Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2193 lượt.

n mặt hắn một lát rồi chớp mắt, chợt rủ xuống, thực sự không tự giác cong khóe môi: "Đại nhân cũng không thua kém, rốt cuộc vô độc bất trượng phu."Nụ cười châm biếm tự nhiên lộ ra như vậy, quả nhiên là lông mày kẻ đen như núi ngang. Tóc đen đậm nhuộm khói xuân, ánh sáng lung linh tràn ngập màu sắc, làm cho hô hấp người ta cứng lại. Hắn càng vui vẻ, ánh mắt dừng ở trên mặt nàng, nhất thời lại quên dời đi.






Hắn cũng không ủy khuất bản thân mình.
Đẩy bàn đứng dậy, những quân cờ đen trắng bỗng rơi tán loạn trên mặt đất. Nàng vẫn còn kinh ngạc, hắn đã nâng cằm của nàng lên hôn, tùy ý mút mạnh, bá đạo cạy răng môi của nàng tiến quân thần tốc. Hương bạc hà nhạt trên người hắn tràn ngập chóp mũi, bên tai chỉ có tiếng tim đập vội vàng. Nàng mềm nhũn ngã vào trong lồng ngực của hắn, trong thoáng chốc vô lực chống đỡ, chẳng biết từ lúc nào, nụ hôn đã trở nên ôn nhu triền miên, như đang vuốt ve một chén sứ nhỏ tinh xảo. Ngón tay thon dài của hắn lướt trên làn da tuyết trắng của nàng, cẩn thận đặt từng nụ hôn. Mỗi một lần đụng chạm đều tạo nên sự run rẩy, khiêu khích xao động, giống như đã ngã vào vực sâu dục vọng, trầm luân.
Chẳng biết lúc nào áo dài đã tuột đến dưới vai, hơi lạnh trong không khí mờ mịt như sương. Nàng giật mình đưa tay lên muốn đánh hắn. Hắn nhanh chóng giữ lại, cắn gặm môi của nàng như dã thú, ngước mắt gặp được ánh mắt thâm thúy lạnh lùng, làm cho nàng hốt hoảng bỗng run lên một cái.
Nàng cố hết sức để đẩy hắn ra. Nàng bị ép đến bên góc, hơi thở đã có chút gấp gáp. Sau một lúc lâu mới hung hăng thốt ra mấy chữ: "Xin Đại nhân tự trọng."
Màu đỏ ửng trên mặt nàng đã tan đi, xiêm y nửa cởi, cả sự tức giận cũng là phong tình, Hách Liên Du nở nụ cười: "Tiểu thư yên tâm, ngày mai ta liền đi Cố phủ cầu hôn."
Hồi lâu, sau lưng yên tĩnh, nàng kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại, bên giường trống không.
Thì ra hắn đã đi rồi.
Thể xác và tinh thần lại chợt cảm thấy trống rỗng, nàng cố sức nhéo tay mình, như muốn đem dục niệm khó chịu cắt đứt. Móng tay cắm vào da thịt, từng giọt đỏ hồng rơi xuống giường. Nàng bỗng nhiên nhớ tới mẹ ruột, và thái tử thân cận với nàng, chỉ cảm thấy thẹn.
Ống tay áo mang gió, đang muốn bước ra cửa, chợt nghe một tiếng nói mơ hồ trong rèm: "Tam ca..."
Hắn bỗng nhiên dừng lại.
Nheo mắt nới lỏng cổ áo, đốt ngón tay trắng nõn lạnh lùng cong lên, dừng một chút, cuối cùng nhanh chóng xoay người trở về. Nắm chặt vạt áo nàng nhẹ nhàng kéo nàng đến gần. Hắn giơ ngón tay lên lướt qua bộ ngực hơi lộ ra của nàng. Ánh mắt mang vẻ lo lắng khát máu, nụ cười giống như la sát: "Mạn Nhi nhớ kỹ, ở đây, ta tuyệt không đồng ý cho nàng nghĩ đến người khác."
Nàng mị nhãn như tơ, mặt đỏ như mây màu, hai tay trắng muốt níu lấy bờ vai rộng của hắn. Ánh sáng mờ ảo ánh lên trên mặt nàng, lười biếng giống như ngủ giống như tỉnh. Ngón tay của hắn chậm rãi lướt trên mặt nàng, con ngươi sâu lại, nụ hôn nặng nề rơi xuống.
Quần áo từng chiếc rơi xuống, màn tơ theo gió bay múa, thấp thoáng bóng hai người dây dưa.
Là ai, răng môi nóng rực dây dưa, nụ hôn như muốn lấy hết không khí của đối phương.
Là ai, tỉ mỉ hôn lên mỗi một tấc da thịt rồi lại cuồng liệt như gió, một lần lại một lần dẫn dắt toàn thân rung động.
Ánh sáng mờ ảo mê ly kiều diễm, hô hấp thác loạn, ý loạn tình mê. Thân thể căng thẳng run rẩy, mười ngón luồn vào làn tóc dày trơn bóng của người nọ, chỉ có khom người bản năng đón ý hùa theo. Khuỷu tay mạnh mẽ của hắn nhốt chặt nàng, ma sát của da thịt. Thân thể xinh đẹp dưới bàn tay hắn như hoa chập chờn nở ra, không cố kỵ gì phóng thích vẻ đẹp của mình.
Nàng vừa giống như khóc vừa giống như cười, lệ ướt đẫm đầy áo, bay lên như một đám mây, cuối cùng ở dưới thân hắn hoá thành một hồ nước xuân.
Niềm vui như vậy, hắn chưa từng được hưởng bao giờ...
Hôm sau tỉnh lại, đầu cháng váng, tay chân mềm yếu, lại thấy y phục chỉnh tề nằm trên giường. Màn mỏng như khói, chăn gấm che lấp, hương vị dâm mỹ ẩn ẩn tràn ngập trong rèm, lờ mờ mơ thấy có người nói nhẹ ở bên tai nàng: "Mạn Nhi ngoan, uống cái này đi." Chất lỏng nồng đặc, nàng không khỏi nhíu mày, người nọ lại dùng miệng ngậm nhả vào...
Thị nữ từ từ tiến vào, hầu hạ nàng rửa mặt, nàng không muốn nghĩ thêm nữa. Ở dưới giường, hai chân lại vô lực, vẫn cứng lại. Thị nữ cả kinh bước lên đỡ lấy nàng. Nàng nhíu mày thật sâu, chỉ nghe quản gia phủ Hách Liên đến bên ngoài cửa nói muốn đưa nàng trở về. Thị nữ sớm chuẩn bị áo quần mới cho nàng, tay chân luống cuống chạy tới chạy lui bên người nàng, nhất thời cũng bỏ quên chuyện này.
Tận đến lúc ra khỏi phủ, cũng chưa thấy Hách Liên Du.
Tìm cớ khiến quản gia đưa đến nửa đường. Quản gia không kiên trì nữa, đến bãi tha ma, canh gác đã rút lui, đúng là cực kỳ thuận lợi.
Trong đường ngầm rất nhiều lối rẽ, không chú ý nên bị lạc đến nơi khác, đến cuối đường cũng không có ánh lửa,bóng tối đen ngòm khiến người tự dưng bực bội, vô ý dùng lại nhiều, chép miệng rồi đi lên phía trước. Lại nghe tiếng cười như c


The Soda Pop