn, làm một tư thế mời cực ưu nhã. Thượng Quan Mạn nhìn thấy, lại cười.
Nghĩ là bị ai phân phó, hai người vào thư phòng, cũng không người đến dâng trà rót nước. Thượng Quan Mạn tới chơi trong đêm, tất nhiên là người biết chuyện càng ít càng an toàn. Thái tử đến sau tấm bình phong thay một bộ xiêm y sạch sẽ, mang giày vào, lại tự pha trà cho nàng. Hương trà lượn lờ, mùi hương thoang thoảng mờ mịt trong phòng, nhất thời yên tĩnh không tiếng động, lại cảm giác cực kỳ thoải mái ấm áp. Mặt mày thái tử không tự giác mang theo vài phần vui vẻ. Nước trà nhẹ nhàng rót vào ly trà nhỏ, lại cũng cảm giác hết sức dễ nghe.
Đột nhiên đoán được mục đích đêm khuya nàng đến thăm, là ai mời nàng, trong nội tâm lại trầm xuống.
Thượng Quan Mạn xem thần sắc hắn, biết hắn dĩ nhiên đoán được, mở miệng nói: "Tam ca, hoàng tẩu là vì tốt cho ca."
Hắn lạnh lùng mà cười: "Cô biết rõ, nàng tất nhiên là vì tốt cho cô, cô leo lên bảo tọa, nàng chính là hoàng hậu. Toàn gia tộc của nàng đều phú quý không giảm." Hắn khó áp phẫn uất trong nội tâm: "Cô không phải con rối để nàng thao túng, cũng không phải con rối của gia tộc nàng, bọn họ đều bức cô, mọi chuyện đều ép buộc cô!" Hắn nói xúc động phẫn nộ, nắm ly trà lắc loạn, nước trà nóng hổi tung tóe đến trên ngón tay, hắn lại chưa tỉnh xem xét.
Thượng Quan Mạn cầm cái khăn nhẹ nhàng lau cho hắn, hắn nhất thời ngây người, đột nhiên liền trở tay cầm cổ tay nàng, khàn giọng gọi: "Thập nhị muội." Thượng Quan Mạn cúi đầu nhẹ giọng mở miệng: "Cho dù bọn họ không bức ca, ca sẽ như thế nào, Tam ca, ngài có từng nghĩ tới, nếu như Hiếu Thuần hoàng hậu còn sống, bà sẽ làm như thế nào?" Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, con ngươi sáng ngời, lại làm cho người ta không dám nhìn thẳng.
Cánh môi Thái tử mấp máy, cuối cùng nói: "Nếu như mẫu hậu còn sống, bà tất nhiên là giống Thái Tử Phi."
Lúc này Thượng Quan Mạn mới rút người lui cười nói: "Tam ca đã hiểu như vậy, sao còn khổ sở với bản thân như vậy, huống hồ Thái Tử Phi làm thế, cũng không phải chỉ vì vị trí hoàng hậu."
Thần sắc hắn hình như thay đổi: "Muội nghĩ thế nào?"
Thượng Quan Mạn nói: "Muội muội thấy rõ, Thái Tử Phi đối Tam ca dùng tình sâu vô cùng." Ánh mắt hắn bỗng nhiên tắt, lại nhất thời làm cho nàng xem không hiểu, chỉ nghe hắn chăm chú hỏi một câu: "Muội thì sao?"
Ta?
Trong nội tâm nàng đúng là nở nụ cười, ngay cả mình cũng không biết thật giả: "Ân của tam ca đối muội muội như tái tạo, muội muội cảm động đến rơi nước mắt, chỉ cần Tam ca không chê, muội nguyện đi theo Tam ca."
Hắn chỉ đợi đến đó, nhất thời thần sắc biến ảo, làm cho người ta khó có thể nắm lấy, bỗng nhiên mắt cong lên, như yêu mến lại như phiền muộn, cuối cùng trịnh trọng một câu: "Thập nhị muội yên tâm, ta nhất định không cô phụ muội."
Qua mấy ngày, có tin tức tốt truyền đến, đại thần trong triều dâng tấu buộc phế bỏ thái tử. Hoàng đế xem xong, lại cười lạnh một tiếng ném xuống bàn bên cạnh, cũng không thấy xuống chiếu gì. Quần thần hoảng sợ mấy ngày, cũng an phận thủ thường. Thượng Quan Mạn âm thầm suy nghĩ, trong nội tâm Hoàng đế quả thật vẫn còn thái tử. Thái tử đã tỉnh ngộ, sự tình từ nay về sau liền thông thuận nhiều hơn.
Một ngày đẹp trời, ôm áo mỏng tựa ở trên giường ngủ, đang triền miên trong mộng, chợt thấy có bóng người tới gần. Hơi thở nóng rực phun vào trên mặt, có chút tanh tưởi, nàng không khỏi nhíu mày, chợt cảm thấy trên cánh tay nóng lên, mùi hôi thúi của người nọ dinh dính che đến trên da thịt, cảm giác như bóng đè. Bỗng cảm giác không đúng, giật mình một cái, nàng cuối cùng liền tỉnh, trợn mắt chỉ thấy một cái mặt rỗ phóng đại áp vào trước mặt, chỉ vẻn vẹn cách chóp mũi có một ngón tay. Nàng đột ngột nhíu mày, mới phát giác không phải là mộng, bàn tay bẩn của người nọ đang nắm lấy cổ tay mình...
Vừa sợ vừa nhục, mạnh mẽ phất tay áo, kéo vạt áo đứng dậy, mặt như phủ băng trách mắng: "Nô tài ở đâu, dám to gan..." Nàng nhớ tới động tác của người này vừa rồi, buồn nôn nói không ra lời. Lúc này mới thấy rõ, người này mặc quan bào màu lục, cổ quấn khăn trắng[1'> , đai lưng đen, đeo ngọc dược (miếng ngọc màu đen