Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342651
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2651 lượt.
ngửi ra hương vị nguy hiểm. Thượng Quan Mạn tựa trên giường xuất thần.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đằng sau. Vẫn có cảm giác có người một tay thao túng toàn cục, mới đầu tưởng là Hoàng đế, hiện tại xem ra không giống. Nếu thật không phải Hoàng đế, độc thủ phía sau màn này, thật sự là đáng sợ.
Thù Nhi dưới cửa thanh thúy một tiếng: "Điện hạ, Thái Tử Phi đến." Nàng cũng không kinh ngạc, nhẹ giọng nói: "Biết rồi."
Thái Tử Phi mặc váy gấm hoa màu bạc thêu như ý, hoa văn xanh rủ xuống, khảm ngọc ngũ sắc ánh sáng rực rỡ, ẩn chứa vẻ uy nghi. Thượng Quan Mạn làm lễ, Thái Tử Phi vội thân mật giữ chặt nàng, mỉm cười nói: "Đều là người trong nhà, những nghi thức xã giao này có thể miễn đi."
Thượng Quan Mạn cười nhạt không nói.
Thái Tử Phi cười nói: "Ta tới chính là để nói lời cảm tạ." Thượng Quan Mạn mỉm cười, bất động thanh sắc mở miệng: "Hoàng tẩu đang nói chuyện gì, Lâm Quan có tài đức gì có thể được chữ tạ của hoàng tẩu."
Thái Tử Phi nét mặt mỉm cười, cũng không vội mở miệng, lại không gấp gáp nói: "Là ta muốn nói nhờ phúc của Thập nhị muội, nếu không phải nhờ muội, chỉ sợ Hách Liên Đại nhân sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ như vậy."
Lời nói của nàng như lọt vào trong sương mù, Thượng Quan Mạn lại hiểu. Thái Tử Phi chỉ cho là nhờ mặt mũi của nàng, Hách Liên Du mới bỏ qua tất cả đầu mối hướng đến thái tử mà kết án nhanh như vậy, làm cho bọn họ thở phào một cái.
Thượng Quan Mạn không nói, Thái Tử Phi cũng chưa hỏi nàng vì sao lại có ngọc tỷ, chỉ ân cần cầm tay của nàng, nói: "Thập nhị muội, ta tin muội, muội yên tâm, sau này ta nhất định sẽ không bạc đãi muội."
Nàng nghĩ là đã có được chỗ dựa Hách Liên Du này sao?
Thượng Quan Mạn u sầu ảo não, nhìn qua thần thái sung sướng trong mắt Thái Tử Phi, cuối cùng vẫn không mở miệng.
Nếu có thể thành công thoát thân, nhớ tới vẻ tươi cười như ánh mặt trời của thái tử, trong lòng nàng bỗng nhiên có vài phần áy náy khó hiểu.
Dư âm Tứ hoàng tử bị bỏ tù chưa tan đi, đại thọ của Hoàng đế lặng yên tới. Hà Hoàng hậu cố ý náo nhiệt một phen, sai người tìm đến một đoàn kịch hát nổi danh. Nội thị phía dưới tấn ức nịnh nọt, các loại trò hay thay nhau thể hiện. Nội cung trong nháy mắt vừa vui vừa vênh vang, gấm đỏ khoác cây, đèn màu treo cao, đều thấy cung nữ nội thị khóe môi mỉm cười. Tứ hoàng tử biến mất tựa như khói mây qua, lặng yên rồi biến mất.
Diệu Dương hấp tấp xông tới, hứng chí bừng bừng lôi kéo Thượng Quan Mạn thử bộ đồ mới, áo gấm mỏng thêu hoa văn mây nhạn, chồng chất trên giường, sáng bừng như cây thược dược nở rộ. Diệu Dương chu môi nói ra: "Nhịn chết muội, mấy ngày trước đây người người kéo căng mặt. Mẫu thân cũng vậy, không thấy cười. Muội sợ tới mức ngay cả quần áo mới cũng không dám mặc." Đôi mắt của nàng thanh tịnh dào dạt, cầm xiêm y vui rạo rực khoa tay múa chân tại trước gương.
Thượng Quan Mạn nhàn nhạt nhìn nàng, rốt cuộc vẫn còn trẻ con, sống chết của người khác, nàng đương nhiên sẽ không để ở trong lòng.
Cảm thấy mưa gió sắp đến...
Ngày đại thọ của Hoàng đế, ban đêm sáng như ban ngày, pháo hoa sáng chói chiếu sáng cả trên không hoàng cung. Bách quan tề tụ, áo mão cao ngất, cung vàng điện ngọc, tiếng hô vạn tuế vang tận mây xanh.
Ca múa trong cung mừng cảnh thái bình, y phục rực rỡ sặc sỡ bay múa. Chư vị Đế Cơ phi tần cách bức rèm che mà xem. Thỉnh thoảng cầm quạt lụa chuôi ngọc che mặt, kim trâm phía trên búi tóc rũ xuống, trâm cài rung động, làn hương nhẹ nhàng thoảng qua, chợt như gió xuân đã tới, thật muôn hồng nghìn kiểu xinh đẹp.
Thượng Quan Mạn ngồi cuối cùng, cũng không thấy Cố Tiệp Dư, ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Thù Nhi phụng dưỡng ở bên, liền giảm thấp thanh âm xuống: "Tiệp Dư đâu?"
Thù Nhi nhỏ giọng nói: "Hồi Điện hạ, La cô nói thân thể Tiệp Dư không khỏe, trở về trước rồi."
Cố Tiệp Dư luôn luôn hết sức cẩn thận, sẽ không làm ra chuyện rời tiệc giữa chừng này. Thượng Quan Mạn nhíu mày, vội đứng dậy, tiếng đàn sáo vang lên, vòng múa tiếp theo đã bắt đầu. Thượng Quan Mạn chững lại, đành phải ngồi trở lại.
Ánh nến đều tối, vốn là cung điện sáng như ban ngày nháy mắt tối đi, chỉ còn lại vài ly nhỏ bên cạnh kim loan bảo tọa, xa xa chiếu đến long bào vàng sáng của Hoàng đế. Cái dù vàng lưỡng long tranh châu rũ tua đung đưa, chỉ chiếu dung nhan của Hoàng đế mờ ảo không rõ.
Chỉ thấy bóng tối tĩnh mịch, ngôi sao sáng chói, sao băng rơi xuống Cửu Trùng Thiên, tầm nhìn như bảo thạch, mọi người bất giác hô hấp trì trệ. Có tiếng đàn cách biển người truyền đến, thong thả uyển chuyển, nghe đến trong lòng người bỗng nhiên nhu hoà. Hoàng đế "oh" một tiếng, nhiều hứng thú nghiêng người, thần sắc vui vẻ hướng tới, khóe môi của Hà Hoàng hậu bên cạnh hắn lại lơ đãng trầm xuống.
Tiếng nhạc dần dần vang lên, hình như có tiếng nước đánh vỗ vào bờ, đập vào mắt là hình dáng lầu các cung nghiêng như ở trên không trung. Bỗng dưng một chùm ánh bạc hạ xuống tầm mắt mọi người, có bóng hình ở trong vầng sáng nhảy múa, thon thả như chim oanh chuyển, bay như chim phỉ thuý, cử động giống như rồng bay, giống như Lăng Ba tiên t