Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2346 lượt.
p, bên trong viện chỉ còn hai người. Gió thổi cành lá ngô đồng vang lên tiếng sào sạt, tĩnh đến quỷ dị. Thượng Quan Mạn nhẹ giọng ôn nhu cười nói: "Không thích thì đừng ăn, ta bảo La cô làm bánh hạnh nhân, chúng ta cùng nhau ăn được không."
Lúc này thần sắc thái tử mới hòa hoãn chút, nói: "Không cần, nếu đã làm, cũng không nên vứt bỏ, cô cũng không đói." Vẫn như cũ trầm mặt.
Thượng Quan Mạn lần đầu tiên không nắm được tâm tình của hắn. Suy đi nghĩ lại, mới vừa hắn nói tới huyết mạch. Thái Tử Phi gia thế hiển hách, hai người lập gia đình là một đôi trời đất tạo nên, sao có thể bôi nhọ huyết mạch hoàng thất. Hắn để ý chuyện huyết mạch như vậy, chẳng lẽ là... Không khỏi mỉm cười: "Tam ca cảm thấy Thù Nhi như thế nào?"
Thái tử sửng sốt, giương mắt nhìn nàng, sắc mặt vẫn tối tăm: "Rất tốt, muội nhắc đến nàng làm gì?"
Nhìn thần sắc hắn, chẳng lẽ là đã đoán sai. Trong lòng Thượng Quan Mạn không đáy. Nàng đối với tình cảm nam nữ còn mơ hồ, lại chưa từng làm mai cho người ta, càng có vẻ không lưu loát, chần chờ một hồi lâu mới nói: "Nếu tam ca thích, không bằng ta dâng nàng cho ca, ta nhất định vui mừng cho hai người."
Một tiếng vỡ vang lên, thái tử chợt đập ly trà nhỏ trong tay. Gương mặt tuấn tú trắng bệch, đứng dậy hoảng sợ nhìn nàng. Hai tròng mắt của hắn máu đỏ, trên trán nổi gân xanh, cắn răng từng chữ từng câu: "Muội nói cái gì?"
Thượng Quan Mạn bị vẻ mặt của hắn cả kinh cứng ở tại chỗ, trong lòng vẫn hối tiếc, quả thật đã đoán sai sao, cứu vãn cười nói: "Là ta mạo muội rồi, nếu Tam ca thích người nào bên cạnh ta, ta nhất định sẽ không ngăn..."
"Choang!" Thái tử tức giận đến mức nặng nề ném ly trà nhỏ trong tay xuống đất, nước trà văng tung tóe, thấm màu nâu lên vạt áo sậm màu của hắn. Bởi vì động tác thật mạnh làm cho mũ trên tóc rung bần bật, ánh nắng làm người ta choáng váng. Tròng mắt của hắn ẩn chứa sự đau đớn, mặt mũi như vặn vẹo đến một chỗ: "Muội sao lại có thể đối đãi ta như vậy!"
Nàng không hiểu vì sao, chỉ khiếp sợ nhìn hắn, thái tử hung hăng vung tay áo, cũng không quay đầu lại sãi bước đi.
La cô vội vã lau tay ra ngoài, kinh ngạc nói: "Sao lại thế này?"
Nàng lẳng lặng đứng dậy, mép váy màu trắng cũng bị nước trà văng màu nâu tung toé, cũng không lo, chỉ nhìn hướng thái tử rời đi than thở: "Gần đây mới phát hiện, ta càng lúc càng không hiểu hắn." Khẽ cau mày, cũng được, hắn còn phải tiếp tục tranh đấu ở chốn thâm cung này, mà nàng, đã đợi không kịp.
Thượng Quan Mạn liền lấy ra một bọc giấy trong tay áo nhét vào trong tay La cô: "Cho mẫu thân ăn cái này."
La cô lấy làm lạ hỏi: "Đây là..."
Nàng đã từ từ đi xa.
Miễn cưỡng dựa trên gối ở giường La Hán, tóc đen phủ đầy trên gối, ánh nắng chiều ngoài cửa sổ thiêu đốt bầu trời, chiếu lên một tầng vàng kim bên trong phòng. Trong lòng nàng cũng phiền não, nàng chỉ cho là chẳng qua lợi dụng lẫn nhau, thời gian càng lâu mới phát hiện, đã bất tri bất giác thừa nhận huynh trưởng như hắn. Dáng vẻ đau đớn kia, như thể mấy cây ngân châm hung hăng ghim vào lòng, đau như vậy, lại không biết nên chữa khỏi như thế nào.
Vì sao lại tức giận, vì sao câu "Ngươi lại đối đãi ta như vậy" của hắn trước khi đi khiến cho nàng không khỏi chua xót.
Bên tai đột nhiên nóng lên, có người cúi người chống ở đầu vai của nàng, vuốt ve mặt áo thêu, hương bạc hà thoang thoảng lan tỏa, thanh âm thật thấp, như nỉ non: "Tâm tình không tốt?"
Nàng nhắm hai mắt nhàn nhạt quay đầu đi chỗ khác: "Liên quan gì tới ngươi."
Chỉ nghe hắn cười nhẹ ở bên tai: "Tâm tình Mạn nhi không tốt, đương nhiên có quan hệ rất lớn với ta." Hơi thở phất ở bên tai thật ngứa ngáy, nàng không chịu nổi, khẽ tránh né. Chỉ cảm thấy môi mỏng của hắn như có như không lướt bên gò má, tỉ mỉ ôn nhu, khiến trong lòng nàng phút chốc chấn động, nóng mặt giơ tay lên đẩy hắn, giận nói: "Mặc dù ta giữ Đại nhân ở lại đây, cũng không phải là đồng ý ngươi tùy ý mạo phạm ta..." Tay bị nặng nề cầm trong lòng bàn tay, hắn cực kỳ nghiêm túc nói: "Điện hạ đẹp đến quên cả đói, nếu ta còn có thể lâm nguy không loạn, chẳng phải là không khác hoạn quan?"
Nàng tức giận ngược lại cười, nói: "Ngươi còn sửa lại..." Mở mắt ra bỗng nhiên bắt gặp một đôi con ngươi u lam, sáng quắc nhìn nàng.
Khoảng cách gần như vậy, hơi thở của nhau cũng thực gần, ánh mắt kia chiếu trên mặt nàng, từ từ nóng rực. Tim nàng nhảy cực nhanh, như muốn tùy thời nhảy ra khỏi lồng ngực. Ánh vàng sáng ngời ngoài cửa sổ, tạo ra hình dáng mặt bên của nàng. Vết sẹo kia tựa như cũng tan rã đi, da thịt trắng nõn trong suốt như ngọc, lộ ra màu phấn hồng. Tóc đen như đóa hoa sen phủ bên má nàng, mùi thơm thoang thoảng, lông mi dài của nàng khẽ run, ánh mắt dao động không ngừng, bộ dáng luống cuống hiếm thấy. Hắn nhất thời động tình, chậm rãi cúi người thật thấp gọi một tiếng: "Mạn nhi."
Thoáng chốc nhịp tim như trống, không tự chủ nhắm mắt lại, hắn nắm tay của nàng, lòng bàn tay thật nóng, bên trong phòng yên tĩnh không một tiếng vang. Suy nghĩ trong đầu nàng hỗn loạn, chợt như giấc mộng một năm kia gặp nhau, áo trắng