XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2190 lượt.

ương suốt đêm." Một hơi uống cạn rượu còn lại trong ly nhỏ, cầm khăn lau miệng, rồi vội vàng đi.
Quản gia tiến đến hỏi thăm có truyền ca cơ hay không, tâm tình của hắn đang rất tốt, nhẹ gật đầu, đàn sáo lại vang lên, trong tai đều là sự sung sướng. Hắn lại nhịn không được hừ nhẹ.
Nàng tâm tâm niệm niệm, cũng bất quá vì Cố Tiệp Dư được bình an.
Cuối cùng mở miệng: "Ta đi theo tẩu."
Thái Tử Phi lộ rõ vui mừng trên nét mặt, muốn nói lại thôi, ánh mắt nàng quét qua, chậm rãi nhíu mày: "Hoàng tẩu còn việc cứ nói." Thái Tử Phi sâu kín thở dài: "Thập nhị muội là người thông minh, mặc dù muội có thể khuyên Điện hạ hồi tâm chuyển ý, nhưng ngoại trừ gia phụ, còn cần một vị thần tử có thể đảm đương chuyện này, việc này mới có thể dẹp yên."
Thượng Quan Mạn nháy mắt đã hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng, sắc mặt trắng đi, chỉ mơ hồ chảy ra hàn ý, vừa trào vừa phúng: "Ý tứ của hoàng tẩu, bảo ta thi mỹ nhân kế với Hách Liên Du?"
Thái Tử Phi nghe nàng nói trắng ra, không khỏi có chút đỏ mặt, như cũ nói: "Thập nhị muội, ta thấy được, ánh mắt Hách Liên Đại nhân nhìn muội không bình thường."
Thượng Quan Mạn đột ngột quay đầu, chỉ cảm thấy khắp cổ họng đều là hương khí cực lạnh của người nọ, một động tác nhẹ vô cùng của hắn, sẽ làm cho thân thể cũng không còn là của mình. Lại cực hận chính mình thật mềm yếu, hôm nay, còn phải đi chịu nhục sao? Nắm quyền cắn môi, khuôn mặt nhu nhược băng sương. Thái Tử Phi ở sau người từng bước ép sát: "Thập nhị muội, muội cũng rõ ràng, nếu như Điện hạ không còn, chúng ta cũng không có tương lai."
Dưới cửa mơ hồ một bóng người, không tiếng động đi qua hành lang. Thù Nhi kinh ngạc thanh âm vang lên theo: "Tiệp Dư, sao người ra đây." Cố Tiệp Dư viết chữ lên lòng bàn tay nàng, lại là một hồi trầm mặc vô vị kéo dài lê thê. Gió đêm từ từ thổi vào trong lòng người đều là chờ đợi dày vò, hồi lâu Thù Nhi mới cười nhẹ: "Làm sao lại có người đến, Điện hạ đã đi ngủ từ sớm."
Hốc mắt Thượng Quan Mạn ẩm ướt.
Thái tử lại nghỉ ở thư phòng, canh ba đã qua, trong thư phòng chưa tắt đèn. Đức Tử rửa chân cho hắn, cũng không biết hắn đang nghĩ cái gì, nảy sinh một thoáng ác độc, đạp Đức Tử ngã rạp trên mặt đất. Đức Tử không kêu nửa tiếng, vội đứng lên, chỉ gạt lệ: "Điện hạ, nô tài biết được trong nội tâm người không thoải mái, người đem tức giận trút hết trên người nô tài là được, đừng nên tự làm khổ mình."
Thần sắc Thái tử có chút đờ đẫn. Đức Tử này cùng hắn rất nhiều năm, cũng chưa bao giờ thật xem hắn là nô tài. Một câu không thoải mái, cũng làm cho ủy khuất trong lòng của hắn như dời sông lấp biển. Bóng dáng khắc sâu trong đầu hắn, đoan trang yểu điệu, ánh mắt ấm áp cười nhìn hắn, hắn mềm một tiếng "Mẫu hậu" bà liền duỗi ra tay bé nhỏ mềm mại vỗ nhẹ mặt của hắn, cong mắt lên thật đẹp mắt: "Uyên nhi ngoan."
Uyên nhi, Uyên nhi, trên đời này, chỉ có bà mới có thể gọi hắn như vậy.
Gió đêm đột nhiên gấp, khung cửa sổ mới mở, một cơn gió màu xanh đánh úp lại, ánh nến trong phòng tắt. Đức Tử kinh ngạc, lục lọi đi tìm đá lửa. Thái tử vẫn không nhúc nhích cứ như vậy ngồi trên mặt ghế, yên tĩnh dọa người. Đức Tử gọi khẽ: "Điện hạ."
Lại nghe hắn nói: "Ngươi lui ra."
Đức Tử nghe thanh âm hắn cổ quái, lưu tâm liếc mắt nhìn, đã thấy ánh sáng cực nhạt, trên mặt tuấn mỹ của thái tử chậm rãi chảy xuống một hàng nước mắt, cả kinh không dám dừng lại, yên lặng đi ra ngoài.
Gió thổi báo hiệu giông tố sắp đến, trong ấn tượng ẩn ẩn nhớ rõ một câu như vậy. Gió đêm tưới cả phòng, như cuốn mọi người bay lên. Suy nghĩ của hắn cũng không biết bay đến nơi nào, chỉ nhớ rõ mỗi lần phụ Hoàng đến Phượng Tê cung, duy gặp bóng lưng hờ hững. Mẫu hậu trong điện mơ hồ nói một câu: "Ta không bằng nàng ta ở điểm nào?" Phụ hoàng phất tay áo ra, hắn chạy tới bị đụng ngã, trong miệng phát ra âm thanh ngây thơ: "Phụ hoàng..."
Hoàng đế bỗng nhiên quay đầu, chưa thu hồi vẻ hung ác làm cho người ta sợ hãi trong mắt. Hắn nhất thời ngơ ngác giật mình tại nguyên chỗ, "Oa" một tiếng liền khóc lên. Hoàng đế bực bội phất tay áo: "Kéo hắn vào đi." Ma ma chỉ dập đầu bịch bịch thỉnh tội ở trên mặt đất.
Hình như có người từ xa xa đi về hướng này, váy trắng dài, bồng bềnh giống như tiên. Hắn nhất thời phân không rõ trong mộng hay ngoài mộng, như thấy mẫu thân, chân trần liền chạy ra, quỳ gối dưới váy bà, chỉ nhào tới ôm lấy hai chân bà, khóc ra thành tiếng: "Mẫu hậu..."
Váy áo ẩm ướt một mảnh, nước mắt nóng hổi tuôn trào, trong lòng giống như bị phỏng. Nàng nên cảm thấy may mắn, Cố Tiệp Dư mẹ của nàng, còn an ổn ở bên cạnh nàng. Nghĩ bóng đêm này quá nồng, lòng nàng nhất thời cũng tràn đầy phiền muộn.
Không khỏi ôn nhu kêu: "Tam ca, đừng làm thương tổn thân thể."
Thân hình thái tử đột nhiên chấn động, ngẩng mặt lên chỉ là khiếp sợ, dưới kinh nghi, mặt lại đỏ lên: "Muội..."
Nàng cũng xách váy quỳ gối trên mặt đất, nhìn gần, đôi mắt trắng đen phân minh, đúng là ôn nhu khó được. Nàng nắm tay áo lau mặt cho hắn, ôn nhu cười nói: "Tam ca, ban đêm gió lớn, khó tránh khỏi bị gió cát làm mờ mắt."
Hương t