Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2347 lượt.

của hắn như tuyết, in thật sâu ở trong ký ức, không xóa đi được, đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi... Sắc mặt chợt lạnh lẽo, mãnh liệt xoay mặt đi: "Đại nhân chỉ sợ đã mệt mỏi, xin đi nghỉ ngơi đi."
Trong mắt hắn khó nén ngạc nhiên, cũng chỉ một cái chớp mắt, cố gắng khôi phục vẻ thong dong, bên mép có nụ cười khó có thể nắm lấy: "Làm phiền Mạn nhi suy nghĩ cho ta như vậy".
Nàng định lật người, nhắm mắt chẳng qua là xuất thần, đối với nàng như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Vì vậy liền ngủ trên giường La Hán cả đêm. Ván giường lạnh lẽo, xương cốt đau nhức. Ban đêm dường như có người ôm nàng vào trong ngực, tay áo có hơi thở vô cùng ấm, lướt trên mặt làm như nụ cười ôn nhu của mẫu thân. Nhớ tới mẫu thân, lại một mình cảm thấy chua xót, những cái không như ý này đè ở trong lòng, chỉ cảm thấy có ngụm khí ngăn ở bên trong xoang mũi. Nhất thời cũng không biết tỉnh hay ngủ, vừa khóc vừa cười. Có người cúi người tới hôn khô nước mắt trên má nàng, môi kia mềm mại, khiến trong lòng nàng bỗng nhiên yên tĩnh trở lại.
Ngày hôm sau tỉnh lại, cũng là ngủ thẳng trên giường, vén chăn bước nhanh xuống giường, mang giày chạy đến phòng sách nhỏ. Quả thấy Hách Liên Du một tay chống cằm ngủ trên giường La Hán, ánh nắng buổi sáng mờ ảo, rơi vào giữa hai lông mày hắn thật là nhu hòa, bộ dạng hắn ngủ tựa như đứa bé, thật trong suốt.
Nàng thở hắt một hơi, đứng ở đó, suy nghĩ bỗng trở nên hỗn loạn.
~~~~~~~~~~~~~
Khẽ vang lên tiếng gõ cửa, trong viện yên tĩnh bỗng âm thanh vang lên thật chát chúa, Chu bá mở cửa, thấy người trước mắt không khỏi cười: "Hàn công tử, công tử chưa trở về."
Hàn gia mặc áo trắng đứng ở trước cửa, ánh nắng vàng óng ánh xuyên qua phiến lá đầu tường soi tỏ vẻ mặt cô đơn của hắn, hắn khẽ cười: "Vậy sao."
Chu bá cười nói: "Ngài không cần đến mỗi ngày, nếu công tử trở lại, tại hạ nhất định thông báo cho Hàn công tử đầu tiên."
Hàn gia mỉm cười gật đầu, xoay người muốn đi, lại nghĩ điều gì, hỏi: "Hắn có dặn khi nào thì trở lại?"
Chu bá cười khúc khích nói: "Lời này ngài đã hỏi rất nhiều lần rồi, công tử chúng ta đi xa, mấy ngày gần đây không thể trở lại." Hàn gia thất thần "Uhm" một tiếng, dặn dò: "Làm ơn chuyển cáo với hắn, ta từng tìm hắn." Chu bá cảm thấy buồn cười: "Lời này ngài dặn dò rất nhiều lần."
Vô lễ như vậy, Lâm Bình thấp giọng khiển trách: "Ngươi nói chuyện chú ý một chút." Chu bá bị hù doạ co rụt đầu lại, thấy hắn là một thiếu niên còn trẻ, ha ha cười: "Tuổi nhỏ, tính khí lớn như vậy."
Lâm Bình đang muốn cãi nhau với ông, Chu bá "Rầm" đóng cửa, Lâm Bình tức giận đạp một cước lên ván cửa, mới thấy Hàn gia đã đi xa, bất mãn nói: "Hàn gia đây là thế nào, mỗi ngày đều chạy tới nơi này." Đạo Chi ở một bên xuôi tay mà đứng, thở dài thật thấp nói: "Không ổn."



Dò tay vào, cái hòm thuốc trống không, không khỏi cau mày: "Không có thuốc sao?" Dược liệu đã hết, vết thương trên cánh tay hắn mặc dù đã dần dần kết da, nhưng vào thời điểm này mà ngừng thuốc, không tránh được viêm nhiễm. Nếu như bệnh tình tăng nặng, mạng nho nhỏ này của nàng cũng không đền được, huống chi mấy ngày liên tiếp lụa trắng ít dần, La cô có phát hiện hay không, cũng thật là khó nói.
Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nếu như cho hắn ra từ đường ngầm... Đột ngột lắc đầu, không.
Hách Liên Du thấy nàng xuất thần, hiểu rõ còn hỏi: "Không có thuốc sao?"
Nàng gật đầu, trong giọng hàm chứa chế nhạo: "Đại nhân ở nơi này quá lâu, ông trời cũng muốn đuổi ngươi đi."
Hách Liên Du không khỏi cười: "Hoàn toàn ngược lại, ta lại có cảm giác là đang thành toàn."
Vốn dĩ trong phòng không tiếng động, hắn đứng dậy bước ra cửa, chợt bị người nắm cổ họng, kinh Hoàng đến mức một thân mồ hôi lạnh. Thượng Quan Mạn xé lụa trắng che hai mắt hắn, đẩy đẩy ngự y đang hoảng loạn kia vào bên trong quán. Ngự y lắp bắp, lời nói không hoàn chỉnh: "Là ai, không muốn sống nữa sao, dám làm xằng làm bậy ở hoàng cung!"
Hách Liên Du tìm một thứ cùn dí ngang hông hắn, hắn nhất thời không dám nói nữa, bị dọa sợ đến mức đầu gối run lên không ngừng. Thượng Quan Mạn đưa mắt nhìn lên, vật cùn kia ở ngay cạnh, chính là cái chặn giấy ngày thường dùng. Ngự y kia e rằng hồn đã rời thân, ở một bên cười đến run rẩy cả người.
Hách Liên Du mỉm cười nhìn nàng, cột tay chân ngự y vào trên ghế, nhét vải vào miệng. vào nội thất đến chỗ đặt dược liệu. Thượng Quan Mạn kéo váy đi vào, khắp tường là những ngăn kéo ô vuông, nhìn thôi cũng cảm thấy nhức đầu, không khỏi oán trách: "Ngươi trói hắn làm chi, tổn thương do đao cần dược liệu gì, chúng ta sao biết được?" Thanh âm thật thấp của Hách Liên Du vang ở sau tai: "Bị thương thì ta vẫn nhớ một chút, nàng chỉ cần để ý nghe là được. Một chén hùng trư du, nửa chén nhỏ tùng hương, một cái xạ hương, một cái sáp ong, một chén long não nghiền cực nhỏ, một cái long não, nửa chén nhỏ huyết kiệt, nửa chén nhỏ nhi trà, một chung mạt dược dầu." Nàng vừa nghe vừa lấy đồ đong thuốc[1'> , ánh sáng bên trong phòng mơ hồ chiếu lên dáng vẻ yểu điệu của nàng, cười chế nhạo: "Nội thị