Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342349

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2349 lượt.

lấy thuốc bị ngươi đánh ngất xỉu, ta đong thay ngươi vậy."
Nghe được thân thể của ngự y bên ngoài run run, Hách Liên Du ngồi thẳng trên ghế mỉm cười: "Có thể được Điện hạ khom người đong thuốc, quả thật vinh hạnh của vi thần."
Nàng không khỏi nhẹ nhàng xì một tiếng.
Nàng trời sinh thông minh, đã gặp qua là không quên được, nghe hắn đọc qua, đã nhớ không sót một chữ, đợi lấy hết tất cả dược liệu, đêm đã canh ba. Ngự y chỉ nghe nội thất có tiếng cười truyền đến, lời nói nhỏ nhẹ thật thấp, hẳn là tự tại nhàn nhã, không có điểm nào giống như kẻ trộm bình thường, huống hồ có ai có lá gan lớn như vậy vào cung trộm thuốc. Suy nghĩ như vậy nhưng trong lòng luẩn quẩn vẫn đoán không ra là ai, làm liên lụy mình một thân mồ hôi nóng, nghe thấy bước chân đều đặn vang lên, có nữ tử ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ: "Chẳng qua là chút thuốc tầm thường, nếu Đại nhân không muốn bị người khiển trách, cứ quên là được." Đợi đã lâu, dây trói trên tay hình như đã được người cởi rồi. Hắn chật vật kéo chướng vật trước mắt, hai người đã sớm đi xa, không còn bóng người, tỉ mỉ kiểm kê một phen, cũng là một chút thuốc chữa vết thương do đao, ngồi trước hồ sơ hồi lâu, cuối cùng thở dài.
Trở lại chỗ ở, nàng vuốt ngực cười vô lực, ngã lệch lên đầu vai hắn. Ban đêm yên tĩnh, duy nghe tiếng cười vui vẻ của nàng. Nàng nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến có lúc sẽ thế này, nhớ tới càng cảm thấy vui vẻ. Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, hai tròng mắt ẩn tình, da thịt lộ ra màu phấn trắng, làm như một đoá bạch ngọc lan trong bóng đêm, khiến cho người vô hạn trìu mến.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Đồ đong thuốc:
Phát hiện thấy mình quá thân cận, nàng bỗng chốc lùi về phía sau.
Bên trong phòng vốn chỉ có hai người, nàng đột nhiên cảm thấy không được tự nhiên, từ từ đến bên giường, mắt lãnh đạm nói: "Ta ngủ trước." Không chờ hắn trả lời, trực tiếp quay người vung màn ngủ, sau lưng yên tĩnh không tiếng động. Ngọn đèn dầu nhu hòa chiếu sáng trong góc. Nàng trợn con mắt chỉ thấy trên màn lụa trắng trong thuần khiết có đường vân xanh, khéo léo tỉ mỉ kết lại với nhau, lại dùng kim tuyến bện, tạo thành một dải nhiều loại hoa.
Sau lưng hơi rung lên, nghĩ là hắn cũng lên giường, nàng bỗng dưng nhắm mắt. Đèn chợt tắt, bên trong phòng chỉ còn bóng đêm yên tĩnh, hô hấp của người nọ phảng phất sau lưng, một hồi lâu lại ngồi dậy, cho dù nàng nhắm mắt, vẫn như cũ có thể cảm giác được tầm mắt nóng rực trên má. Thân thể nàng cũng cứng đờ, đầu ngón tay cũng không dám nhúc nhích, hồi lâu, hắn cúi người, hôn thật sâu lên má nàng, hô hấp của nàng chợt hỗn loạn, lại nghe một tiếng cười của hắn, liền ngủ.
Nàng không khỏi nhắm mắt mím chặt môi.
Cả đêm mộng đẹp.
Ngày hôm sau dậy sớm, nghe nói năm nay cúc vạn thọ khó khăn lắm mới nở ra cả vườn, từ xa nhìn lại, cung điện như được trải vàng, khó có lúc tâm tình Cố Sung Viện tốt như vậy, liền kéo nàng cùng đi, cũng tham gia náo nhiệt. Kể từ khi Cố Sung Viện biểu diễn múa, Hoàng đế rất quan tâm đối với Thù Ly cung, mặc dù không bằng Ngô Tiệp Dư. Sau đó lại miễn nỗi khổ dậy sớm, cả Đế Cơ cũng không cần đến Phượng Tê cung thỉnh an. Hà Hoàng hậu cũng hiển lộ khoan hậu, cố ý sai người tặng hương thảo nhuận cổ.
Mười dặm cúc vạn thọ, ánh hoàng cung như ngập chìm trong đống vàng đống bạc.
Cung nhân tới thưởng cúc không phải ít. Thượng Quan Mạn cố ý tìm chỗ thanh nhàn, không muốn đụng chung với những phi tần này. Xa xa lại thấy một người áo đỏ mũ vàng, mắt phượng mặt ngọc, bị đoàn người chen chúc đẩy qua cầu đá cẩm thạch. La cô đang nghểnh cổ lên nhìn ra xa, bên người chậc chậc lên tiếng: "Nhìn thái tử gia chúng ta, bị quấn trong đám người, cực kỳ thay đổi."
Thù Nhi ở một bên khanh khách cười không ngừng: "Xem cô cô nói, giống như là khen cô gia mình." Thượng Quan Mạn nhàn nhạt nhướng mày. Thù Nhi vội đánh mặt: "Nô tỳ đáng đánh, nhất thời quên cấm kỵ."
Nhìn lại, cái dù vàng kia, hàng dài nghi thức lại đi tới hướng này, La cô cười nói: "Lão nô đã nói, thái tử Điện hạ sao có thể thật sự tức giận với Điện hạ, không phải là tới đây sao." Đoàn người trùng trùng diệp điệp đi tới, tất cả cung nhân dọc đường quỳ lễ. Ai ngờ thái tử vừa nhìn trong đám người, bỗng nhiên biến sắc, xe loan chỉ cách một bước với Thượng Quan Mạn, mặt lạnh mở miệng: "Quay trở lại đi."
Đức Tử không thể nghĩ đột nhiên lại có biến cố như vậy, kinh hoảng năn nỉ: Điện hạ, quay trở lại chúng ta đi như thế nào?"
Thanh âm thái tử càng lạnh: "Dù sao cũng không đi về phía này."
Đức Tử to gan hỏi một câu: "Đây là vì sao, Điện hạ cũng không phải nói dọc đường thưởng cúc, có phong tình khác sao."
Cúc vàng óng ánh đẹp đẽ yểu điệu, cung nội đỏ bừng mỹ lệ, ở một chỗ, chỉ cảm thấy rừng trong mười dặm đều ảm đạm thất sắc. Thái tử liếc mắt qua một cái, lại hung ác quay đầu đi chỗ khác, nặng nề một câu: "Nhìn chướng mắt!"
Đức Tử ủy khuất nhìn trộm Thượng Quan Mạn một cái, bất đắc dĩ hạ lệnh cho đội nghi trượng.
Thanh âm vừa rồi của thái tử khá lớn, đông đảo cung nhân nghe được đều là kéo tay áo cười trộm, hàng loạt ánh mắt hư


Polaroid