Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342457

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2457 lượt.

xốp."
Hoàng đế kinh ngạc nhíu mày, Tào Đức vội thấp giọng nói: "Bệ hạ, bánh xốp Mộc Lan là Hách Liên Đại nhân thích ăn."
Hoàng đế cười ha ha: "Trẫm nhớ nhầm." Hà hoàng hậu che miệng mỉm cười: "Thánh Thượng vất vả quốc sự, sao nhớ rõ việc vặt này." Bà chuyển con mắt cười nhìn thái tử: "Thánh Thượng lại thường xuyên nhớ Điện hạ." Tự mình múc một chén cháo tổ yến cho thái tử, nghiễm nhiên bộc lộ tư thái mẹ hiền. Thái tử đứng dậy hai tay đưa ra đón, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười: "Tạ mẫu hậu."
Hoàng đế cười nói: "Mẫu hậu con nói thân thể con gầy yếu, nên bồi bổ thân thể, cố ý thêm cháo tổ yến."
Mẫu hậu? Nói vào trong tai hắn, thái tử chỉ cảm thấy chói tai, hàm răng âm thầm cắn đến mức phát ra âm thanh răng rắc, từng chữ từng câu từ răng nặn ra: "Vậy thì quả thật phải tạ ơn Hoàng hậu nương nương."
Sắc mặt Hoàng đế cuối cùng trầm xuống, liền muốn ném chiếc đũa. Hà hoàng hậu vội cầm tay của hắn cười nói: "Bữa cơm gia đình đang vui vẻ, Thánh Thượng không nên tức giận." Ánh mắt Hoàng đế yếu ớt lóe sáng, đẩy đũa nói: "Nàng chỉ biết nuông chiều hắn, nàng xem hắn, náo loạn Phượng Tê cung đến trời long đất lở, trong mắt của hắn còn có mẫu hậu như nàng?"
Hà hoàng hậu nghe vậy vành mắt ửng đỏ, yên lặng cúi đầu: "Nô tì biết rõ còn kém với Hiếu Thuần hoàng hậu..."
Thái tử nghe nàng nhắc tới mẫu thân, trong mắt chỉ toả ra ánh sáng lạnh: "Câm mồm, Bà có tư cách gì nhắc đến người!"
Hoàng đế nhất thời xụ mặt xuống, đập bàn cả giận nói: "Ngươi dám cả gan nói chuyện với mẫu hậu ngươi như thế." Hắn tức giận không nhẹ, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Ngươi nếu có một nửa hiểu chuyện như Tử Thanh, trẫm lo gì mà không đem giang sơn này toàn quyền giao cho ngươi!"
Thái tử chỉ cảm thấy một cái cái tát vô hình đánh xuống, đau đến hai mắt hắn thấy sao, thương tâm đến cực điểm ngược lại nở nụ cười: "Phụ hoàng nói không sai, nhi thần xác thực không bằng Hách Liên Du, nhi thần tình nguyện đem kim ấn thái tử tặng cho hắn."
Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngây người, mà ngay cả Chiêu Dương cũng câm như hến. Hoàng đế giận đến mức toàn thân phát run, ngón tay run không ngừng. Tào Đức vội khuyên: "Thánh Thượng bớt giận, Điện hạ đây là nhớ tiên hoàng hậu đến hồ đồ..." Xoay mặt cũng khuyên thái tử: "Điện hạ, ngài hiểu sai rồi."
Thái tử cười lạnh một tiếng, phất áo choàng quỳ xuống, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ chẳng hề để ý, Hoàng đế tức đến cực điểm, lời nói đọng lại đến trong miệng, cũng chỉ biến thành một câu: "Ngươi cút ra cho trẫm."
Thái tử đờ đẫn dập đầu: "Nhi thần cáo lui." Xoay người liền rời khỏi điện, hoàng thượng chỉ ở phía sau hắn đập bàn bành bạch: "Nghịch tử!"
Người còn chưa tới Đông cung, mật chỉ đã tới trước. Thái tử không có cung quy, cấm túc một tháng. Thái tử nghe vậy cũng chỉ cười lạnh.
Thù Nhi lảo đảo chạy vào điện. Thượng Quan Mạn đang ở dưới đèn đọc sách Thanh Phong tiên nhân tặng cho, đọc kỹ lại âm thầm hít thật sâu. Trên quyển sách này, từng chữ đều ẩn chứa bí mật, ngàn vàng khó mua, rất nhiều người liều mạng chỉ sợ khó mà đọc được, không ngờ lại đến trong tay nàng đơn giản như thế, uống thuốc hồi lâu, đúng là thập phần thấy hiệu quả. Vết thương dần dần phai nhạt rất nhiều, chợt cảm thấy Thanh Phong tiên nhân này không phải đơn giản đến thăm bệnh như thế, bị thần thái bối rối của Thù Nhi quấy nhiễu, không khỏi nhíu mày: "Trời sập xuống rồi sao mà sợ thành như vậy."
Thù Nhi ở chung với nàng lâu, dần dần không có gò bó ngày xưa, vỗ ngực: "Điện hạ, chỉ sợ thật sự là trời muốn sụp đổ rồi, thái tử bị Thánh Thượng cấm túc."
Thượng Quan Mạn cả kinh, quyển sách trên tay rơi xuống đất. La cô chẳng biết đến trong điện lúc nào, khom người nhẹ nhàng nhặt lên bỏ lên trên bàn, giận dữ nói: "Điện hạ, theo như lão nô nhận thấy. Thái tử này cũng không có thành tựu, chúng ta làm sao phải đem tánh mạng đặt trên người hắn."
Thượng Quan Mạn giận dữ nói: "La cô không biết, thái tử này lại là người thiện lương ôn hoà hiền hậu nhất trong tất cả hoàng tử."
La cô và Thù Nhi khó hiểu nhìn qua nàng. Trước mắt Thượng Quan Mạn hiện lên cảnh hắn bảo vệ nàng ở sau người trong rừng cây. Từ nhỏ đến lớn, hắn là người đầu tiên đối với nàng như vậy.






Gió đêm xoa dịu cả phòng, chỉ thấy rừng rậm rạp ngoài cửa sổ rung động ào ào.
Tứ Hoàng Tử nhấp rượu xem ca cơ nhảy múa, chợt nghe tiếng bước chân gấp rút vang lên ngoài cửa. Ngũ hoàng tử cười ha ha bước vào trong phòng, vội vàng đuổi ca cơ rời khỏi điện. Ngũ hoàng tử đặt mông ngồi vào trên mặt ghế, phối hợp châm rượu rồi cười nói: "Tứ ca, ca có nghe nói, vị ở Đông cung khiến phụ hoàng mặt rồng giận dữ, bị cấm túc một tháng. Ta lại xúi một vài vị đại thần dâng tấu sớ, thái tử này bị phế chắc rồi."
Tứ Hoàng Tử cầm ly rượu yên lặng vuốt vuốt: "Ta thấy không nhất định có thể thành công, chẳng qua, làm cho phụ hoàng có cái ý nghĩ như vậy cũng tốt."
Ngũ hoàng tử biết rõ là hắn chấp nhận, đứng lên nói: "Ta đã kêu các đại thần bình thường có quan hệ tốt viết tấuCh


XtGem Forum catalog