XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2468 lượt.

ói trắng ra, trên mặt ngăm đen của Hồng Phi hiển hiện đỏ ửng, nhưng lại nói một câu như chém đinh chặt sắt: "Nếu ty chức có thể cầu được Điện hạ, chính là phúc của ty chức."
Ngữ khí Thượng Quan Mạn có hơi hiếu kỳ: "Khuôn mặt ta bị hủy, ngươi không chê ta xấu xí sao?" Nàng cụp lông mi xuống, bóng mờ nhàn nhạt rơi vào đáy mắt, trên mặt trắng nõn hiện ra một vết sẹo dữ tợn, Hồng Phi ngẩng đầu lại nhanh chóng rủ xuống: "Ty chức... Cũng không cảm thấy Điện hạ xấu xí."
Trong nội tâm nàng không khỏi bật cười, võ quan lỗ mãng này, thì ra cũng miệng lưỡi trơn tru như vậy, đang xuất thần, đã thấy Hồng Phi rút ra một cây tên có lông chim trắng, hai tay cao dâng lên: "Nếu Điện hạ đồng ý ủy thân gả cho ty chức, xin nhận lấy tên này của ty chức. Ty chức nhất định không phụ sự mong đợi của Điện hạ, sau này lập nhiều chiến công, sẽ phong quang cưới Điện hạ hồi phủ."
Nói năng có khí phách, tiếng nói đủ lực, có thể lập lời thề, lại làm cho mặt nàng nhất thời biến sắc.
Không khỏi suy nghĩ, nếu gả cho hắn, mặc dù không chắc có thể bình an cả đời như lời của Cố Tiệp Dư, hắn cũng có thể đối nàng thật tốt.



Gió lớn rồi, thổi trúng ống tay áo loạn bay, cành lá tuôn rơi lay động.
Nàng hỏi bình thản: "Nếu ta đồng ý, Thái Úy sẽ một đời một kiếp trung thành đối với ta, vĩnh không ruồng bỏ?"
Hồng Phi mừng rỡ như điên, đương nhiên đáp: "Trọng Trì nguyện cả đời trung với Điện hạ."
"Lại sẽ nghe lệnh của ta, mọi chuyện vì ta trước tiên?"
Hồng Phi to tiếng: "Ty chức chỉ theo Điện hạ!"
Hồng Phi nặng nề dập đầu, ngữ khí đúng là kính trọng: "Nơi này không nên ở lâu, nếu bị người nhìn thấy, chỉ sợ đối Điện hạ bất lợi. Ty chức xin được cáo lui trước." Hắn đi nhanh, cuối cùng nhịn không được ngoái đầu nhìn lại. Nàng còn đứng ở đó, bóng người mỹ nhân đơn bạc dưới cây ngô đồng, nhẹ nhàng như muốn bay, cảm giác nhỏ bé yếu ớt đáng thương. Nhất thời buồn vô cớ, đều nói Phượng Hoàng không phải ngô đồng không đậu, nhưng trong cung rất nhiều cây ngô đồng ở đây, cây nào mới là chỗ dừng chân của nàng.
Bóng người dần dần đi xa, nàng rốt cuộc nở nụ cười.
Hồng Phi ngay thẳng chân thành, chỉ cần hướng dẫn thêm chút nữa là có thể trở thành phụ tá đắc lực. Quyền cũng tốt, tài cũng được, nàng chỉ cần trở nên mạnh mẽ, cường đại đến mức không hề phụ thuộc. Cường đại đến mức có đầy đủ năng lực chèo chống để nàng và Cố Tiệp Dư bình an sống ngoài cung
Vậy là đủ.
Trên không trung mây đen kéo dày, gió mạnh thổi trúng tay áo bay loạn, như sắp có mưa. Nàng vừa muốn nghỉ chân, giọt mưa đã rơi xuống, bàng bạc cọ rửa thềm cung, dòng nhỏ uốn lượn xuống, phía trên lan can đá cẩm thạch cũng không chỗ che. Nàng kéo áo mà đi, không tiện bước nhanh, chỉ nghe cửa cung mở rộng ra, có tiếng nhạc tấu lên, nghĩ là vị hoàng tử nào vào cung, phía xa ẩn ẩn bóng người màu lam ngồi ngay ngắn ở tường cung, chợt loé ở phía kia.
Sau lưng đã có người lớn tiếng gọi nàng: "Điện hạ, Điện hạ."
Người tới lại là nội thị mặt tròn mặc áo màu nghệ, thần thái thong dong, không vội không chậm đưa cho nàng một cây dù, cười nói: "Mưa lớn đường xa, Điện hạ nhận lấy đi."
Nàng nhíu lông mày mà đứng, mưa ướt dính bết mái tóc của nàng, mềm mại dán trên má, một đôi mắt đạm mạc nhìn hắn, cũng không cầm lấy. Nội thị không cách nào, cân nhắc rồi nói: "Thái Tử Phi bảo nô tài đưa tới." 
Nàng tuy là không biết, trong nội tâm bỏng đoán, thái tử cấm túc, có thể sai người đưa cái ô tới chỉ sợ cũng chỉ có nàng. Còn đang chần chờ, nội thị cũng có phần to gan, nhét vào trong tay nàng, hành lễ rồi xoay người đi xa.
Thù Nhi tại trong màn mưa mênh mông che ô đến đón nàng, đã thấy cây ô trong tay nàng, chỉ cười: "Điện hạ thật là, có cái ô lại không che." Nàng nghiêng cái ô về phía nàng, chỉ che được mưa ở một bên vai, con ngươi thần thái phi dương, khó nén hiếu kỳ: "Điện hạ có đồng ý không."
Thượng Quan Mạn chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, nhìn đến Thù Nhi cúi đầu vò góc áo, chỉ nói: "Đi thôi."
Mưa ướt đẫm một thân, vừa thay xiêm y ướt đẫm, La cô tiến đến hỏi: "Như thế nào?" Nàng nhẹ nhàng gỡ phía dưới, nước mưa thuận thế chảy xuống chảy một dòng xuống, chỉ cảm thấy mát. La cô vỗ tay một cái: "Ta đã thấy hôm nay chim khách hót không ngừng ở đầu cành, thì ra là việc vui tới." Một cơn gió thổi qua, chỉ nghe tiếng cười của nàng truyền khắp hành lang mưa: "Tiệp Dư, Điện hạ đồng ý."
Tiếng mưa rơi rót vào tai, chỉ cảm thấy càng ngày càng lớn.
Mưa to cả ngày, nằm trên giường triền miên hồi lâu, không ngờ khung cửa sổ "Két"một tiếng, bị gió đẩy ra, mưa tạt vào phòng, đôi mắt nàng chưa kịp mở, giống như ngủ chưa tỉnh chỉ gọi: "Thù Nhi..."
Hồi lâu không thấy động tĩnh, lấy tay lục lọi bên cạnh màn, cuối cùng túm đến một dây tơ, nhẹ nhàng kéo, sợi tơ căng lên, kéo cơ quan nho nhỏ bên cạnh cửa sổ, trằn trọc vài tiếng, chỉ nghe "Rầm" một tiếng, khung cửa sổ đột nhiên khép lại, đồng loạt cài khoá lạch cạch.
Nàng nhắm mắt mỉm cười, sách Thanh Phong tiên nhân tặng thật sự là được việc, chờ nghĩ ra binh khí lợi hại để tự bảo vệ mình, nàng