Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

biết người nào cưới Mạn Nhi nhà của ta."
Nàng khó tránh khỏi thẹn thùng, vừa giận vừa bực: "Mẫu thân!"
Mà hôm nay, đúng sai nàng đã hoàn toàn không quan tâm.
Trong nội tâm hờn dỗi, chỉ tiện tay ném một cái bình hoa về phía tường. "Xoảng" vài tiếng, mảnh sứ vỡ như hoa tóe mở, duy tiếng vang không dứt. Nàng không khỏi lưu tâm, thanh âm này ngược lại có chút kỳ quái.
Lấn người qua, đưa tay gõ liên tiếp, tiếng vang đồm độp. La cô và Thù Nhi ở bên ngoài nghiêng tai nghe được sợ hết hồn hết vía.
Chính là chỗ này!
Trong nội tâm nàng vui vẻ, lấn thân qua, sờ thấy một chỗ nhô ra khó phát giác ở chỗ kết hợp của thân tường và mặt đất, dùng sức ấn một cái, bức tường vỡ ra đầy bụi, giống như long trời lở đất. Nàng nhanh chóng rút lui người, nghe "Ầm ầm" một tiếng, thân tường nặng nề trượt ra phía sau màn giường.
Gió lạnh từ bên trong động đen kịt thổi xộc lại, thổi tung mái tóc đen bay múa, rất nhanh lại trở về yên tĩnh như cũ, trong nội tâm nàng hoảng sợ, ở đây mười bảy năm, mới phát hiện nơi này có cái động.
Bẻ nến đỏ, lại cẩn thận đi xuống bậc thang, mặt tường ầm ầm một tiếng lại khép lại sau lưng. Chung quanh lập tức tối đen chẳng thấy điểm cuối cùng, duy thừa một ánh lửa chiếu xuống trong lòng bàn tay, nàng giơ cánh tay quét qua, hành lang chật hẹp ốp gạch không khe nứt, tà tà mấy cái đèn dầu, thẳng tắp kéo dài đến cuối bóng tối vô biên. Chỉ cảm thấy tĩnh vô cùng, chỉ nghe tiếng hít thở không yên của mình, trên đường có mấy chỗ lối rẽ, ở giữa có cửa đá, cảm giác có một dòng khí bắt đầu chảy lên, liền một đường đi xuống.
Đường nhỏ ngoằn ngoèo, trước mắt không còn đường đi, nàng ngoái đầu nhìn lại, ngọn lửa lờ mờ, lại không thấy nữa, như đều bị bóng đêm cắn nuốt đi. Cảm giác vài tia âm trầm đáng sợ, nàng hít vào một hơi, liền dựa vào ánh nến mờ mờ lục lọi từng chút.
Được rồi!
Dùng sức ấn một cái, trước mắt rộng mở trong sáng.
Ánh nắng trắng sáng thẳng tắp đánh xuống, đâm vào trong mắt đều tràn ra nước mắt, đi lên mười bậc, núi xanh cỏ dại, ếch kêu chim hót, trống trải hoang vu. Cách đó không xa có vài cái gò đất, giấy tiền vàng mả đầy trời. Xoay người đi ra, mới thấy cơ quan kia thiết lập trên phần đất nghĩa trang, bởi vì hoang vu trống trải, cũng không có khói, ẩn ẩn vài tia lành lạnh.
Nàng lại khó nén sự vui mừng cực độ trong lòng, nàng lại vừa ra khỏi cung.
Hương cỏ xanh trong đất, vẫn nhàn nhạt mỉm cười, không khí ngoài cung thật thanh tịnh.
Thẳng xoay người trở lại tẩm điện, trong phòng vẫn bừa bãi, phía trên rèm ngẫu nhiên hiện ra hình mặt bên của nữ tử, như là La cô và Thù Nhi hồi lâu không nghe được tiếng vang, liền đến dưới cửa nghe động tĩnh. Nàng ho nhẹ một tiếng, thân ảnh kia lập tức tán đi, không khỏi cười khẽ.
Lau đi tro bụi trên gương đồng, thình lình chiếu ra khuôn mặt như sứ vỡ, mặc dù trong lòng có chuẩn bị, vẫn lắp bắp kinh hãi. Đầu ngón tay nàng theo vết sẹo uốn lượn trợt xuống, bỗng nhiên thâm thúy, có đường ra khỏi cung, nàng lo gì không thể đưa Cố Tiệp Dư bình yên xuất cung, nhớ tới quả thật mừng rỡ, đợi nàng chuẩn bị sẵn sàng tất cả ở ngoài, liền sớm đưa mọi người đi ra ngoài, về sau, rốt cuộc không cần lo lắng hãi hùng.
Đầu ngón tay dùng sức, vết sẹo trên má liền bị bóc một tầng màng mỏng, kéo đi vết sẹo uốn lượn chỗ đó, vết sẹo trước kia dĩ nhiên đã ít đi, từ xa nhìn lại, cũng không nhìn rõ. Cầm phấn mỏng tỉ mỉ che lại, da thịt bóng loáng của người trong kính vẫn còn đó, như đang lừa dối.
Nàng bỗng nhiên đứng lên khỏi ghế, mở rộng tủ quần áo ra, ngón tay nhỏ nhắn xẹt qua y phục nữ, cuối cùng dừng ở y phục nam sớm đã ném tới góc tủ. Đầu ngón tay nàng run rẩy khó nén, giữa lông mày chỉ có ánh sáng khiếp người hiện lên.
Cuối cùng có thể bay khỏi nhà lao này.
Cuối cùng có thể làm một việc, cuối cùng có thể... có thể làm chút gì đó!
Ai, thiếu nợ nhiều quá!!!






Khu vực phồn hoa nhất kinh thành tên là phố Thiên Khuyết. Nơi đây thật nhiều quán rượu, cửa tiệm, thanh lâu, tiệm đồ trang điểm, là chỗ người giàu có thích đặt chân đến nhất. Người nghèo thì tránh như rắn rết. Chẳng biết từ lúc nào trong góc phố Thiên Khuyết mở ra một kỳ xã (chỗ chơi cờ) nhỏ, u tĩnh thanh nhã, như thể mọi người đều say chỉ riêng nó có hương vị tỉnh. Mọi người nghe thấy đều cười nhạt, chỗ ngợp trong vàng son lại mở kỳ xã, chẳng biết lúc nào sẽ sập tiệm.
Ngày thứ hai, kỳ xã lại treo lên một bộ vế trên: Thiên tác kỳ bàn tinh tác tử, nhật nguyệt tranh quang (Ngày làm bàn cờ tối làm quân cờ, trời trăng giành vinh quang).
Văn nhân nhã sĩ lưu luyến nơi đây rất nhiều, nhìn thấy liền lập tức giận dữ, nói chủ nhân kỳ xã này rất càn rỡ, cố tìm cách đối lại vế dưới, suy nghĩ đã lâu, vẫn không ai có đủ ý chí như thế. Thời gian càng lâu, mọi người đối với kỳ xã lại càng thêm phần kính nể. Người ra vào kỳ xã thực sự nhiều hơn.
Có người thiết tha muốn tìm dịp kết giao với chủ nhân kỳ xã, nhưng chỉ thấy rèm mềm che phủ trong xã, mơ hồ có một người ngồi ở chỗ của mình. Bên cạnh có tiểu đồng trên đầu búi


Polly po-cket