Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.

hai búi tóc nói: "Một ván của chủ nhân trị giá nghìn vàng."
Mọi người đều cảm thấy như hít phải một ngụm khí lạnh, lời tiểu Đồng vừa nói ra khỏi miệng khiến mọi người sợ tới mức nhượng bộ lui binh. Đây cũng không giống như đang kích thích mọi người ra tay. Một thư sinh đứng dậy ném xuống nghìn vàng, thở dài rồi cười: "Nếu ta thắng, kính mong tiên sinh ngoan ngoãn hạ rèm xuống." Những người còn lại cũng rất hiếu kỳ muốn biết người trong rèm là người phương nào, đều trầm trồ khen ngợi.
Ngày thường ở đây đều hoang tàn vắng vẻ, luôn luôn không có trở ngại, hôm nay lại xuất hiện bộ khoái, nàng có chút mỉm cười: "Hôm nay ngày giỗ của cha, tiểu sinh giấu diếm mẫu thân tiến đến tế bái, nên mới tới muộn một chút." Con ngươi của nàng lóe lên, nhìn quan binh đứng chung quanh, hỏi: "Có chuyện gì đã xảy ra sao?"
Bộ khoái nghe nàng nói cảm thấy mơ hồ, nhất thời cũng không tiện hỏi han cặn kẽ về việc riêng của người khác, nói: "Đã xảy ra án giết người, từ hôm nay, bãi tha ma này không thể tùy tiện tới gần."
Thượng Quan Mạn cau mày lại.
Bộ khoái lập tức nói: "Dẫn hắn đến chỗ Thượng Thư Đại nhân."
Thượng Thư Đại nhân? Không phải là...
Trong đầu nàng chỉ còn thấy ong ong, vẫn nắm chặt bàn tay, hai tuỳ tùng đã đứng ở sau lưng nàng, tuy có chút ít khoảng cách, nhưng lại có uy hiếp không thể nghi ngờ, siết chặt giỏ trúc trong tay, thong thả nói: "Ta đi là được chứ gì."
Xa xa có thể thấy được mấy người đứng trong tiểu đình ở cuối nghĩa địa, chỉ có bóng áo lam đứng chắp tay vô cùng bắt mắt, bộ khoái bước nhanh đến phía trước, quỳ một chân trên đất: "Đại nhân, người này nói là đến tế phụ thân." Ngước mắt liền thấy Thượng Quan Mạn vẫn đứng thẳng ở đó, thấp giọng nhíu mày: "Còn không bái kiến Đại nhân."
Thượng Quan Mạn hơi mím môi, trong cơ thể nàng rốt cuộc vẫn là huyết mạch của thiên tử, nếu muốn nàng quỳ gối trước người khác, thật sự là khuất nhục. Nhưng nếu hắn nhận ra nàng... Nhất thời trong lòng bàn tay lại toát mồ hôi, chỉ chắp tay nói: "Thảo dân tham kiến Đại nhân."
Hách Liên Du mới chậm rãi quay đầu, đôi mắt màu lam nhìn lướt trên người nàng, hình như khẽ giật mình, nàng sợ đến mức nín thở, cúi đầu thật thấp. Đỗ Minh đã thốt lên: "Người này... Đây không phải..."
Hách Liên Du chậm rãi nhìn hắn, toàn thân Đỗ Minh lại run lên, lập tức không nói nữa. Ngược lại Hách Liên Du hình như rất hứng thú, lại cười nói: "Sao thế, ngươi biết hắn?"
Hai đầu gối Đỗ Minh cứng lại, rồi run cầm cập, trên trán toát mồ hôi lạnh: "À... à, ta thấy có phần quen mắt..." Hắn vò đầu bứt tai, xoay mặt nhìn về phía Bàn Tử: "Ngươi có cảm giác hắn cực kỳ giống con trai của đệ đệ của ca ca bà con xa của ta...?" Bàn Tử bị hắn nói đến mơ hồ, hỏi: "Ngươi từ khi nào có... Ô" bỗng nhiên bị Đỗ Minh bịt miệng kéo đi chỗ khác.
Hách Liên Du khẽ cười một tiếng: "Thì ra là nhận lầm."
Bộ khoái vụng trộm lau mồ hôi: "Đại nhân, người xem thả hắn đi, hay là..."
Hách Liên Du nhìn nàng, trong mắt mang theo một chút vui vẻ: "Đúng lúc ta cũng phải về, ta tiễn công tử đoạn đường nhé." Không chờ nàng cự tuyệt, hắn đã phân phó Thanh Thụy chuẩn bị cỗ kiệu, xoay người ánh mắt lười biếng: "Công tử, mời."
Nàng nhất thời lại khó có thể thấu hiểu toan tính của hắn, đành phải nhẫn nại theo hắn lên kiệu.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Ánh mây màu:
Ráng trời chiều dần dần nhạt đi, cuối cùng một vầng sáng chói lọi xuyên qua rèm kiệu, rơi xuống trên mặt hắn. Ánh sáng vàng làm cho con ngươi ánh lên thành vàng sáng long lanh.
Ánh mặt trời dần tắt, trong kiệu cuối cùng chỉ còn một màu đen tối, hắn chuyển mắt, nheo mắt nhìn nàng.
Ánh mắt kia, đột nhiên lại khiến cho nàng nhớ tới đêm gặp gỡ đầu tiên, mơ hồ lười biếng như con cáo rơi xuống trên người nàng. Nàng chỉ thoáng nhìn rốt cuộc vẫn khó có thể quên.
Đáng tiếc... Nàng tự dưng cong môi, cuối cùng chua chát quay mặt đi.
Khóe môi hắn trầm xuống rất khẽ, chậm rãi mở miệng: "Không biết quý phủ của tiểu thư ở đâu?"
Nàng bỗng chốc cứng đờ... Hắn gọi nàng là tiểu thư, chợt nhớ rằng năm đó, trước khi đi, hắn gọi nàng là "Mỹ nhân hoa". Không khỏi nhíu mày, hắn chẳng lẽ thật không nhận ra nàng, hay là... Nàng ngẩng mặt, chỉ là cười: "Đại nhân đang nói gì?"
Đôi mắt màu lam cô đơn của hắn lóe sáng, chỉ mỉm cười: "Thì ra tiểu thư đã quên."
Trong lòng Thượng Quan Mạn bỗng nhiên chấn động: "Đại nhân... nhớ ta."
Hắn khẽ nở nụ cười: "Có thể nào không nhớ, người có can đảm khiêu chiến với ta không nhiều lắm." Tiếng cười sung sướng như vậy, từ trong miệng hắn, là lần đầu tiên nàng nghe được, khoảng cách gần như vậy, như là mộng.
Nàng giật mình, cúi mắt chỉ là mỉm cười: "Khi đó còn ít tuổi lại lỗ mãng, khiến cho Đại nhân chê cười." Lông mi dài như cánh chim, ánh sáng mờ ảo chiếu lên làn da như tuyết của nàng, làm cho hắn thất thần một hồi. Hắn khẽ dựa vào thành kiệu, trên thành kiệu hoa văn phức tạp, cảm giác đôi mắt hắn thâm thúy khó hiểu. Màn kiệu cuốn lên, trong mắt hắn bỗng xuất hiện một chút tình ý, như ánh sao sáng hiện lên.
Kiệu phu ngoài kiệu mở miệng cực th


The Soda Pop